Chuyến đi thủy cung đầu đời của chị gái bạc mệnh - nghe mà xót xa quá

CherryYeu793

New member
11bc050606cec8b6713f.jpg


Nhà mình ở một khu xóm nhỏ vùng ven thôi, toàn cánh đồng rau trải dài mênh mông, cả năm suốt tháng nghe tiếng ếch nhái kêu vang và bụi tre xào xạc. Buồn ngang phèo luôn á

c88ae5636326c301fb96.jpg


Hồi trước xóm đông trẻ con lắm, lúc nào cũng rộn tiếng cười nói. Nhưng rồi lũ nhóc lớn dần, dắt díu nhau ra phố kiếm sống, đón cả ông bà bố mẹ theo luôn. Giờ xóm chỉ còn vài chục căn nhà cũ kỹ quây quần bên nhau, bám lấy quả đồi mà sống qua ngày.

Mình sống cùng chị gái và một đứa cháu trai. Năm ngoái thằng bé đỗ đại học, hai chị em bảo thuê trọ luôn trên phố cho tiện nhưng nó không chịu. Nó nói dì bán rau mỗi ngày được mấy đồng, còn mẹ thì không nhìn thấy gì nên nó muốn ở nhà phụ giúp. Và quan trọng nhất là nó không muốn mình vắt hết ví ra trả tiền trọ trong khi hai chị em ở nhà chẳng dám mua miếng thịt về ăn

Vì gia cảnh khó khăn thế nên gần 40 tuổi rồi mình vẫn FA. Hồi còn trẻ cũng có vài người mối lái nhưng ai đến nhìn căn lều lụp xụp cũng lặng lẽ quay xe. Sau có mấy nhà hảo tâm đến thăm xã, cho tiền xây nhà tình thương nên mấy năm nay chị em dì cháu mình không lo mưa lũ dột nát nữa.

Vốn dĩ thằng bé vẫn có bố, nhưng sau vụ tai nạn kinh hoàng năm nó 1 tuổi thì bố nó đã bỏ đi biệt tích luôn. Mình biết anh ta là người vô tâm nên chuyện bỏ rơi vợ con không có gì lạ. Chị mình sống với anh ta không cưới hỏi, hai người đều mồ côi cha mẹ và nghèo nên cứ thế dọn về ở chung thôi.

e6f263d6ae53c1bf2c78.png


Chị mình làm vườn quần quật dù bụng bầu to tướng, ngày vỡ ối chị gào khóc ầm lên cạnh chum nước nhưng chồng chị vẫn bình thản ngồi nhâm nhi rượu ngoài sân. May có bà hàng xóm sang đỡ đẻ giúp nên mẹ tròn con vuông, chứ không mình cũng chẳng biết xử sao

Một ngày nọ chị nhờ mình trông cháu ngủ để đi bán rau. Gần trưa thằng bé tỉnh dậy khát sữa nên khóc ngằn ngặt, mình bế dỗ mãi không nín. Bố nó bực vì tiếng khóc nên châm thuốc hút liên tục. Được một hồi thì anh ta cáu lên, ném tàn thuốc xuống đất rồi chửi bới.

Cái lều lợp lá cọ dính phải tàn thuốc bùng cháy dữ dội. Cháu mình khóc ré lên sợ hãi, lúc đó mình vừa chạy sang hàng xóm mượn xe đạp định ra chợ. Chị mình về kịp lúc thấy nhà cháy, chúng mình quăng hết mọi thứ để lao vào bế thằng bé ra ngoài. Lều sơ sài nên sụp rất nhanh. Bố nó chẳng thèm quan tâm đến con mà chỉ lo cứu mấy bình rượu để trong góc. Chị mình chỉ kịp quấn con trong chiếc tã cũ đưa cho mình qua cửa sổ, một thanh nứa cháy rơi thẳng xuống người khiến chị bị bỏng nặng

Tai nạn oan nghiệt đó đã cướp đi đôi mắt của chị. Ngày chị tháo băng sẹo giăng chằng chịt, tròng mắt đục ngầu chắp vá khiến mình đau thắt lòng. Chị chẳng quan tâm đến gã chồng tệ bạc, anh ta cũng trốn đi ngay hôm xảy ra chuyện. Thứ duy nhất chị quờ quạng tìm mỗi ngày chỉ có đứa cháu trai bé tí của mình. Bất kể ngày đêm mưa nắng, thằng bé chính là hạnh phúc duy nhất, hi vọng duy nhất cho cuộc đời buồn tủi của chị mình.

Mấy năm trước chúng mình bán được mảnh vườn cạnh nhà nên có ít tiền lận lưng. Mình bảo với chị để tiền đó cho cháu đi học trên thành phố, chị lại nói mình đem đi mà lấy chồng. Một cô giáo "ế" đến tận tuổi này như mình thì có ai thèm nữa cơ chứ Mỗi ngày ngồi cùng chị ở hiên đợi thằng cháu đi xe bus về nhà, mình lại mỉm cười vì nghĩ tương lai gửi gắm ở nó chắc sẽ rất rạng rỡ.

Tháng trước thằng bé bảo sắp được nghỉ hè rồi. Nó khoe xin được việc làm thêm ở một cửa hàng tiện lợi, sáng tới trường xong chiều nó làm đến khuya mới về được. Mình ra thành phố mua một chiếc xe số cho nó tiện đi lại. Thằng bé ứa nước mắt suốt đoạn đường chở mình về trên cái xe mới. Nó bảo sẽ cố gắng sau này kiếm thật nhiều tiền để đưa mẹ và dì đi chơi, ra khỏi cái xóm chân đồi quanh năm vang tiếng ếch nhái ấy

Cuối tuần rồi nó về nhà, hớn hở khoe đã có lương tháng đầu tiên. Tuy số tiền vô cùng ít ỏi nhưng với thằng bé là niềm tự hào không gì sánh được. Mẹ nó cứ sụt sịt mãi động viên con làm ít thôi để dành sức khỏe còn đi học.

Sáng chủ nhật nó bảo hai chị em mình mặc bộ quần áo đẹp nhất để cùng nó lên thành phố chơi. Chị mình cứ lắc đầu không chịu, mấy chục năm nay chị chẳng bước đi đâu xa khỏi cái xóm này. Mình cùng cháu thuyết phục mãi chị mới chịu thay đồ. Ba người cùng lên xe bus, dọc đường đi thằng bé luôn nắm chặt tay mẹ nó và thì thầm tả mọi thứ ngoài cửa sổ cho mẹ nghe

Chúng mình cùng nhau ăn bát bún chả đầu tiên trong đời, cùng nhau nếm thử cà phê trứng, cùng chụp những bức ảnh đầu tiên ở hồ Gươm. Chị mình cứ ngại ngùng vì làm "người nhà quê ra phố", nhưng cháu mình liên tục động viên rằng có nó ở bên chẳng việc gì phải sợ.

Rồi nó bảo có một món quà tặng mẹ. Chúng mình đi bộ vào một trung tâm thương mại lớn, đi thang máy xuống tận dưới hầm. Cậu cháu nhanh nhẹn mua vé và hào hứng nói sẽ đưa mẹ đi tham quan thủy cung. Nhìn giá vé mà mình giật mình, nhưng thằng bé khẽ nháy mắt nhắc mình giữ bí mật.

Quả nhiên mẹ nó rất bất ngờ. Giữa đám đông bon chen và tiếng trẻ con cười nói ríu rít, cháu mình kiên nhẫn đi thật chậm và cầm tay mẹ chạm vào lớp kính dày.

"Sau lớp kính này là nước biển mẹ ạ, màu xanh. Có nhiều cá lắm, mấy con này sọc đen đỏ, con kia màu vàng, có cả cá đuối to đùng mẹ ạ. Ở kia có cá mập này mẹ, ôi lần đầu con nhìn thấy nó ngoài đời thật. Giống trên tivi quá, nó mà cắn thì sợ chết đi được"

Thằng bé vẫn nhớ hồi nhỏ có lần mẹ nó bảo ước mơ duy nhất trong đời là được ra biển chơi. Chị mình sinh ra lớn lên ở nơi khỉ ho cò gáy, rồi số phận khiến chị mất đi đôi mắt không thể ngắm nhìn được cái gì nữa. Cháu mình hẳn là đã rất cố gắng để giúp mẹ thực hiện ước mơ đẹp đẽ ấy. Nó bảo bây giờ chỉ đủ khả năng đưa mẹ và dì tham quan thủy cung, nhưng năm sau nhất định nó sẽ tiết kiệm một khoản cho chúng mình được ra biển thật, dẫm chân trên cát và nghe sóng biển rì rào

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top