Chuyện của Hải, cô Thắm và những chiến sĩ nỗ lực xóa đi nỗi đau Làng Nủ

075214204c5679c3ce82.png


23a4dc8061a57df21aad.png


5ad39b178b8bc369ea3b.png


9f9ed3ba8b76a0c0d54b.png


c99f87b779c2edc8782a.png


Chắc chưa bao giờ Làng Nủ lại đông người đến thế Bộ đội, dân quân tự vệ, các nhà hảo tâm, bà con vùng xung quanh, và cả người thân của những người bị nạn… tất cả đều đổ về đây, ngóng chờ một điều gì đó khó mà nói thành lời.

Không khí ở đây vừa khẩn trương vừa hỗn loạn vô cùng. Bộ đội thì đang tìm kiếm. Người mất người thân thì rối bời đi hỏi han. Mình cố đuổi theo một chị phụ nữ đang chạy khắp nơi để nghe ngóng thông tin, nhưng cuối cùng phải chịu thua vì chị ấy chạy… nhanh quá luôn.

Không ai nói được với nhau câu nào, thay vào đó chỉ toàn tiếng khóc Những người thân lặng lẽ ngồi ôm di ảnh ở hai bên triền dốc, đôi mắt đỏ hoe nhìn xuống phía dưới đầy vô vọng. Ở một góc, những cỗ quan tài xếp chồng lên nhau cao vút. Màu khăn tang trắng phủ lấp ló khắp nơi có người.

67057672a229b9a84563.png




Đối lập với số lượng người đổ về ngày càng đông, Làng Nủ lại chìm trong sự tĩnh lặng kỳ lạ. Ai cũng chỉ im lặng tập trung làm việc của mình. Mùi đất, mùi cây rừng, mùi tử khí và cả mùi của những thứ vẫn đang chôn sâu dưới lớp bùn lầy lội… xộc lên, biến cái lòng chảo nắng nóng này thành một cục không khí đặc quánh, tang thương và bí bách vô cùng.



Nguồn: soha.vn
 
Back
Top