Chuyện con dâu "cãi lại" bố chồng sương sương nhưng khi ông ốm lại làm 1 việc khiến ai cũng sốc nặng

HuouMoon1803

New member
Có hôm mình họp về muộn, thấy vợ ngồi khóc húc hức trong bếp. Hỏi mãi mới kể là bố vừa "quát" cô ấy xong.

Mình là con trai cả trong gia đình làm nông ở Bắc Giang. Mẹ mất sớm, bố cực khổ nuôi anh em mình lớn lên. Năm ngoái mình lấy vợ, vợ mình – Huyền – làm cô giáo mầm non, tính hiền lắm nhưng kiểu người thẳng thắn. Mọi thứ vốn yên ổn lắm nếu không vì tính của bố mình – một ông nông dân ngoài 60, lời nào cũng giọng quát tháo, nóng nảy cực kỳ

Ngay từ những ngày đầu Huyền về làm dâu, mình đã thấy hai người "không đội trời chung" rồi. Lúc nào mình đi làm về muộn là chắc chắn có drama. Có hôm vừa về tới sân đã nghe bố lầm bầm ngoài hiên: "Đấy, nấu cơm thì nấu cho đúng giờ, đến bữa phải có canh nóng chứ. Ai lại để ông già này ăn cơm chan nước lọc".

Huyền từ trong bếp đáp lại: "Con vừa nấu xong nồi canh rồi ạ. Bố ăn trước đi, con dọn dẹp xong ăn sau".

"Ờ, giờ nó còn chê, không thèm ăn cùng ông già này nữa".

Mình thở dài, phải làm hoà cả hai nhưng nói thật là mệt muốn xỉu ‍ Ngày nào cũng đứng làm "trọng tài" giữa hai người. Cái thìa đặt lệch tí, áo phơi sai chỗ, cây cảnh tưới nhiều nước – chuyện gì cũng thành lý do để cãi nhau hết.

Có hôm mình họp về muộn, thấy Huyền ôm mặt khóc trong bếp. Hỏi ra mới biết bố mắng vì không quét sân buổi chiều. Vì Huyền cũng đi làm về muộn, vội nấu cơm nước rồi tắm cho con nên không kịp quét. Thế là bố càm ràm mắng cả buổi luôn.

Mình thương vợ, nhưng cũng thương bố. Ông già rồi, sống quen với nếp cũ, không phải ai cũng hiểu hay chịu được.

151d45a67eb7439be2ef.png


Mọi chuyện chỉ thực sự đổi khác khi bố đổ bệnh. Ông bị chẩn đoán suy thận giai đoạn hai, bác sĩ bảo phải điều trị lâu dài, chi phí không hề nhỏ Mình thì vừa lo trả nợ xây nhà, vừa lo tiền học của con, tiền bạc cạn kiệt luôn rồi. Mình định nói với vợ là chắc phải vay ngân hàng thì Huyền đưa mình một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là sợi dây chuyền vàng. Mình nhận ra ngay, đó là sợi dây mẹ Huyền trao lại trong lễ cưới, bà bảo: "Của để dành, sau này con có việc lớn thì dùng".

"Để em bán cái này lấy tiền chữa bệnh cho bố".

Mình đứng im mất một lúc, nghẹn cổ luôn: "Nhưng đây là của hồi môn mẹ cho em mà".

"Mẹ biết chắc sẽ ủng hộ em thôi. Bố khó tính thật nhưng cũng là người bố tốt, chẳng qua em và ông khắc khẩu nên hay cãi cọ nhau thôi"

Hôm mình mang tiền về đưa bố, không nói rõ từ đâu ra, chỉ bảo: "Bố cứ yên tâm chữa bệnh, mọi thứ bọn con lo được", ông nhìn mình rồi nhìn sang Huyền, chắc ông cũng hiểu rồi.

Từ hôm đó, ông ít lời hơn, nhưng hay ra hiên ngồi ngắm cháu chơi. Có lần mình về thấy ông với Huyền cùng ngồi nhặt đỗ ngoài sân, không ai nói gì nhưng không khí dịu hẳn đi.

Mình nghĩ, có lẽ người ta cần một cú chạm đủ sâu để hiểu được nhau. Cũng như mình, giữa hai người họ, mình bỗng thấy mình nhỏ bé và lòng đầy biết ơn

aa339ba1ee2701150476.jpg


21fade57b4190648b358.jpg


99f6393b2dbbf78aff63.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top