Chuyện cô Út và Phương Mỹ Chi: Đã có câu chuyện đẹp, xin cứ để nó mãi đẹp thôi!

Bin998

New member
c463095742222d848e5e.jpg


Hỏi mình có bất ngờ không khi drama giữa cô Út và Phương Mỹ Chi nổ ra? Thật sự là không nha! Mình có lý do của mình đó.

Nhưng mà, ngồi phân tích drama không mấy đẹp đẽ giữa một cô bé nổi tiếng sớm (dù gì thì vẫn còn là trẻ con mà) và một người khuyết tật, để xem ai đúng ai sai... thì cũng chả để làm gì cả. Người không hiểu chuyện sẽ quay sang công kích một đứa trẻ. Hoặc người không hiểu chuyện sẽ quay sang tấn công một người phụ nữ khiếm thị luôn.

Đành rằng câu chuyện đã vượt ra khỏi phạm vi gia đình để thành drama xã hội, với những mâu thuẫn muôn đời: đối nhân xử thế, tình cảm và tiền bạc... nhưng mà đào sâu vào những mâu thuẫn này thì có vẻ hơi cruel khi mà cả hai đều đang mất mát.

Ừ đúng rồi, mất mát một câu chuyện rất đẹp luôn á!

Phương Mỹ Chi và cô Út đã từng viết nên một câu chuyện như cổ tích trên sóng truyền hình đó nha. Một cô bé chân đất với giọng hát mộc mạc và cảm xúc đậm đà ở nét chân quê ấy. Một cô gái khiếm thị đã xuất hiện và truyền cảm hứng cho bao người vì chính cô là người dạy cô bé ấy những câu hát đầu tiên. Và cũng lúc này, người ta mới biết rằng cuộc sống bất hạnh đã khiến cô gái khép lại ước mơ ca hát của mình, để rồi thành người đứng sau, giúp cháu mình viết tiếp ước mơ ấy.

Thật sự, câu chuyện ấy khiến người ta yêu giọng hát Phương Mỹ Chi hơn nữa luôn. Và từ Phương Mỹ Chi, giấc mơ của cô Út lại được viết tiếp, chứ không đứt gãy như những gì trước đó. Cả cô lẫn cháu đều đã tham gia rất nhiều chương trình và ở các chương trình ấy, giọng hát của họ đã lấy nước mắt của biết bao người.

af117ef791f45609cbfe.jpg


Tại sao không cùng nhau mà viết tiếp câu chuyện cổ tích đẹp đẽ kia chứ? Cổ tích tan vỡ, cũng đồng nghĩa với việc những khán giả đã từng yêu câu chuyện của cả hai người cũng bị tổn thương theo. Mà làm tổn thương khán giả là điều không được phép luôn á, dù đó là một đứa trẻ hay một người khuyết tật. Bởi vì đứa trẻ sẽ có người lớn đứng sau chịu trách nhiệm và người khuyết tật cũng có người lành lặn đứng sau dẫn dắt.

Chẳng ai mong muốn và cũng chẳng ai chấp nhận nổi một ngày nào đó, một trong hai người viết nên câu chuyện cổ tích ấy quay lại ném những lời lẽ tổn thương vào nhau dù sự thật là trong cuộc đời này, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra được. Nhưng có đáng đâu để những thứ lời lẽ lằng nhằng chốn showbiz phức tạp lại len lỏi vào câu chuyện đẹp này để bắt những người yêu thương họ phải chấp nhận như một thực tế của lẽ đời?

10ebffb75dbb5aa05fa6.jpg


Và dù cổ tích có bị tổn thương đi chăng nữa, thì từ giờ đứa trẻ cần được sống trong bình yên và người phụ nữ khuyết tật cũng cần được sống trong bình yên. Mỗi người một cách, nhưng họ cần yên để viết tiếp những ước mơ của mình.

Mình có nghe loanh quanh nhiều câu chuyện liên quan đến tuổi thơ của cô bé Phương Mỹ Chi và có đọc vài dòng cô bé từng chia sẻ trên báo chí. Thương hơn, vì mình biết trẻ con thì không nói dối. Thương hơn, vì mình biết Mỹ Chi cũng như bao đứa trẻ khác trên đất nước này, từng phải mang những vết xước tuổi thơ khi chứng kiến cảnh họ hàng đối xử với người thân của mình.

Một con búp bê của một đứa trẻ con nhà giàu hơn đột nhiên biến mất và rồi cha mẹ đứa trẻ lục tung căn phòng của đứa trẻ nghèo và thậm chí tra tấn nó xem nó giấu ở đâu.

Hơn thua lời lẽ, biết cha mẹ đứa trẻ yếu thế thì kéo nhau đến đánh mẹ đứa trẻ trước mặt đứa trẻ. Rồi những lời lẽ thô tục và miệt thị giăng giăng như gai nhọn. Những cạnh khoé cục cằn hoặc văng tục chửi thề...

Đừng nghĩ rằng những đứa trẻ ấy chỉ là những đứa trẻ và việc của chúng là không biết gì. Chúng - xin lỗi nha - là những chiếc gương soi chiếu hết không sai một chi tiết nào, và chụp lại cái khoảnh khắc ấy để ghi vào cuộc đời chúng luôn.

Như thế, bạn đừng hỏi tại sao một đứa trẻ gặp mình lại không chào. Thậm chí nó chẳng bao giờ đến nhà bạn, nó có lý do của nó. Lý do đó có thể bạn quên, nhưng nó thì nhớ. Vì nó là những đứa trẻ - những tấm gương soi bạn một cách thầm lặng nhưng lại chụp lại những khoảnh khắc vĩnh viễn. Đừng bao giờ đòi hỏi một đứa trẻ phải biết bao dung khi chúng chưa trưởng thành, và dẫu có trưởng thành thì việc có bao dung hay không là quyền của nó.

789a83affeac09478e6e.jpg


Mình cũng đã từng là một đứa trẻ rất nghèo. Mình cũng là đứa trẻ chơi trước nhà hàng xóm và bị người ta vu oan là ăn cắp, đưa mình ra đánh, sỉ nhục cha mẹ mình và bắt mình đền tiền. Những điều đó, mình chẳng thể quên được đâu dù mình có thể chào họ từ ngày đó đến tận bây giờ. Bố mẹ mình đã dạy mình gặp người lớn là phải chào dù họ là ai. Đó là lời chào, nhưng từ trong sâu thẳm, làm sao mình có thể quên được những gì họ đã bạo hành tuổi thơ mình?

Mình từng là một đứa học sinh con nhà nghèo đi học trọ phải ở nhờ họ hàng và từng bị họ hàng miệt thị cái nghèo của nhà mình. Sau bao nhiêu năm, dù ở nốt thăng hay nốt trầm cuộc đời, mình vẫn về thăm lại họ. Thăm như người với người, nhưng hỏi mình có quên được thái độ coi tiền bạc hơn tình thân hay không, xin lỗi, mình chẳng bao giờ quên đâu.

Mình, một đứa trẻ đã từng chụp lại những khoảnh khắc đời mình nghiệt ngá như thế.

Hôm nay, nói câu chuyện về bé Phương Mỹ Chi, dù người đời có nói bé thế nào, mình vẫn nhìn bé như một tấm gương ấy. Rõ là thế, bé vẫn chưa trưởng thành. Đừng để chiếc gương ấy soi thêm những thái độ, những cách ứng xử không được đẹp từ phía những người lớn hơn.

Và việc của chúng ta, đừng để những đứa trẻ phải chụp vào tấm gương thơ ấu của mình quá nhiều những tham lam, độc ác, bất nhẫn, bất công, bất bình, coi trọng tiền bạc vật chất hơn tình thân và sẵn sàng làm tổn thương người khác bằng cái cảm tính cá nhân của bạn.

Hãy nhớ rằng, lớn lên, chúng ta sẽ học cách tha thứ. Nhưng quên thì không ai học được đâu, dù cố đến mấy!

c3ab39ed0946b74fd4b7.jpg


c2cc53ba9a8b7832ecb8.jpg


0b3594b6d941fc5de3a2.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top