VoiXinh3908
New member
Một đại gia đình từng ấm cúng, yên vui giờ đây chia phe chia cánh là chuyện nhỏ, nghiêm trọng hơn là ngày giỗ bố cũng phải chia đôi luôn Gia đình anh cả làm giỗ một mình ăn, còn sáu gia đình em trai làm riêng sáu gia đình ăn... Thời buổi tiền bạc thế này mà tình người đâu rồi?
Và đây là case độc nhất vô nhị: một cụ bà bị ghi trên giấy tờ là "đã mất" nhưng mới đây vẫn phải lết đến Tòa án nhân dân tỉnh Hải Dương để đòi lại đất đai, ngôi nhà bị chiếm dụng bất hợp pháp...
Các bác cho cháu xin
Buổi sáng hôm đó tại Tòa án nhân dân tỉnh Hải Dương có một cảnh tượng hiếm thấy: một cụ bà nằm trong cáng với cánh tay gãy, cái hông băng bó được các con cháu khiêng đến dự xử phúc thẩm
Trước mặt các quan tòa, cụ chỉ nghẹn ngào lặp đi lặp lại một câu: "Xin các bác cho cháu xin lại đất, xin lại nhà..."
Dù đã tuổi gần đất xa trời, cụ vẫn giữ thói quen của người nhà quê ít khi ra khỏi cổng làng. Hễ mở miệng là cụ lễ phép gọi người khác là bác, còn tự xưng là cháu - khiêm tốn đến thương
Ở phía bên kia "chiến tuyến", những người mà cụ đang đấu tranh để đòi lại nhà đất không phải ai xa lạ, mà chính là ông Trần Quang Thẻ - con trai cả, bà Nguyễn Thị Chính - con dâu cả, và anh Trần Quang Văn - cháu nội.
Người con dâu cả và cháu nội đó ở phiên tòa chẳng thèm nhìn mặt mẹ chồng, bà nội mình mà còn rõng rạc tuyên bố đất đó của họ, nhà đó của họ, cụ muốn ở thì ở không thì thôi
"Máu chảy ruột mềm" xem ra không hề đúng ở trường hợp này luôn.
Báo NNVN từng có hai bài phản ánh "Trường ca kiện tụng" và "Tòa xử 'người đã chết' đòi đất" về chuyện này khiến dư luận cả nước phẫn nộ theo dõi.
Cụ có tên là Nguyễn Thị Đụn, người làng Đa Đinh, xã An Bình, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Cũng như bao người phụ nữ thời xưa, lấy chồng thì một lòng thờ chồng, có con thì hi sinh hết mình để nuôi con.
Sinh được tới 9 đứa nhưng chỉ nuôi được 7 người, đều được yêu thương như nhau.
Thủa khó khăn, trời mưa gió thì góc giường ướt mẹ nằm, góc giường khô con ngủ. Miếng khoai sắn, miếng thân rau muống già độn cơm gắp vào bát mẹ bát cha, còn hạt cơm trắng sớt sang bát các con
Tuy nghèo khó nhưng miệng mẹ luôn dạy "Giấy rách phải giữ lấy lề", "Anh em như thể chân tay".
Chính vì đông con, năm 1971 hai vợ chồng cụ đã làm đơn và được HTX Nông nghiệp xã An Bình cấp cho 528m² đất thổ cư ở đội 2 để giãn hộ.
Có mảnh đất mới, ông bà cùng nhau lăn lộn làm lụng, dựng lên một nếp nhà cấp bốn tường đất, mái lợp rạ.
Nhà làm xong, chồng cụ ra ở trước để trông coi, sau đó mới đưa con dâu cả (vợ Trần Quang Thẻ) và đứa cháu nội mới sinh ra ở.
Ở được vài năm thì chồng cụ sức khỏe yếu, mắc bạo bệnh rồi mất, để lại cụ cùng đàn con - mấy đứa lớn đã trưởng thành, mấy đứa nhỏ vẫn còn thơ dại.
Năm 1985, vợ chồng con trai cả Trần Quang Thẻ xin mẹ cho xây một căn nhà nhỏ trên phần đất đó để ở riêng, còn cụ Đụn vẫn sống cùng mấy người con còn lại trong ngôi nhà tranh vách đất.
Trong quá trình sử dụng đất, tuy cụ Đụn là người trực tiếp quản lý nhưng vì không biết chữ nên khi đi làm sổ sách, giấy tờ đều do con trai cả thực hiện.
Năm 1993, để không bị trừ tiêu chuẩn ruộng 03 ngoài đồng, cả nhà bàn nhau tách mảnh đất ra làm hai: anh Thẻ được 336m², còn cụ Đụn được 352m² (đất có diện tích dôi ra so với lúc cấp là do thời trước ông bà có khai hoang thêm).
Năm 2001, cụ Đụn vào Nam chơi với con gái, khi về thấy căn nhà cũ đã bị vợ chồng con trai cả phá bỏ, thay vào đó là khu trại chăn tằm, nuôi gà
Khi bị mẹ đòi trả lại nhà cũ, vợ chồng con trai cả mới sửa sang qua quýt khu chuồng gà này thành chỗ cho cụ ở.
Cuối năm 2009, cụ Đụn nằm viện, một người con của cụ nhờ anh cả đi đóng thuế nhà đất hộ mẹ thì anh này trả lời ráo hoảnh: "Mẹ không có đất làm sao mà phải đóng thuế?"
Hỏi ra mới biết phần đất 352m² và ngôi nhà mẹ đang ở đã được âm thầm chuyển nhượng sang tên vợ chồng con trai cả từ bao giờ.
Vậy là họ nghiễm nhiên có tới hai mảnh đất, trong khi theo lời khai của cựu Chủ nhiệm HTX An Bình - người xét duyệt cấp đất năm xưa cùng các cán bộ địa chính và UBND xã thời kỳ đó thì người xin cấp đất chính là vợ chồng cụ Đụn...
Ghét nhau ghét cả đường đi
Đau lòng hơn nữa, chẳng biết ai trong số con cháu đã dám khai tử cho cụ Đụn khi mẹ mình, bà mình vẫn còn đang sống - mục đích theo dư luận là để chiếm đất, chiếm nhà
Chuyện là khi Nhà nước có chế độ trợ cấp hằng tháng cho người già trên 80 tuổi, con gái cụ là Trần Thị Lâm mới đem photo sổ hộ khẩu của mẹ ra xã làm thủ tục.
Tình cờ chồng chị xem giấy tờ liền bảo: "Ô mẹ mày ơi, sao người ta lại ghi là bà nhà mình đã chết năm 2008 thế này?"
Giật mình xem lại mực đen, dấu đỏ còn có chữ ký của anh Đỗ Thế Đức - Phó công an xã trên sổ hộ khẩu ghi rõ mẹ mình đã chết năm 2008.
Chị chạy ra gặp cán bộ tư pháp xã để kiểm tra thì đúng là có công chứng giấy tờ ghi bà Nguyễn Thị Đụn đã chết thật.
Theo lời anh Trần Quang Trường - con trai thứ của cụ Đụn, từ trước đến nay mẹ mình vẫn chung sổ hộ khẩu với gia đình anh.
Mấy lần anh có cho cháu Trần Quang Văn - con ông Trần Quang Thẻ mượn sổ đỏ cùng sổ hộ khẩu để vay vốn gì đó...
Thế rồi chuyện người sống biến thành người chết lúc nào không hay Quyển sổ hộ khẩu về sau bị sửa lại một cách vụng về, chữ "chết" thành chữ "chuyển" nhưng bản trước đó chị Lâm đã photo lại được rồi.
Đòi nhà, đòi đất mãi không được, không có riêng một chốn nương thân cũng như hương khói cho chồng, cực chẳng đã, cụ Đụn khởi kiện ra tòa án huyện.
Vụ việc chẳng có gì phức tạp nên tòa án huyện Nam Sách nhanh chóng xử cụ Đụn thắng kiện, nhưng con trai cả cùng con dâu, cháu nội vẫn nhất quyết kháng cáo lên tòa tỉnh phiên phúc thẩm để rồi ai cũng lâm vào cuộc bẽ bàng.
Công lý và tình người vẫn thắng khi tòa tuyên: "Buộc ông Trần Quang Thẻ và bà Nguyễn Thị Chính phải trả lại cho cụ Đụn thửa đất số 35, tờ bản đồ số 6... thôn Đa Đinh, xã An Bình, huyện Nam Sách diện tích 352m²"
Mảnh đất được trả lại rồi, nhưng tình mẹ con, tình bà cháu, tình anh em trong nhà chẳng biết bao giờ sẽ được hàn gắn?
Một đại gia đình từng ấm cúng, yên vui giờ chia phe chia cánh là chuyện nhỏ, đến cả ngày giỗ bố cũng chia đôi. Một mình gia đình anh cả làm giỗ một mình ăn, còn sáu gia đình em làm giỗ sáu gia đình ăn.
Nguồn: soha.vn