Giữa lòng thành phố Lahore hào nhoáng, có một thực tế cực kỳ đau lòng: những người dân nghèo phải lầm lũi kiếm sống bằng cách nhặt thịt ôi thiu, xương mục nát dọc bờ sông để làm bữa ăn hàng ngày. Nghe mà thương quá đi mất
Thành phố Lahore của Pakistan là một địa danh có bề dày lịch sử hơn 2.000 năm, được mệnh danh là "Những khu vườn của các Mughal" hay "Thành phố vườn" với số dân đông thứ hai cả nước luôn. Nơi đây còn là trung tâm văn hóa và nghệ thuật của Pakistan nữa đấy!
Nhưng mà, cuộc sống không phải lúc nào cũng hào nhoáng như vậy đâu nhé! Khác hẳn với khung cảnh tráng lệ, bài bản ở trung tâm thành phố, dọc bờ sông Ravi, vùng ngoại ô Lahore lại là cảnh tượng rác thải nhếch nhác, những căn lều tạm bợ chen chúc nhau.
Đây chính là nơi sinh sống của người nghèo bản địa và dân nhập cư. Họ tụ tập và quây quần với nhau thành từng cụm ổ chuột. Lâu dần, nơi đây trở thành chốn định cư cố hữu dành riêng cho những người dưới đáy xã hội.
Cuộc mưu sinh khiến họ phải quay quắt, lăn lộn với trăm nghề nhưng vẫn không đủ cơm ăn áo mặc Để duy trì sự sống, người nghèo ở đây đã phải tận dụng mọi thứ: rác rưởi, thịt thừa, nội tạng động vật ôi thiu, hay những khúc xương đã mục rữa bên bờ sông làm thực phẩm chính cho bữa ăn của mình.
Vào những buổi sáng sớm hay lúc chiều tà, dọc bờ sông nghi ngút khói bốc lên từ những nồi canh xương "tạp pí lù". Ngày qua ngày, họ tồn tại và nuôi dưỡng con cái cũng chính nhờ những thứ ôi rữa này. Thương quá chừng luôn!
Đây là những bức hình chân thực về cuộc sống cơ cực của dân nghèo Pakistan bên bờ sông Lahore:
Nguồn: soha.vn