"Mỗi lần nghe tiếng máy bay bay qua, nỗi đau lại ùa về," ông kể. "Giờ chúng tôi còn chẳng dám nhìn lên trời nữa."
Mỗi sáng thức dậy, ông Prahlod Thakur lại nhìn thấy những bức ảnh đó.
Treo lủng lẳng trên bức tường xanh lá cây bong tróc trong căn nhà nhỏ ở Ahmedabad, chen giữa đồ thờ cúng, đồ đồng thau và những khung hình gia đình đã phai màu theo năm tháng. Một khung lưu giữ khuôn mặt vợ ông, Sarlaben. Một khung khác là cháu gái Aadhya, mặc váy trắng xinh xắn đang cười tít mắt.
Cả hai đều đang ở trong ký túc xá trường Cao đẳng Y tế BJ, chỉ cách sân bay Ahmedabad chưa đầy 2km, khi máy bay Air India lao thẳng xuống vào tháng 6 năm ngoái. Tổng cộng 260 người ra đi – 241 người trên máy bay. Sarlaben và Aadhya nằm trong số 19 người thiệt mạng dưới mặt đất
Đã một năm trôi qua, nhưng nỗi đau vẫn chưa nguôi.
"Nhớ họ lắm," Thakur nói. "Cứ nhìn ảnh là muốn khóc."
Các nhà điều tra sắp công bố báo cáo chính thức về vụ tai nạn. Suốt năm qua, mọi người chủ yếu quan tâm đến các hành khách trên chuyến bay đi London và những câu hỏi chưa có lời giải về những phút cuối cùng của chuyến bay.
Nhưng tại Ahmedabad, một câu hỏi khác vẫn còn đó: Khi thảm kịch thành một phần cuộc sống hàng ngày, rồi sao nữa?
Khác với đa số hiện trường thảm họa – nơi vết thương dần lành – tại trường Cao đẳng Y tế BJ, nỗi đau buồn đã thành thứ tồn tại mãi mãi.
Một năm rồi mà ký túc xá bị máy bay đâm vẫn đứng đó như vết thương hở chưa lành. Các tầng trên bị xé toạc hướng ra trời, bê tông treo lơ lửng lởm chởm và cầu thang đen kịt khói biến vào bóng tối. Muội than phủ kín tường, vali và quần áo vẫn nằm dưới lớp bụi, gạch vỡ và sắt thép cong vênh.
Các quan chức đã duyệt kế hoạch phá dỡ và xây mới. Nhưng giờ đống đổ nát vẫn ở đó, chưa ai động đến.
Sinh viên vẫn đi ngang qua ký túc xá trên đường tới lớp, thỉnh thoảng lại có máy bay rú ga trên đầu. Trong nhiều thập kỷ, âm thanh đó đã hòa vào tiếng ồn nền của thành phố, quen thuộc và bình thường như tiếng xe cộ trên đường.
Ông Thakur nói từ sau vụ tai nạn, ý nghĩa của nó đã hoàn toàn khác.
"Mỗi lần nghe tiếng máy bay bay qua, nỗi đau lại ùa về," ông kể. "Giờ chúng tôi còn chẳng dám nhìn lên trời nữa."
Suốt 15 năm, gia đình này cung cấp suất ăn trưa cho các bác sĩ tại bệnh viện gần đó, nấu và giao đồ ăn khắp khuôn viên y tế. Cô cháu gái hai tuổi hầu như luôn ở đó, chẳng rời xa bà ngoại bao giờ.
Bữa trưa đang được phục vụ tại nhà ăn thì máy bay gặp nạn. Sarlaben đang làm việc ở đó và khi Aadhya muốn đi toilet, bà đưa cháu lên tầng trên. Vài giây sau, máy bay lao xuống.
Thakur đang làm việc ở tòa nhà khác, bỏ lại tất cả và chạy về phía làn khói. Giờ ông chỉ nhớ được những mảnh vụn ký ức: vụ nổ, sức nóng, bình gas vương vãi khắp bếp và cảnh ông tuyệt vọng chạy từ phòng này sang phòng khác, gọi tên vợ: "Sarla, Sarla."
Xung quanh, người sống sót loạng choạng bước ra từ đống đổ nát trong khi nhiều người vẫn mắc kẹt bên trong, đội cứu hộ vật lộn với khói và mảnh vỡ. Gần một tuần, gia đình tìm khắp bệnh viện, khu điều trị và trại cứu trợ trên khắp Ahmedabad, theo những tin đồn và liên tục hỏi cùng một câu. Sáu ngày sau, họ tìm thấy Sarlaben và Aadhya trong nhà xác của một bệnh viện.
Giờ mỗi khi nghĩ về Aadhya, Thakur nhớ những chiếc bánh quy ông mang về và cách cô bé chạy vào vòng tay ông. Còn Sarlaben, ông nhớ một người phụ nữ đã dành phần lớn cuộc đời nuôi sống người khác.
"Ai cũng quý mến bà ấy," ông nói. "Bà ấy tốt bụng lắm."
Những người may mắn sống sót
Gần như cùng lúc Thakur chạy về phía làn khói, các sinh viên trong nhà ăn đang cố hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Arman Khan Pathan đến ăn trưa muộn. Người bạn thân nhất của anh, Aditya Dayal, còn muộn hơn nữa.
Vài phút ngắn ngủi đó chia tách trải nghiệm của họ về vụ tai nạn, nhưng không chia tách ký ức về nó.
Pathan vừa ngồi xuống ăn thì một tiếng nổ chói tai vang lên. Vài giây sau, một phần tòa nhà sụp xuống xung quanh anh, một chiếc bàn đè lên chân. Khi bình gas phát nổ và bụi tràn ngập phòng, lực lượng cứu hộ bị đẩy lùi bởi những vụ nổ mới. Bị mắc kẹt và khó thở, Pathan đập vỡ cửa sổ bằng nắm đấm trần.
"Trời tối đen như mực," anh nhớ lại. "Như nghẹt thở."
Đến khi lực lượng cứu hộ giải cứu được anh, Dayal đã có mặt tại hiện trường.
Anh nhớ khói bốc ngùn ngụt từ tòa nhà nơi anh và bạn bè ăn gần như mỗi ngày. Học sinh chạy tán loạn, cố hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Cùng những người khác, Dayal giúp khiêng Pathan trên tấm nệm và đưa lên xe cứu thương.
Một năm sau, ngồi trong phòng trọ, hai người bạn vẫn nhớ như in những thi thể được đưa đến chiều hôm đó. Là bác sĩ thực tập, họ không xa lạ với cái chết, nhưng không gì chuẩn bị cho họ đối mặt với điều này được.
Nhiều nạn nhân cháy đen không thể nhận dạng. Dayal nói mùi hôi vẫn vương vấn rất lâu sau khi anh rời đi – và thỉnh thoảng vẫn bất ngờ quay trở lại.
"Nó làm tôi muốn nôn mửa," anh nhớ lại
Cuộc trò chuyện chuyển sang những người bạn họ đã mất. Pathan nhắc đến một bạn cùng lớp, là anh trai duy nhất của nhiều em gái, là đứa con mà cả gia đình đặt rất nhiều kỳ vọng. Giống bao người khác, cậu ấy đã dành nhiều năm nỗ lực vì một tương lai tan biến trong tích tắc.
Với một số người, vụ tai nạn vẫn còn ảnh hưởng theo một cách khác.
Brijesh, đang đi xe máy đến nhà ăn cùng hai người bạn khi máy bay rơi, vẫn đang điều trị vật lý trị liệu vì vết bỏng. Cậu phải mặc quần áo bó sát trong cái nóng oi bức của Ahmedabad và chật vật lật trang sách giáo khoa. "Chuyện đã xảy ra rồi," cậu nói. "Biết làm sao được?"
Thỉnh thoảng cậu đi ngang qua đống đổ nát. Giống nhiều sinh viên khác, cậu có thói quen ngoảnh mặt đi, như thể tòa nhà sẽ biến mất nếu không nhìn vào nó.
Những người sống xung quanh trường có ít sự lựa chọn hơn.
Chiều hôm tai nạn, Vijay đang ở nhà cách đó khoảng 200m thì nghe thấy tiếng nổ. Anh vội nhảy lên xe máy và hướng về phía nguồn phát ra tiếng nổ. Khi đến nơi, chiếc máy bay đã tan nát và lửa lan nhanh khắp các tòa nhà.
Trong nhiều giờ liền, khu phố trở thành vùng cứu hộ khi người dân cùng lính cứu hỏa, binh lính và nhân viên cứu hộ khẩn cấp mang chăn và nước, che phủ thi thể và giúp đỡ người sống sót.
Những hình ảnh đó vẫn ám ảnh anh.
"Đi đâu cũng thấy lửa," Vijay kể. "Đầu người, tay người."
Những tuần sau, sự chú ý của thành phố dần chuyển sang việc khác. Xe cứu thương rời đi. Đoàn truyền hình cũng vậy. Sự khẩn cấp từng bao trùm khuôn viên trường nhường chỗ cho công việc khó khăn hơn: xử lý hậu quả.
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn
Tại trường Cao đẳng Y tế BJ, cuộc sống lại phải tiếp diễn.
Và phần lớn gánh nặng dồn lên vai Meenakshi Parikh, trưởng khoa, người phải duy trì hoạt động của trường y ngay cả khi trường đang đối mặt với nỗi đau buồn tột cùng.
Nhìn lại, bà nhớ không chỉ một mà nhiều bi kịch đan xen: cha mẹ tìm con, sinh viên hồi phục sau chấn thương, nhân viên làm việc quá sức và gia đình chờ đợi kết quả xét nghiệm ADN.
"Một phần trong tôi bận tâm việc cần làm," bà nói. "Phần khác cố hiểu chuyện gì đã xảy ra."
Có một cuộc trò chuyện vẫn đọng lại trong tâm trí bà.
Một người đàn ông mất con trai, con dâu và cháu gái nhất quyết không rời đi cho đến khi được nhìn thấy thi thể của họ. Các quan chức giải thích cần phải xét nghiệm ADN để xác nhận danh tính.
"Đôi mắt tôi chính là bằng chứng ADN," ông nói với họ, khẳng định sẽ nhận ra gia đình mình bất kể họ trong tình trạng nào.
Parikh dừng lại một chút khi nhớ lại. "Tôi hiểu được ý anh ấy."
Dần dần, nhịp sống sinh viên trở lại bình thường. Lớp học tiếp tục, kỳ thi được tổ chức và sinh viên mới đến.
Khi ngày kỷ niệm 12/6 đến gần, trường lên kế hoạch tổ chức buổi cầu nguyện, chiến dịch hiến máu và trồng cây tưởng nhớ những người đã khuất.
Tuy nhiên, theo Parikh, tiến về phía trước không có nghĩa là bỏ lại phía sau.
"Không có khoảnh khắc nào tôi cảm thấy mình đã hoàn toàn vượt qua được," bà nói. "Đó là quá trình dần dần để trở lại cuộc sống bình thường."
Trở về nhà, Thakur cũng đang cố làm điều tương tự.
Ông với tay lấy điện thoại. Có một video ông thường xem, được quay vào ngày trước khi vụ tai nạn xảy ra.
Trong video, Aadhya cẩn thận đút cho bà ngoại một miếng thức ăn nhỏ. Bà Sarlaben mỉm cười.
Bên ngoài, một chiếc máy bay khác đang bay ngang bầu trời Ahmedabad.
Nguồn: kenh14.vn