Chỉ vì tham 2 chiếc nhẫn vàng của bạn, Nguyễn Thị Thảo (hay còn gọi là bé Bầu, sinh năm 1996, sống ở thôn Thanh Chiêm 2, xã Điện Phương, H. Điện Bàn, Quảng Nam) đã dùng khăn tang siết cổ bạn thân. Câu chuyện này nghe mà rợn người luôn á!
2 chiếc nhẫn và 2 lần định giết người
Đầu năm 2010, Thảo xin vào làm nhân viên phục vụ tại quán bê thui Bê Mười (ở Điện Phương, H. Điện Bàn), nhưng đến ngày 2-9-2012 thì tự nhiên nghỉ không báo gì hết. Trong thời gian làm việc, Thảo thường chơi thân với Phan Thị Linh (cùng sinh năm 1996, ở thôn Bãi Quả, Đại Sơn, H. Đại Lộc, Quảng Nam). Thấy Linh đeo 2 chiếc nhẫn vàng, Thảo nảy sinh ý định giết bạn để chiếm đoạt. Trời ơi, nghĩ mà tức á!
Để thực hiện kế hoạch đen tối, chiều 19-9-2012, Thảo gọi điện cho Linh để "điều" bạn theo kịch bản đã vạch sẵn nhưng không liên lạc được. 20 giờ 30 cùng ngày, Thảo đến nhà chị ruột của Linh là chị Phan Thị Phúc (sinh năm 1990, ở thôn Thanh Chiêm 1, Điện Phương, H. Điện Bàn) - nơi Linh đang tạm trú để tìm bạn.
Trước khi đi, Thảo ghé bàn thờ mẹ nuôi (mất năm 2011) lấy chiếc khăn tang dài 1,5m nhét vào túi quần. Tại nhà chị Phúc, Thảo chủ động rủ Linh xuống nhà mình chơi và cũng để Thảo cho Linh mượn váy. Vì tưởng là bạn bè từng làm chung nên Linh nghĩ Thảo thật lòng, mà đâu biết mình đang dần dần rơi vào bẫy chết người.
Đến nhà Thảo, sau khi chơi và tán gẫu, thấy đêm đã khuya và có thể ra tay, Thảo lấy một cái váy màu cam cho Linh thử và cho bạn mượn về.
21 giờ 45 cùng ngày, Thảo dẫn Linh về lại nhà của chị Phúc với ý định trên đường sẽ hành động. Khi đi ngang qua cầu chui dưới đường tránh QL1A, Thảo lấy lý do vào nhà một người gần đó để thu tiền nợ nên dẫn Linh đi vào một đường đất nhỏ sát bên nhà bà Trần Thị Liệu (sinh năm 1966, ở thôn Thanh Chiêm 1, Điện Phương).
Không chút nghi ngờ, Linh tin tưởng theo bạn đi sâu vào con hẻm nhỏ. Khi vào sâu trong hẻm, thấy ánh đèn trong nhà người dân hắt bóng ra đường, sợ ra tay bị phát hiện nên Thảo không dám, liền nói với Linh về đi, hôm khác lấy nợ cũng được. Linh đi trước, Thảo theo sát phía sau, sắp ra đến đường bê-tông thì Thảo nói với Linh: "Mi nhắm mắt lại, tao đưa cho mi cái ni!". Linh hỏi lại "Cái chi rứa?" và đứng lại, nhắm mắt.
Thấy vậy, Thảo liền lấy chiếc khăn tang gấp thành thòng lọng, vòng qua cổ Linh siết chặt. Bị tấn công bất ngờ, Linh chống cự và kêu cứu.
Nghe tiếng la, một số người dân sống gần chạy ra. Thấy có người, sợ lộ, Thảo kéo Linh lên đường bê-tông rồi kéo dọc theo hàng chè tàu khoảng 25m, đẩy Linh ngã sấp vào hàng chè bên đường. Thảo tiếp tục đè lên người Linh, siết mạnh chiếc khăn tang.
Khoảng 2 phút sau, bà Trần Thị Liệu và ông Trần Phú Cường nghe tiếng kêu la vội chạy ra kiểm tra. Thấy vậy, Thảo buông tay, đi ra ngoài. Gặp bà Liệu và ông Cường (cách chỗ Linh nằm khoảng 10m), Thảo đẩy hai người đi ngược lại và nói "Không có gì đâu chú" rồi bỏ chạy.
Sau khi Thảo chạy mất, bà Liệu, ông Cường thấy phía bụi cây chè tàu động đậy nên nghi có chuyện gì đó, vội đến kiểm tra thì thấy Linh lồm cồm đứng dậy, miệng ú ớ, trên cổ vẫn còn chiếc khăn màu trắng. Ngay lập tức, sự việc được báo cho công an.
Còn Thảo, sau khi bị phát hiện đã chạy đến nhà bạn là Phạm Mạnh (sinh năm 1995, ở Thanh Chiêm 2, Điện Phương, H. Điện Bàn), nhờ chở xuống cây xăng Sông Lai rồi mượn điện thoại của Mạnh gọi cho ông Phạm Công Hòa (sinh năm 1957, ở P. Cẩm Nam, Hội An, Quảng Nam - bố của bạn trai Thảo) lên đưa mình về nhà ông Hòa. Đưa Thảo về nhà, ông Hòa hỏi han thì Thảo kể lại toàn bộ sự việc.
Sau đó, ông Hòa chở Thảo đến CAX Điện Phương đầu thú. Tại cơ quan điều tra, Thảo thừa nhận tất cả và còn khai thêm, trước đó 4 ngày cũng đã thực hiện ý đồ tương tự với Linh nhưng chưa ra tay được.
Số phận éo le quá mức
Trò chuyện cùng phóng viên, ông Nguyễn Bắp (sinh năm 1960, bố nuôi của Thảo) gạt nước mắt kể lại số phận éo le của Thảo. Ông Bắp và bà Đỗ Thị Châu (sinh năm 1964) cưới nhau đã nhiều năm mà không có con.
Một ngày mùa đông năm 1996, ông bà đang ở trong nhà thì nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc ngằn ngặt phía bụi tre. Vợ chồng ông vội chạy ra thì thấy một bé gái khoảng 1 tháng tuổi nằm giữa nền đất lạnh, bên cạnh là một túi quần áo trẻ em. Lúc này cháu bé đã bị kiến bu đen kín. Thấy vậy, bà Châu vội ôm đứa bé vào nhà ủ ấm, mua sữa cho bú và đứa bé may mắn sống sót.
Cũng từ đó, ông bà lấy ngày nhặt được làm ngày tháng năm sinh và đặt tên cho đứa bé là Nguyễn Thị Thảo. Sau này vợ chồng ông Bắp vẫn không có con nên Thảo là con duy nhất của ông bà.
Dù gia đình khó khăn, vợ chồng đau ốm triền miên nhưng vẫn cố gắng làm thuê, cuốc mướn nuôi Thảo khôn lớn. Vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, học đến lớp 7 thì Thảo phải nghỉ để đi làm mướn cùng ông Bắp hoặc bà Châu chài lưới trên sông Thu Bồn.
Đời mình đã khổ rồi, không thể để con phải khổ, vợ chồng ông Bắp chạy vạy, tích góp xây được căn nhà cấp 4 làm của để dành cho Thảo. Xây nhà được 1 năm thì bà Châu mất (2011). Món nợ 20 triệu đồng để xây nhà vẫn chưa thể trả. Bản thân ông Bắp giờ bị bệnh, không tiền mua thuốc. Cha mẹ, anh chị em chẳng còn ai để có thể nhờ cậy. Ông Bắp gạt nước mắt: "Có lẽ vì hoàn cảnh quá éo le, thương ba mà con tôi mới làm liều như vậy!"...
Giữa tháng 7-2013, TAND tỉnh Quảng Nam đã đưa Nguyễn Thị Thảo ra xét xử về tội "Giết người". Xét toàn diện vụ việc cũng như hoàn cảnh của gia đình bị cáo, HĐXX đã tuyên mức án dưới khung hình phạt là 7 năm tù đối với Thảo. Tại phiên tòa hôm đó, Linh và gia đình cũng không yêu cầu gì, chỉ chia sẻ chân thành rằng mong Thảo nhận ra sai lầm để rèn luyện vì tương lai vẫn còn ở phía trước.
Nguồn: soha.vn