Chuyện bi thương về "Người da đỏ cuối cùng": Sống trong rừng, nhưng chết trong lồng kính viện bảo tàng, não bị lấy đi làm thí nghiệm

59ae168c497c6d1f6541.png


Người da đỏ ấy khi chết đi cũng không được tròn vẹn thân thể... Câu chuyện này nghe mà đau lòng lắm luôn ý

8280d1bafd5a1b2c98cc.png


MỌI THỨ BẮT ĐẦU TỪ ĐÂY NÈ...

Tháng 8 năm 1492, anh Christopher Columbus (1451-1506) người Ý được Nữ hoàng Tây Ban Nha "chống lưng", dẫn đầu đoàn tàu định đến Trung Quốc và Ấn Độ, rồi bắt đầu hành trình xuyên Đại Tây Dương. Đến tháng 10 năm đó, Columbus cập bến Bahamas ở vùng biển Caribe và nhanh chóng lên bờ lục địa Bắc Mỹ ngày nay.

Lúc đó châu Mỹ chưa có trên bản đồ thế giới nên Columbus cứ ngỡ mình đến bán đảo Ấn Độ (India). Vì vậy, khi thấy người bản địa sống ở Bắc Mỹ, ông đặt luôn tên cho vùng này là "Indio". Từ đó, người Mỹ bản địa ở Bắc Mỹ có tên chung là Indians (Người da đỏ hay thổ dân da đỏ, người Anh-điêng gọi vậy đó).

Đầu thế kỷ 17, bên Anh có phong trào cải cách tôn giáo, để tránh bị đàn áp, những người Thanh giáo lập team 102 người sang Bắc Mỹ lập nghiệp. Lúc đó Bắc Mỹ còn hoang sơ lắm, nhóm này không biết phải làm sao để kiếm sống nốt

Thời điểm này, những người da đỏ đồng bằng đã ra tay giúp đỡ bằng cách không chỉ đem thức ăn và trái cây cho họ mà còn dạy luôn cách săn bắn và trồng trọt. Nhờ vậy mà những người Thanh giáo này mới tồn tại được ở Bắc Mỹ. Vào một ngày thu hoạch nọ, những người Thanh giáo mời 90 người da đỏ về tổ chức tiệc linh đình. Và ngày này được gọi là "Ngày lễ tạ ơn" (Thanksgiving) để cảm ơn sự giúp đỡ của người da đỏ.

Nhưng plot twist là những người da đỏ này không ngờ rằng những người phương Tây từng được mình giúp đỡ lại chính là "đao phủ" của cả dân tộc họ!

Từ thế kỷ 17, việc buôn bán nô lệ da đen ở phương Tây càng ngày càng thịnh, một đống tàu thuyền bắt đầu cập bến lục địa Bắc Mỹ.

Vô số người da trắng và da đen ùa vào Bắc Mỹ, bắt đầu chiếm luôn không gian sống của người da đỏ. Để giành đất, họ bắt đầu trục xuất và thậm chí giết người da đỏ. Ngoài việc tàn sát trực tiếp, những người da trắng này còn theo đuổi hai chính sách: Một là "chính sách bò rừng"; và hai là "chính sách da đầu" (nghe tên thôi đã thấy rùng rợn rồi ).

fb47f2449b45c54dc674.png


f2c6765e1b32768513da.jpg


Cái gọi là chính sách bò rừng là họ lợi dụng việc Bắc Mỹ có nhiều bò rừng – nguồn thực phẩm chính của người da đỏ. Những thực dân này bắt đầu săn bắt bò rừng với mục đích tiêu diệt thổ dân da đỏ, khiến thổ dân mất nguồn thực phẩm quan trọng và một số lượng lớn người da đỏ chết đói. Theo thống kê, chỉ trong 20 năm, có hơn 13 triệu con bò rừng trên lục địa Bắc Mỹ bị tiêu diệt, giảm xuống còn dưới 1.000 con! Kinh khủng quá đi mất

Chính sách da đầu thậm chí dã man hơn nhiều khi thực dân đổi tiền lấy da đầu người da đỏ. Năm 1703, mỗi tấm da đầu đổi được 55 USD, đến năm 1720 thì tăng lên 76 USD. Vì vậy, vào đầu thế kỷ 20, về cơ bản không còn người da đỏ bản địa trên toàn bộ lục địa Mỹ nữa.

ISHI – NGƯỜI DA ĐỎ CUỐI CÙNG

Nhưng năm 1911, có người phát hiện ra một người da đỏ bản địa cuối cùng. Ban đầu anh ta sống trong rừng, nhưng phải trốn vào thành phố vì cháy rừng, và sau đó bị phát hiện. Ngay sau đó, một giáo sư tại Đại học California tìm thấy anh ta và đặt tên cho anh là "Ishi", còn được gọi là "Người da đỏ cuối cùng - The Last Indian".

68951eb028b4b81eb963.jpg


a4f3065fc7bbc9917f7e.jpg


6678b20e68fabe0e2ffc.jpg


Sau đó, giáo sư đưa anh đến bảo tàng và đặt anh vào phòng kính trong bảo tàng với lý do "tìm hiểu văn hóa thổ dân da đỏ".

Từ đó, Ishi trở thành một sinh vật tồn tại giống như... một con vật vậy. Cứ mỗi thứ Sáu hàng tuần, Ishi bị yêu cầu biểu diễn các kỹ thuật săn bắn truyền thống của người da đỏ và các kỹ năng khác cho khách tham quan trong bảo tàng. Đổi lại, anh được ba bữa ăn miễn phí mỗi ngày trong phòng kính và cuộc sống không bị mưa gió xâm lấn.

Mặc dù có cơm ăn nước uống đầy đủ nhưng anh hoàn toàn mất nhân phẩm và tự do của mình. Và chỉ 3 năm sau, năm 1914, Ishi qua đời vì nhiễm bệnh lao

Tưởng chừng cái chết có thể "kết thúc" tất cả, nhưng không hẳn vậy! Số phận của Ishi vẫn không được yên.

Các nhà khoa học đã lấy não của Ishi ra và sử dụng cho các thí nghiệm, nói rằng họ muốn nghiên cứu sự khác biệt giữa người da đỏ và người thường. WTF seriously???

Cuối cùng, Ishi cũng được đối xử như một con người bình thường vào năm 2000. Sau khi Hiệp hội bảo tồn bản địa lên tiếng, bộ não của Ishi đã được chôn cất tại quê nhà của anh, về với thiên nhiên và yên nghỉ trong lòng Đất Mẹ.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top