ChangStar2675
New member
Đây là một lá thư gửi tới nhà trị liệu tâm lý. Người viết có bạn trai đang struggle với trầm cảm, và qua bài viết này, bạn sẽ hiểu phần nào cách sống chung với người mắc bệnh trầm cảm nha.
Thưa bác sỹ,
Mình và người yêu đều vừa bước sang tuổi đôi mươi. Vừa mới chuyển vào ở chung sau 4 năm yêu xa mệt mỏi. Mình biết anh ấy bị trầm cảm, và anh đang cố gắng hết sức để chiến đấu với căn bệnh tâm lý này. Anh còn mắc thêm chứng rối loạn phát triển nhẹ nữa
Dạo gần đây tình trạng trầm cảm của anh trở nên tệ hơn. Và vì đây là lần đầu tiên mình tiếp xúc trực tiếp với anh khi anh rơi vào trạng thái tâm lý tồi tệ như này, nên mình bối rối và vụng về vô cùng luôn. Việc nói chuyện với anh giống như đi chân không trên đường đầy vỏ trứng vậy ấy. Chỉ một câu lỡ lời thôi là có thể khiến anh gục ngã hoàn toàn. Mình không thể hỏi han anh quá nhiều, cũng chẳng dám nhờ anh giúp việc nhà. Hai đứa gần như không có được một cuộc trò chuyện tử tế nào. Mình cảm thấy cô đơn ghê
Mình yêu anh, yêu rất nhiều. Thậm chí mình đã có plan dành hết phần đời còn lại bên anh rồi ấy. Nhưng mình không biết phải xử lý tình trạng cảm xúc lên xuống thất thường của anh như thế nào. Anh cũng muốn cải thiện đấy, nhưng anh từ chối đi khám bác sỹ tâm lý hay thử các biện pháp cải thiện tình hình. Mình sợ lắm. Sợ rằng ngày mình trở thành vợ anh cũng là ngày mình phải lên chuyến tàu lượn siêu tốc tên "cảm xúc" - không bao giờ ổn định, lên xuống liên tục, và không bao giờ biết nó lao xuống lúc nào.
Mình muốn anh phải sống tốt hơn. Và mình muốn hai đứa ổn hơn
Khi anh không rơi vào trạng thái tồi tệ ấy, anh là người có sense of humor tinh tế, biết yêu thương và vui vẻ lắm. Có khi chính mình đã khiến anh trầm cảm khi kéo anh ra khỏi vùng an toàn để chuyển tới ở cùng. Mình sợ rằng một ngày nào đó, anh cũng sẽ nghĩ giống mình và rời bỏ mình mất. 4 năm qua, hai đứa sống cách nhau chỉ 2 tiếng lái xe. Mình kiếm được việc ở tiểu bang khác. Chính anh là người động viên mình nhận công việc đó, rồi cũng chính anh quyết định đến ở cùng mình - bỏ lại gia đình, bạn bè và vùng an toàn của anh.
Mỗi lần tâm sự, mình đều hỏi anh có hối hận khi theo mình đến đây không, câu trả lời nhận được luôn là: "Anh đến đây vì em, và anh sẽ không về nhà cho đến khi chúng ta sẵn sàng về chung với nhau".
Thật lòng mà nói, câu này khiến mình thấy áp lực vô cùng. Mình yêu công việc hiện tại, đây là cơ hội tuyệt vời, nhưng mình cũng yêu anh, yêu anh nhiều hơn cả công việc này. Mình bị giằng xé giữa việc về nhà để anh được hạnh phúc hay để anh về một mình vì cơ hội sự nghiệp này.
Mình hiểu mình không thể làm gì để cure được chứng trầm cảm của anh. Mình muốn ở bên anh nhưng mình không thể hy sinh bản thân chỉ vì căn bệnh của anh. Mình cần người bạn trai trước đây trở lại.
Làm ơn giúp mình với ạ
Maggie.
*
Gửi Maggie,
Mình hiểu hoàn toàn khi bạn nói rằng bạn cần người bạn trai của mình trở lại. Nhưng mình nghĩ bạn nên hiểu, bạn trai của bạn chưa đi đâu cả đâu. Anh ấy vẫn ở đó, vẫn là người đàn ông mà bạn biết từ trước tới giờ - "hài hước, biết yêu thương, vui vẻ" - và vẫn đang struggle với trầm cảm lẫn hội chứng Asperger. (Người mắc Asperger trải qua các cảm giác giống người bị trầm cảm vì họ luôn cảm thấy bị cô lập).
Tuy nhiên tin tốt ở đây là các bạn đã chuyển đến sống cùng nhau rồi đó! Maggie à, bạn sẽ hiểu bạn trai của mình nhiều hơn so với việc cứ mãi yêu xa trước đây. Bạn sẽ có cái nhìn tổng thể hơn về đối phương bằng cách thức dậy cùng nhau mỗi ngày, cùng ngồi trong phòng khách. Chính những điều này sẽ giúp hai người có những câu chuyện chung, và bạn, hay bạn trai bạn, cũng sẽ dần biết cách tạo ra những khoảnh khắc của-hai-người thực sự, chứ không chỉ theo góc nhìn từ bạn hay từ anh ấy.
Chúng ta có nhiều cách để support người yêu khi họ đang trải qua trầm cảm. Nhưng trước đó, mình vẫn phải nhắc nhở hai bạn rằng các bạn còn rất trẻ nha. Tình yêu giữa hai người là rất nhiều, tuy nhiên trong một số hoàn cảnh, dù yêu nhau nhiều đến mấy nhưng lại không thể đến với nhau được. Bạn trai bạn có thể không hoàn toàn muốn sống ở Florida với bạn. Hoặc chính bản thân bạn, bạn cũng có thể không muốn hành hạ bản thân bằng cách lên chuyến tàu lượn siêu tốc "cảm xúc" ấy.
Trầm cảm đúng là một con tàu lượn siêu tốc, nó đi, rồi sau một quãng lên xuống liên tục, nó lại trở lại, tạo thành vòng lặp mãi mãi. Việc hiểu được cơ chế quay lại của trầm cảm sẽ giúp bạn biết cách support bạn trai lúc này. Hãy coi việc bạn đối phó với sự trầm cảm của bạn trai hiện tại là một vòng "chạy thử", để từ đó bạn nắm cơ hội này hiểu anh ấy hơn, hiểu bản thân hơn, và handle những thách thức chung trong tương lai.
Trầm cảm cũng như các bệnh lý khác, vẫn kiểm soát được. Nhưng người mắc trầm cảm sẽ phải sống chung với căn bệnh này cả đời. Điều này nghĩa là bản thân bạn cũng sẽ phải "sống chung" cả đời luôn đó. Sống chung với chứng tâm lý của bạn trai không có nghĩa là bạn phải hy sinh cuộc đời mình, chỉ là bạn phải chỉnh lại mindset, coi trầm cảm là một phần cuộc sống của cả hai người. Hãy cân nhắc kỹ, liệu bạn có muốn sống một cuộc đời phải chạy theo cảm xúc của bạn trai mãi không. Từ đó, mình nghĩ bạn sẽ có lựa chọn sáng suốt nhất cho mình.
Vấn đề đầu tiên, bạn trai bạn không muốn cải thiện tình hình trầm cảm. Đây là điều bình thường. Thuốc hỗ trợ trầm cảm có tác dụng khá tốt, tuy nhiên để tìm ra phác đồ trị liệu chuẩn cho bệnh nhân cần nhiều lần thử nghiệm. Đương nhiên, không phải lúc nào cũng thành công ngay lần đầu dùng thuốc, phải có những lần thất bại, và kể cả khi dùng đúng loại thuốc cũng cần thời gian để thuốc có tác dụng. Tác dụng phụ của thuốc cũng không dễ chịu chút nào. Rất nhiều người đã bỏ cuộc, đơn giản họ nghĩ rằng chẳng có gì giúp được tình trạng của họ
Mình khuyến khích bạn nên tìm hiểu kỹ lý do bạn trai bạn từ chối điều trị. Nếu anh ấy không chịu chia sẻ (một biểu hiện của trầm cảm chính là buồn vô tận, một biểu hiện khác là giận dữ không kiểm soát), hãy an ủi anh ấy, nói với anh rằng bạn yêu anh nhiều đến nhường nào, bạn không muốn anh phải chịu đựng cảm giác đau khổ như này.
Sau đó, hãy khuyến khích anh đến gặp bác sỹ tâm thần để được kê thuốc, hoặc nhà trị liệu tâm lý để được support về mặt cảm xúc. Dù khó khăn ở đây là anh còn mắc thêm Asperger khiến anh khó mở lòng với người lạ. Một cách khác nữa là đưa anh đến gặp nhà trị liệu tâm lý hành vi - nhận thức. Người trầm cảm thường có những nhận thức sai lầm về bản thân, kiểu như "Mình chẳng làm nổi gì", "Mình không xứng đáng được yêu" hay "Mình sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc nữa".
Mình cũng khuyên bạn nên gặp các nhà trị liệu cặp đôi. Hai người sẽ hiểu hơn về cách handle tình hình như một team thực sự. Bởi không chỉ bạn trai bạn khổ sở khi bị trầm cảm, bản thân bạn cũng phải đối phó với luồng năng lượng tiêu cực khi bạn trai bạn rơi vào trạng thái u uất. Nhớ rằng, bạn trai bạn đã chuyển đến ở với bạn, không còn người thân ở đó support anh những lúc anh cần. Một nhà trị liệu có thể giúp cả hai người talk về những thay đổi lớn đang diễn ra, các ảnh hưởng của nó đến tâm lý cả hai. Dù con đường nào mà hai bạn đang tiến tới, hãy luôn chắc chắn rằng có người đủ chuyên môn theo dõi chứng trầm cảm của bạn trai bạn và giúp anh quên đi những ý nghĩ tự sát.
Bạn cũng có thể help bạn trai bằng cách không được lơ là việc tự chăm sóc bản thân, cho cả bạn và cả anh ấy. Bằng cách hướng dẫn bạn trai trong các hoạt động hàng ngày (tập thể dục, ra ngoài hóng nắng, ăn uống healthy, giữ liên lạc với người thân, bạn bè). Tuy nhiên, bạn không thể là nhà tâm lý trị liệu cho anh ấy được nhé. Chỉ cần đừng demand anh quá nhiều. Bạn cũng nên phân chia việc nhà ưu tiên cho anh một chút, cho anh làm những việc dễ dễ thôi.
Ví dụ, khi anh không khỏe thì việc lau nhà hay lau bàn ghế cũng trở nên khá khó. Tuy nhiên anh có thể đi mua đồ ăn, hoặc lấy đồ giặt là (việc này khiến anh phải ra khỏi nhà, khá tốt cho việc điều trị trầm cảm đấy).
Cuối cùng, luôn nhớ rằng bạn không phải làm điều này một mình! Bạn có thể nhờ gia đình, bạn bè của anh support một phần. Họ cũng quan tâm đến bạn trai bạn nhiều như cách bạn yêu anh, thậm chí họ còn có nhiều kinh nghiệm chăm sóc anh hơn vì rõ ràng, họ từng ở bên anh nhiều hơn trước khi bạn tới.
Được yêu nhưng lại chẳng làm được gì cho người yêu không phải chuyện dễ chấp nhận. Người bị trầm cảm đối với người yêu mình luôn có sự mặc cảm nhất định, và chính cảm giác này dễ dẫn đến hành vi giận dữ, hoặc rất có thể, là chạy trốn khỏi tất cả những gì mình đang có.
Đây là khoảng thời gian để bạn cân bằng lại mọi thứ, nếu bạn trai bạn sẵn sàng nhận sự trợ giúp, hãy support anh thật nhiệt tình, đồng thời nhớ chăm sóc bản thân thật tốt. Rồi chính hai bạn sẽ có những trải nghiệm vô giá cho quãng đường sống cùng nhau phía trước
Nguồn: kenh14.vn