Chúng ta đang bỏ tiền để "mua" sự xúc phạm ư?

TraLovely4017

New member
eee667648eb6a0f3e4a7.jpg


Nếu ai đó giàu lắm muốn bỏ tiền ra nghe chửi thì cứ việc, nhưng mà nhớ kỹ: chúng mình chưa bao giờ đủ giàu lòng tự trọng để chịu bị xúc phạm cả nha!

1. Chuyện năm xưa tháng cũ vẫn còn nhớ như in

Khoảng 2 năm trước, có bạn từ Sài Gòn ra chơi và muốn thử món bún nổi tiếng trên phố Ngô Sĩ Liên. Mình happy dẫn bạn đi luôn.

Chúng mình gọi 2 bát bún, trong đó bát của mình không ăn hành. Kết quả là nhận về 2 bát có hành giống hệt nhau. Mình đề nghị chị phục vụ đổi bát khác vì đã nhấn mạnh rất rõ: Bát bún không hành nha.

Thế là từ phía xa một giọng nói vọng về: "Tại sao tất cả mọi người ăn hành còn mày thì không?". Mình sốc luôn! Mình đã nghĩ bình luận khiếm nhã đó đến từ khách hàng khác chứ không phải từ... bà chủ quán. Nhưng thật sự nó đến từ bà chủ đó các bạn ơi.

Chúng mình thanh toán tiền 2 bát bún rồi đi thẳng luôn và thú thật, mình không hề chờ đợi được níu kéo từ một người sẵn sàng xúc phạm khách hàng của mình như vậy.

Mình kể câu chuyện này cho vài người bạn và nghe họ cũng kể lại những câu chuyện theo mô típ tương tự tại quán ăn đó. Chúng mình đều thống nhất rằng sẽ không quay lại quán ăn đó nữa để xem với thái độ phục vụ như vậy, quán ăn sẽ tồn tại được bao lâu nha.

Đầu bếp Mỹ thưởng thức bún "mắng" ở Hà Nội

Bẵng đi 2 năm mình không còn nghe thông tin về các thể loại bún mắng, cháo chửi cho đến khi biết về sự tồn tại của đoạn phóng sự do đầu bếp Anthony Bourdain thực hiện (mình follow Twitter và Facebook của ông sau sự kiện Tổng thống Obama tới Việt Nam) phát trên CNN.

Hóa ra quán ăn đó vẫn tồn tại và điều đáng ngạc nhiên là nó vẫn đông khách và thái độ của bà chủ quán thì... không thay đổi chút nào.

2. Tại sao vậy nhỉ?

Mình đã nhiều lần thử cố gắng tự đặt mình vào vị thế của bà chủ quán để tự trả lời câu hỏi: Tại sao bà lại chửi khách?

Mình cũng đã thử gạt bỏ những suy tính nhỏ nhen, chấp nhận làm một vị khách bình thường để tự trả lời: Tại sao quán ăn đó vẫn đông khách?

Câu hỏi thứ 2 khiến mình trăn trở hơn và có vẻ nó đúng bản chất vấn đề hơn: Tại sao vẫn có nhiều người hạ thấp tiêu chuẩn ẩm thực của mình để vừa ăn, vừa nghe chửi.

3e447726c9cdbfd1c955.jpg


Mình chỉ nghĩ thế này: Rất nhiều thực khách cho rằng, quán bún đó ngon, đúng phong vị ẩm thực Hà Nội nên họ kéo tới, bất chấp nếu không may mắn sẽ bị bà chủ mắng vào mặt.

Những thực khách này cho rằng mình là người sành ẩm thực. Thay vì ăn bừa một bát bún kém chất lượng ở đâu đó, họ tìm đến đúng nơi đã được thời gian kiểm định chất lượng.

Nhưng có vẻ như tất cả đã quên rằng, Việt Nam đã bước qua thời bao cấp rất lâu rồi. Từ tiêu chuẩn ăn no mặc ấm lên tới ăn ngon mặc đẹp là cả một quá trình.

Nhưng giờ đây, tiêu chuẩn "ăn ngon" cũng đã lỗi thời rồi nha! Ẩm thực của thế kỷ 21, của năm 2016 là sự tổng hòa của nhiều yếu tố: Thức ăn ngon, bài trí đẹp, phục vụ tốt, không gian thoáng đãng.

Nói cách khác, ẩm thực giờ đây đã được nâng lên tầm một nghệ thuật và những người sành ăn là nghệ sỹ. ✨

Điều đó có nghĩa là tất cả những thực khách chỉ vì duy nhất tiêu chuẩn "ngon" mà bỏ qua tất cả những tiêu chuẩn còn lại để nghe mắng nghe chửi, đều không phải người sành ăn thật sự. Chỉ là họ ngộ nhận mà thôi.

3. Chuyện lòng tự trọng đâu rồi?

Bây giờ mới đến câu chuyện khó hiểu hơn: Câu chuyện về lòng tự trọng.

Tại sao trong cuộc sống chúng ta chấp vặt từng điều xúc phạm nhỏ nhặt nhất, nhưng lại chấp nhận bị một bà chủ quán chửi vào mặt, dù về bản chất mà nói, lẽ ra quy trình nên diễn biến ngược lại: Chúng ta bỏ tiền và chúng ta mới là người có quyền phát ngôn.

Việc vẫn còn rất đông thực khách tới ủng hộ một tổ hợp dịch vụ phát triển lệch lạc như vậy chẳng khác nào cổ xúy cho sự thiếu văn hóa.

42c9e79f6ecd208e36e9.jpg


Chúng ta đang vui vẻ bỏ tiền ra để "mua" sự xúc phạm sao?

Bấy lâu nay ngành dịch vụ ở Hà Nội đã nhận khá nhiều lời chê trách về sự thiếu chuyên nghiệp, thiếu thân thiện, thậm chí là hách dịch tới mức thiếu văn hóa.

Và thay vì thay đổi tư duy, chúng ta tiếp tục chấp nhận một sự thiếu văn hóa rõ rệt được trộn lẫn với cái gọi là "bản sắc", "truyền thống" tạo nên một mớ hổ lốn những sự tranh cãi ngớ ngẩn.

Thay đổi hoặc bị đào thải, đó là quy luật thị trường và những kẻ cố đi chệch khỏi con đường ấy đều không xứng đáng tồn tại.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top