Chức quan khét lẹt hơn cả hoàng đế, cả triều Thanh chỉ 2 người dám nhận

CunYeu7197

New member
022b609d245fa5b2fc2c.jpg


Chức quan này là gì mà lại có quyền hạn lớn như vậy?

Ở thời phong kiến Trung Quốc, hoàng đế là người cai trị tối cao của quốc gia rồi. Tuy nhiên, trong lịch sử các triều đại phong kiến lại tồn tại một chức quan có quyền lực lớn hơn cả hoàng đế luôn á! Đó là một chức quan thuộc triều đại nhà Thanh. Đặc biệt hơn nữa, trong suốt triều đại nhà Thanh chỉ có đúng 2 người dám đảm nhận vị trí này thôi nhé!

fa4b93713baefb0c9f6d.jpg


Chức quan có quyền lực khủng hơn cả hoàng đế chỉ có duy nhất ở triều Thanh chính là Nhiếp chính vương. Vậy Nhiếp chính vương là gì?

Nhiếp chính vương được hiểu đơn giản là người thay hoàng đế giải quyết chính sự. Vị trí này thường xuất hiện khi vị quân chủ vắng mặt, bị ốm đau hoặc thường gặp nhất là quá nhỏ tuổi để tự cai trị. Theo sử sách, người có toàn quyền xử lý chính sự sẽ được gọi là Nhiếp chính hoặc Bỉnh chính.

Triều Thanh là triều đại phong kiến cuối cùng của Trung Quốc, kéo dài 276 năm (1636-1912). Trong hơn 200 năm đó, chỉ có đúng 2 người dám nhận vị trí Nhiếp chính vương này thôi.

Đa Nhĩ Cổn là con trai thứ 14 của Thanh Thái Tổ Nỗ Nhĩ Cáp Xích, sinh ngày 25/10 năm Vạn Lịch thứ 40 nhà Minh (17/11/1612 dương lịch), là em khác mẹ với Thái Tông Hoàng Thái Cực. Dưới thời Hoàng Thái Cực, Đa Nhĩ Cổn với tài năng và sự trung thành đã vượt qua các anh em để trở thành nhân vật quyền lực số 1 trong triều, được phong làm Nhuệ Thần Vương, nắm quyền Chính Bạch Kỳ, tham gia việc quốc gia đại sự và lấy em của Trang phi làm vợ. Khá xịn đúng không nào!

538de155931029475a86.jpg


Đột nhiên, Hoàng Thái Cực qua đời mà không kịp bàn giao hậu sự, cũng chưa chỉ định ai kế vị. Lúc này drama bắt đầu rồi nha! Có 2 phái đối lập nghiêm trọng: một là của Đa Nhĩ Cổn và hai là Túc thân vương Hào Cách - con trai trưởng của Hoàng Thái Cực. Để tránh xung đột nội bộ, trong hội nghị Ngũ đại thần, Đa Nhĩ Cổn đã từ chối lên ngôi và đề nghị Phúc Lâm - con trai thứ 9 của Hoàng Thái Cực kế vị. Đề nghị này được chấp thuận, tránh được cuộc tàn sát lẫn nhau trong nội bộ Thanh triều. IQ cao phết!

Đa Nhĩ Cổn tuy không làm hoàng đế nhưng sau khi Thuận Trị lên ngôi, ông được phong làm Nhiếp Chính Vương và mọi chuyện lớn nhỏ trong triều đều trao tay ông làm chủ. Ông liên tiếp được thăng từ "Thúc phụ nhiếp chính vương" lên "Hoàng thúc phụ nhiếp chính vương", cho tới "Hoàng phụ nhiếp chính vương". Nghe là thấy quyền lực rồi nhỉ!

1b0cfafabc114767cc72.png


Tuy nắm quyền lực lớn nhưng Đa Nhĩ Cổn rất khéo léo, ông thường xuyên nhắc các đại thần không chỉ nghe theo mình mà còn cần tôn trọng triều đình và tận trung với Hoàng đế. Đáng tiếc, dù Đa Nhĩ Cổn lập được nhiều công lao, quyền bính nghiêng ngả triều đình nhưng lại không trường thọ. Tháng 11 năm Thuận Trị thứ 7 (1650), Đa Nhĩ Cổn đi săn và qua đời vào ngày 9/12 (tức 31/12/1650 dương lịch), hưởng thọ 39 tuổi.

Người thứ hai trong lịch sử Thanh triều đảm nhận vị trí Nhiếp chính vương chính là Tái Phong. Tái Phong sinh ngày 5 tháng 1 (âm lịch) năm Quang Tự thứ 9 (1883), là con trai thứ 5 của Thuần Hiền Thân vương Dịch Hoàn. Tái Phong thường được gọi là Hòa Thạc Thuần Thân vương. Xét về dòng dõi, ông nội của ông là hoàng đế Đạo Quang, anh trai là hoàng đế Quang Tự. Background khủng đây rồi! ‍

a6707b13b16bfddeeb2f.jpg


Năm Quang Tự thứ 34 (1908), tháng 10, Quang Tự Đế băng hà. Từ Hi Thái hoàng Thái hậu ban chỉ dụ lập con trưởng của Thuần Thân vương Tái Phong là Phổ Nghi lên ngôi Hoàng đế, đổi niên hiệu là Tuyên Thống, mệnh Thuần Thân vương Tái Phong làm Nhiếp Chính Vương, có toàn quyền quản lý triều chính, cùng Long Dụ Thái hậu quản lý trong ngoài triều đình. Ngày hôm sau, Từ Hi Thái hoàng thái hậu băng hà.

Trong thời gian nhiếp chính, Tái Phong dự định thực hiện những cải cách kinh tế - chính trị được khởi xướng sau phong trào Nghĩa Hòa Đoàn kết thúc năm 1901, tuy nhiên ông bị giằng xé bởi phe bảo thủ của quan lại người Mãn và phe cải cách của các quan lại người Hán. Khó quá đi mất!

Sau đó, Quân cơ xứ bị bãi bỏ, thay vào đó là một nội các mới. Thế nhưng nội các mới này vừa thành lập đã vội tuyên bố quốc hữu hóa đường sắt. Nhiều thương nhân, địa chủ đầu tư vào ngành đường sắt giờ chỉ được bồi thường bằng một phần tư số vốn. Điều này khiến giai cấp tư sản và nhân dân căm phẫn, bắt đầu tiến hành phong trào bảo vệ đường sắt, châm ngòi cho một cuộc cách mạng. Những người cách mạng hoạt động phản Thanh ngày một gia tăng. Vốn không có thực tài, lại gặp phải giai đoạn khó khăn nên sự thiếu kinh nghiệm chính trị, thiếu quyết đoán của Tái Phong càng đẩy nhà Thanh đi nhanh tới sự suy vong.

e317ca9afe26db2cbbd2.jpg


Ngày 10 tháng 10 năm 1911 (ngày 19 tháng 8 năm Tuyên Thống thứ 3), cuộc khởi nghĩa Vũ Xương bùng nổ, đánh dấu sự bắt đầu của Cách mạng Tân Hợi nhằm lật đổ nhà Thanh, thành lập nền cộng hòa. Triều đình nhà Thanh trong cơn tuyệt vọng buộc phải triệu hồi Viên Thế Khải đang dưỡng bệnh ở Hà Nam về làm Tổng đốc Lưỡng Hồ để đàn áp cách mạng. Ngày 16 tháng 11, Viên Thế Khải ép nhà Thanh phải phong cho ông ta làm Tổng lý Nội các. Ngày 6 tháng 12, Tái Phong từ chức Giám quốc Nhiếp chính vương, trở về phủ Thuần Thân vương, quyền lực lại về tay Long Dụ thái hậu. Game over!

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top