Chưa cưới đã thử lòng bằng sổ đỏ, chàng trai nhận cái kết "bay màu" tức tưởi

Cao991201

New member
Anh chàng 29 tuổi này đang hỏi ý kiến mọi người: mình có sai không, hay là nhà gái quá tính toán?

Năm nay mình 29 rồi, không còn tuổi mơ mộng gì nữa, nhưng cũng chưa đủ xịn để flex Xuất thân bình thường thôi, bố mẹ làm nông nghiệp. Từ nhỏ mình đã nghĩ chỉ cần có chút vốn để kinh doanh, thoát khói cảnh chạy deadline từng ngày.

Hơn 2 năm trước, mình quen được crush - một cô gái siêu hiền, nhẹ nhàng, làm dân văn phòng. Nhà bạn ấy khá khá, bố mẹ buôn bán, có đất đai và nhà cửa xịn sò ở quê. Nói thật là lần đầu gặp, mình đã thấy trúng số rồi vì được yêu một người vừa xinh vừa ngoan, lại còn có gia đình nền nếp nữa chứ ✨ Hai đứa yêu nhau một thời gian, mình càng tin đây chính là bạn gái muốn upgrade thành vợ.

b91542fa4304ac31efd9.jpg


Chuyện tình cảm lúc đầu diễn ra khá smooth. Mình vẫn cố làm việc, cày tiền, nhưng thật sự thì số vốn trong tay vẫn chưa đủ để mở rộng kinh doanh. Mình nghĩ nếu cưới rồi, hai đứa cùng cố gắng thì mọi thứ sẽ ổn thôi. Trong đầu mình cũng lóe lên ý định nhờ vả gia đình bạn ấy, ít ra để có một bước đầu vững chãi đã.

Một hôm, sau khi hai đứa đã bàn chuyện cưới xin rồi, mình quyết định mở lời với bố mẹ crush. Mình nói thật lòng là muốn lập nghiệp, muốn vay vốn ngân hàng nhưng cần tài sản thế chấp.

Mình bảo: "Con xin bác cho em ấy một phần đất đứng tên, làm sổ đỏ riêng. Sau đó cho con mượn sổ đỏ đó để thế chấp vay vốn. Khi công việc ổn định, con sẽ lo cho gia đình nhỏ, bác cũng yên tâm hơn."

Mình nghĩ lời đề nghị này cũng hợp lý mà. Đất đai là của nhà họ, đứng tên con gái thì cũng là tài sản của bạn ấy. Mà đã xác định cưới nhau rồi, thì sau này cũng là của chung thôi. Mình đâu có ý chiếm đoạt gì, chỉ muốn thử xem gia đình có thật sự tin tưởng mình hay không.

Nhưng mà phản ứng của họ khiến mình sốc nặng luôn

Bố bạn ấy đổi hẳn sắc mặt, lạnh tanh bảo: "Chú mày chưa cưới con gái tôi, đã tính đến chuyện nhờ cậy vào đất cát nhà này rồi à? Làm ăn thì tự lo, sao lại muốn dựa vào của hồi môn? Tôi không đồng ý. Và tốt nhất, hai đứa dừng ở đây."

Mẹ bạn ấy thì lắc đầu ngao ngán, nói thẳng: "Còn trẻ mà tính toán khôn lỏi quá. Nếu thực sự thương con gái tôi, thì lo cho nó một mái nhà bằng sức mình. Sổ đỏ của gia đình, chú không cần phải nghĩ tới."

Mình ngồi đó chết lặng luôn. Mình chỉ định thử lòng thôi, không ngờ lại thành ra "kẻ tham lam" mất rồi

Sau buổi hôm đó, bạn ấy gọi điện cho mình, giọng nghẹn ngào: "Anh à, em hiểu mong muốn của anh. Nhưng bố mẹ em nói cũng không sai. Em thương anh, nhưng em không đồng ý việc anh mượn sổ đỏ của em để vay vốn. Anh thử đặt mình vào vị trí em xem: chưa cưới đã phải mang tài sản đi cho anh mượn, nếu lỡ sau này có chuyện gì thì sao? Em cũng sợ… bố mẹ em thì càng lo. Em nghĩ, chúng ta nên dừng lại, đừng làm khó nhau nữa."

Nghe bạn ấy nói, mình như bị dội một gáo nước lạnh vào mặt. Mình tưởng tình yêu là tin tưởng, là chia sẻ khó khăn. Mình đâu có ý xấu, chỉ muốn chứng minh bản thân, rồi sau này sẽ trả gấp đôi gấp ba. Vậy mà trong mắt bạn ấy, mình thành "kẻ khôn lỏi" rồi

Mình buồn nhiều ngày, cảm thấy ức chế vô cùng. Mình nghĩ, nếu đã yêu, đã tính cưới, thì chuyện đứng tên sổ đỏ cho con gái đâu có gì lạ. Bạn ấy sớm muộn gì cũng được thừa hưởng đất của bố mẹ mà. Mình chỉ mượn, đâu phải xin cho riêng mình. Sao họ lại phản ứng dữ dội như vậy, thậm chí bắt bạn ấy chia tay ngay lập tức?

Mình kể chuyện này cho mấy đứa bạn, ai cũng bảo mình ngây thơ quá. Họ nói: "Chưa cưới mà đụng đến chuyện sổ đỏ thì chỉ có toang thôi. Ai đời đi thử lòng bằng đất cát, tiền bạc. Đáng lẽ cậu phải chứng minh năng lực bằng công việc, chứ không phải bằng việc mượn tài sản nhà vợ." Nghe thì có lý đấy, nhưng trong lòng mình vẫn chưa nguôi. Mình thấy mình đâu có sai, chỉ là quá thẳng thắn thôi.

Thời buổi này, nhiều người nói yêu nhau là chuyện tình cảm, cưới nhau còn là chuyện gia đình - kinh tế nữa. Mình nghĩ mình thực tế đấy, nhưng hóa ra lại bị cho là toan tính

Nói thật, mình vẫn còn thương bạn ấy lắm. Mình tin bạn ấy cũng có tình cảm, nhưng vì nghe lời bố mẹ nên đành cắt đứt. Còn mình, mang tiếng "khôn lỏi", "mượn sổ đỏ", tự dưng mất luôn cả tình yêu.

Bây giờ nhìn lại, mình không biết mình sai thật hay sai vì chọn sai cách nói. Mình có nên trách nhà gái quá toan tính, hay trách mình dại dột?

Mình viết ra câu chuyện này để xin ý kiến mọi người. Nếu là bạn, bạn có chấp nhận cho con rể tương lai mượn sổ đỏ để làm ăn không? Hay bạn sẽ phản ứng giống bố mẹ bạn ấy?

abbf4fd29d27fa9b8472.png


8be1bfa3c9ad0197af6b.png


99eb6c097190925f6ff1.jpg


402fc6e23fbe9b44121a.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top