KẹoNgọtXinhXắn
New member
Lúc đầu mình tin chồng thật sự thất nghiệp, nhưng càng về sau càng thấy sai sai...
Mình bắt đầu tin là chồng thất nghiệp vào một buổi chiều khi anh ấy mang về tờ thông báo cắt giảm nhân sự. Anh ngồi trên sofa cả buổi, không nói gì, chỉ nhìn ra cửa sổ thẫn thờ. Mình nhớ rõ khoảnh khắc đó vì mình đã nghĩ rằng gia đình mình sắp bước vào một giai đoạn khó khăn rồi
Từ ngày hôm đó, anh ở nhà luôn. Anh nói rằng anh sẽ tìm việc mới nhưng thị trường rất khó. Mình không nghi ngờ gì cả. Mình chỉ nghĩ rằng anh cần thời gian để ổn định lại tinh thần thôi.
Mình bắt đầu gánh toàn bộ chi phí trong nhà. Mình đi làm từ sáng đến tối, lo tiền nhà, tiền ăn, tiền học cho con. Anh ở nhà chăm con, nấu ăn, dọn dẹp. Mọi thứ trông có vẻ cân bằng, và mình tin rằng mình đang cùng anh vượt qua khó khăn.
Nhưng càng về sau, mình càng thấy có những điều sai sai Anh luôn có tiền mặt khi mình không đưa. Anh thường xuyên ra ngoài vào ban ngày nhưng nói rằng chỉ đi gặp bạn hoặc đi phỏng vấn. Có lần mình hỏi anh về công ty cũ, anh trả lời rất mơ hồ.
Mình bắt đầu cảm thấy bất an vcl...
Một buổi tối, mình tình cờ thấy điện thoại anh rung liên tục. Trên màn hình hiện lên một cái tên kèm chức danh "giám đốc". Mình đứng lặng vài giây nhưng không hỏi ngay.
Sau đó, mình bắt đầu kiểm tra lịch trình của anh. Mình phát hiện anh không hề ở nhà vào những khung giờ anh nói là "ở nhà nghỉ ngơi".
Mình thuê người kiểm tra thêm và sự thật khiến mình không thể tin được
Chồng mình chưa từng thất nghiệp. Anh vẫn đi làm bình thường. Anh vẫn giữ vị trí quản lý trong công ty cũ. Anh chỉ nói dối mình suốt.
Khi mình đối chất, anh không chối nữa.
Anh chỉ im lặng rất lâu, sau đó nói rằng anh không thể nói sự thật ngay từ đầu vì thời điểm đó anh đang rơi vào một mối quan hệ khác mà anh chưa thể chấm dứt. Anh nói rằng nếu tiếp tục đi làm bình thường, anh sẽ phải duy trì một cuộc sống kép, và việc giả vờ thất nghiệp giúp anh "dễ sắp xếp mọi thứ hơn"
Mình không phản ứng ngay. Mình chỉ ngồi rất lâu. Mình nhìn lại hai năm qua. Hai năm mình đi làm từ sáng đến tối, tin rằng mình đang gánh vác cả gia đình trong giai đoạn khó khăn. Hai năm mình nghĩ rằng mình và anh đang cùng nhau vượt qua nghịch cảnh. Nhưng thực tế là mình chỉ đang sống trong một phiên bản cuộc sống mà anh dựng lên.
Nguồn: soha.vn
Mình bắt đầu tin là chồng thất nghiệp vào một buổi chiều khi anh ấy mang về tờ thông báo cắt giảm nhân sự. Anh ngồi trên sofa cả buổi, không nói gì, chỉ nhìn ra cửa sổ thẫn thờ. Mình nhớ rõ khoảnh khắc đó vì mình đã nghĩ rằng gia đình mình sắp bước vào một giai đoạn khó khăn rồi
Từ ngày hôm đó, anh ở nhà luôn. Anh nói rằng anh sẽ tìm việc mới nhưng thị trường rất khó. Mình không nghi ngờ gì cả. Mình chỉ nghĩ rằng anh cần thời gian để ổn định lại tinh thần thôi.
Mình bắt đầu gánh toàn bộ chi phí trong nhà. Mình đi làm từ sáng đến tối, lo tiền nhà, tiền ăn, tiền học cho con. Anh ở nhà chăm con, nấu ăn, dọn dẹp. Mọi thứ trông có vẻ cân bằng, và mình tin rằng mình đang cùng anh vượt qua khó khăn.
Nhưng càng về sau, mình càng thấy có những điều sai sai Anh luôn có tiền mặt khi mình không đưa. Anh thường xuyên ra ngoài vào ban ngày nhưng nói rằng chỉ đi gặp bạn hoặc đi phỏng vấn. Có lần mình hỏi anh về công ty cũ, anh trả lời rất mơ hồ.
Mình bắt đầu cảm thấy bất an vcl...
Một buổi tối, mình tình cờ thấy điện thoại anh rung liên tục. Trên màn hình hiện lên một cái tên kèm chức danh "giám đốc". Mình đứng lặng vài giây nhưng không hỏi ngay.
Sau đó, mình bắt đầu kiểm tra lịch trình của anh. Mình phát hiện anh không hề ở nhà vào những khung giờ anh nói là "ở nhà nghỉ ngơi".
Mình thuê người kiểm tra thêm và sự thật khiến mình không thể tin được
Chồng mình chưa từng thất nghiệp. Anh vẫn đi làm bình thường. Anh vẫn giữ vị trí quản lý trong công ty cũ. Anh chỉ nói dối mình suốt.
Khi mình đối chất, anh không chối nữa.
Anh chỉ im lặng rất lâu, sau đó nói rằng anh không thể nói sự thật ngay từ đầu vì thời điểm đó anh đang rơi vào một mối quan hệ khác mà anh chưa thể chấm dứt. Anh nói rằng nếu tiếp tục đi làm bình thường, anh sẽ phải duy trì một cuộc sống kép, và việc giả vờ thất nghiệp giúp anh "dễ sắp xếp mọi thứ hơn"
Mình không phản ứng ngay. Mình chỉ ngồi rất lâu. Mình nhìn lại hai năm qua. Hai năm mình đi làm từ sáng đến tối, tin rằng mình đang gánh vác cả gia đình trong giai đoạn khó khăn. Hai năm mình nghĩ rằng mình và anh đang cùng nhau vượt qua nghịch cảnh. Nhưng thực tế là mình chỉ đang sống trong một phiên bản cuộc sống mà anh dựng lên.
Nguồn: soha.vn