Đôi khi một câu nói còn nặng nề áp lực hơn cả hành động
Có những cuộc cãi vã trong hôn nhân bắt đầu từ những tờ hóa đơn điện nước, những hộp sữa, những khoản tiền học cho con và câu hỏi quen thuộc: "Tiền đâu mà hết nhanh thế?". Nghe mà thấy đau đầu luôn á!
Oanh năm nay 33 tuổi, có 2 con nhỏ. Con trai lớn vừa vào lớp 1, còn bé gái mới 2 tuổi. Chồng cô là Tùng, làm kỹ thuật cho một công ty tư nhân với mức thu nhập khá ổn định. Từ nhiều năm nay, mỗi tháng Tùng đưa cho vợ đúng 8 triệu đồng để chi tiêu gia đình rồi coi như hoàn thành nhiệm vụ luôn
Nhưng điều khiến Oanh mệt mỏi không phải là số tiền ấy ít hay nhiều, mà là tháng nào Tùng cũng càu nhàu rằng vợ tiêu hoang. Anh thường đem mẹ mình ra so sánh - kiểu so sánh khiến ai nghe cũng bực mình đấy!
"Ngày xưa mẹ anh nuôi 3 đứa con vẫn tiết kiệm được. Mẹ anh đi chợ chỉ vài chục nghìn cũng đủ bữa cơm cả nhà. Mẹ anh chẳng bao giờ than thiếu tiền như em..." Nghe mãi thành quen, Oanh không muốn cãi nữa, chán lắm rồi
Cô bắt đầu cắt giảm mọi thứ có thể. Thịt bò từ 2 bữa/tuần xuống còn 1 bữa. Sữa chua cho con mua loại rẻ hơn, loại sắp hết hạn giảm giá mua 1 tặng 1. Quần áo của hai đứa trẻ hầu như chỉ dùng đồ được cho lại. Bản thân cô nhiều năm không mua nổi bộ mỹ phẩm tử tế. Tự ti quá trời luôn!
Thế nhưng tiền vẫn thiếu, con lớn vào tiểu học cần tiền học thêm kỹ năng, tiền bán trú, tiền đồng phục. Con nhỏ cần sữa, bỉm, thuốc men, chưa kể điện nước, gas, mạng internet, tiền gửi xe, tiền hiếu hỉ, phát sinh đủ thứ. Lương của Oanh chỉ 10 triệu, lại đang phải trả góp chiếc xe máy. Tháng nào Oanh cũng phải vá víu từ khoản này sang khoản khác. Stress quá đi mất
Mệt mỏi và áp lực, một buổi tối, sau khi hai người cãi cọ nhau vẫn vì chuyện Oanh "tiêu hoang", lần đầu tiên sau nhiều năm chịu đựng, cô đặt cuốn sổ chi tiêu xuống bàn.
"Nếu anh thấy em tiêu hoang thì ly hôn đi. Mỗi người nuôi 1 đứa con. Anh tự chi tiêu cho con anh xem 4 triệu một tháng có đủ không".
Câu nói ấy khiến Tùng sững người luôn. Plot twist đây rồi!
Tối hôm đó anh mới ngồi đọc kỹ từng khoản chi mà vợ ghi chép. Tổng cộng các khoản cơ bản đã vượt xa con số anh tưởng tượng. Giờ mới shock nhận ra sự thật!
Lần đầu tiên Tùng nhận ra giá cả bây giờ không còn như thời mẹ anh nuôi con cách đây vài chục năm. Anh hiểu rằng Oanh không hề tiêu hoang, món nào trong sổ cũng không thể cắt giảm được. Lúc này anh mới biết Oanh đã vất vả thế nào. Muộn màng rồi bạn ơi!
**Để tránh tình trạng căng thẳng gia đình vì chuyện chi tiêu, hãy tham khảo một số tip dưới đây nha:**
**1. Công khai toàn bộ thu nhập và chi phí**
Nhiều drama xuất phát từ việc một người không biết thực tế gia đình đang chi bao nhiêu. Hãy lập bảng chi tiêu chung gồm: Ăn uống, tiền học của con, sữa, bỉm, thuốc men, điện, nước, internet, xăng xe, đi lại, dự phòng phát sinh.
Khi nhìn thấy con số cụ thể, cả hai sẽ dễ đồng cảm hơn nhiều đấy
**2. Không so sánh với thế hệ trước**
Giá cả, mức sống và nhu cầu của trẻ em hiện nay hoàn toàn khác thời bố mẹ chúng ta nuôi con. Những phép so sánh kiểu "ngày xưa mẹ anh..." hay "ngày xưa bố em..." thường chỉ làm đối phương cảm thấy bị phủ nhận nỗ lực thôi. Đừng so kiểu vậy nữa! 
**3. Chia ngân sách thành nhiều quỹ**
Có thể chia thành:
- 50% chi phí sinh hoạt cố định
- 20% cho con cái và giáo dục
- 20% tiết kiệm dự phòng
- 10% cho nhu cầu cá nhân và giải trí
Tỷ lệ có thể thay đổi tùy từng gia đình nhưng nên được thống nhất từ đầu nhé!
**4. Người kiếm tiền và người quản lý tiền đều cần được tôn trọng**
Người đi làm chịu áp lực kiếm tiền rất lớn nhưng người ở nhà hoặc người trực tiếp quán xuyến chi tiêu cũng đang gánh một áp lực không nhỏ. Khi cả hai đều ghi nhận công sức của nhau, những cuộc cãi vã vì tiền bạc sẽ giảm đi đáng kể đó!
**5. Xem tài chính gia đình là trách nhiệm chung**
Thay vì tư duy "anh đưa tiền rồi" hoặc "em tự lo đi", hãy chuyển sang tư duy "đây là việc của cả hai". Một cuộc họp gia đình 15 phút mỗi tuần để rà soát chi tiêu đôi khi hiệu quả hơn rất nhiều lần so với những lời trách móc kéo dài. Try it!
Nguồn: soha.vn
Có những cuộc cãi vã trong hôn nhân bắt đầu từ những tờ hóa đơn điện nước, những hộp sữa, những khoản tiền học cho con và câu hỏi quen thuộc: "Tiền đâu mà hết nhanh thế?". Nghe mà thấy đau đầu luôn á!
Oanh năm nay 33 tuổi, có 2 con nhỏ. Con trai lớn vừa vào lớp 1, còn bé gái mới 2 tuổi. Chồng cô là Tùng, làm kỹ thuật cho một công ty tư nhân với mức thu nhập khá ổn định. Từ nhiều năm nay, mỗi tháng Tùng đưa cho vợ đúng 8 triệu đồng để chi tiêu gia đình rồi coi như hoàn thành nhiệm vụ luôn
Nhưng điều khiến Oanh mệt mỏi không phải là số tiền ấy ít hay nhiều, mà là tháng nào Tùng cũng càu nhàu rằng vợ tiêu hoang. Anh thường đem mẹ mình ra so sánh - kiểu so sánh khiến ai nghe cũng bực mình đấy!
"Ngày xưa mẹ anh nuôi 3 đứa con vẫn tiết kiệm được. Mẹ anh đi chợ chỉ vài chục nghìn cũng đủ bữa cơm cả nhà. Mẹ anh chẳng bao giờ than thiếu tiền như em..." Nghe mãi thành quen, Oanh không muốn cãi nữa, chán lắm rồi
Cô bắt đầu cắt giảm mọi thứ có thể. Thịt bò từ 2 bữa/tuần xuống còn 1 bữa. Sữa chua cho con mua loại rẻ hơn, loại sắp hết hạn giảm giá mua 1 tặng 1. Quần áo của hai đứa trẻ hầu như chỉ dùng đồ được cho lại. Bản thân cô nhiều năm không mua nổi bộ mỹ phẩm tử tế. Tự ti quá trời luôn!
Thế nhưng tiền vẫn thiếu, con lớn vào tiểu học cần tiền học thêm kỹ năng, tiền bán trú, tiền đồng phục. Con nhỏ cần sữa, bỉm, thuốc men, chưa kể điện nước, gas, mạng internet, tiền gửi xe, tiền hiếu hỉ, phát sinh đủ thứ. Lương của Oanh chỉ 10 triệu, lại đang phải trả góp chiếc xe máy. Tháng nào Oanh cũng phải vá víu từ khoản này sang khoản khác. Stress quá đi mất
Mệt mỏi và áp lực, một buổi tối, sau khi hai người cãi cọ nhau vẫn vì chuyện Oanh "tiêu hoang", lần đầu tiên sau nhiều năm chịu đựng, cô đặt cuốn sổ chi tiêu xuống bàn.
"Nếu anh thấy em tiêu hoang thì ly hôn đi. Mỗi người nuôi 1 đứa con. Anh tự chi tiêu cho con anh xem 4 triệu một tháng có đủ không".
Câu nói ấy khiến Tùng sững người luôn. Plot twist đây rồi!
Tối hôm đó anh mới ngồi đọc kỹ từng khoản chi mà vợ ghi chép. Tổng cộng các khoản cơ bản đã vượt xa con số anh tưởng tượng. Giờ mới shock nhận ra sự thật!
Lần đầu tiên Tùng nhận ra giá cả bây giờ không còn như thời mẹ anh nuôi con cách đây vài chục năm. Anh hiểu rằng Oanh không hề tiêu hoang, món nào trong sổ cũng không thể cắt giảm được. Lúc này anh mới biết Oanh đã vất vả thế nào. Muộn màng rồi bạn ơi!
**Để tránh tình trạng căng thẳng gia đình vì chuyện chi tiêu, hãy tham khảo một số tip dưới đây nha:**
**1. Công khai toàn bộ thu nhập và chi phí**
Nhiều drama xuất phát từ việc một người không biết thực tế gia đình đang chi bao nhiêu. Hãy lập bảng chi tiêu chung gồm: Ăn uống, tiền học của con, sữa, bỉm, thuốc men, điện, nước, internet, xăng xe, đi lại, dự phòng phát sinh.
Khi nhìn thấy con số cụ thể, cả hai sẽ dễ đồng cảm hơn nhiều đấy
**2. Không so sánh với thế hệ trước**
Giá cả, mức sống và nhu cầu của trẻ em hiện nay hoàn toàn khác thời bố mẹ chúng ta nuôi con. Những phép so sánh kiểu "ngày xưa mẹ anh..." hay "ngày xưa bố em..." thường chỉ làm đối phương cảm thấy bị phủ nhận nỗ lực thôi. Đừng so kiểu vậy nữa!
**3. Chia ngân sách thành nhiều quỹ**
Có thể chia thành:
- 50% chi phí sinh hoạt cố định
- 20% cho con cái và giáo dục
- 20% tiết kiệm dự phòng
- 10% cho nhu cầu cá nhân và giải trí
Tỷ lệ có thể thay đổi tùy từng gia đình nhưng nên được thống nhất từ đầu nhé!
**4. Người kiếm tiền và người quản lý tiền đều cần được tôn trọng**
Người đi làm chịu áp lực kiếm tiền rất lớn nhưng người ở nhà hoặc người trực tiếp quán xuyến chi tiêu cũng đang gánh một áp lực không nhỏ. Khi cả hai đều ghi nhận công sức của nhau, những cuộc cãi vã vì tiền bạc sẽ giảm đi đáng kể đó!
**5. Xem tài chính gia đình là trách nhiệm chung**
Thay vì tư duy "anh đưa tiền rồi" hoặc "em tự lo đi", hãy chuyển sang tư duy "đây là việc của cả hai". Một cuộc họp gia đình 15 phút mỗi tuần để rà soát chi tiêu đôi khi hiệu quả hơn rất nhiều lần so với những lời trách móc kéo dài. Try it!
Nguồn: soha.vn