Mam2k73834
New member
Chuyện của chị Liên Hoa (ngoài 30 tuổi, làm công nhân ở Tân Cương, Trung Quốc) được đăng lên Weibo đang làm netizen xứ Trung xúc động không thôi luôn á!
Sắp Tết Nguyên đán 2025 rồi mà không khí nhà mình lại ảm đạm vô cùng. Vợ chồng nhìn nhau ăn cơm mà rơi nước mắt, nghẹn ngào... Năm nay là năm đầu tiên sau 10 năm làm dâu, trong nhà không có bố chồng - ông nội các cháu nữa. Ông mất từ tháng 3/2024 rồi huhu.
Giữa năm 2023, bố chồng phát hiện bị ung thư. Lúc đó cả gia đình như sập trần luôn á! Vừa đau buồn vừa đau đầu vì tiền bạc. Nhà mình vừa mới dọn sang căn hộ lớn hơn, đang nợ một đống, dự tính 1 năm nữa mới trả hết nợ được.
Giờ bố bị bệnh như vậy, mỗi tháng lại tốn thêm viện phí cả núi. Mình thì toàn ở nhà nội trợ, chăm hai đứa nhỏ để chồng đi làm nên không phụ được kinh tế. Từ ngày bố bệnh, chồng ngoài việc chính ở công ty còn phải nhận thêm hàng tá job, tăng ca đến nửa đêm mới về. Có tuần mình không nói được câu nào với anh ấy luôn. Sáng sớm ăn sáng qua loa rồi vội xách cặp đi, tối 11-12h mới về.
Những tháng này, mình cũng mở lại lớp dạy thêm, kiếm đồng ra đồng vào. Cắt giảm chi tiêu tối đa, lo cho bố và trả nợ tiền nhà là chính. Thậm chí tiền ăn hàng tháng, tiền học của hai con cũng phải xin thêm bà ngoại nữa
Cứ thế cầm cự được gần 1 năm, tình hình bố thì không khả quan tẹo nào vì ung thư đã giai đoạn cuối rồi. Khoảng 1 tháng cuối năm, gia đình đón bố về nhà chăm sóc cho tiện.
Nhớ như in hôm đó là 29 Tết, chồng về lúc 1h sáng, tắm rửa xong ngồi vào ăn cơm. Nhìn anh từ xa mà thương không biết làm sao. Anh gầy rộp đi, bệnh đau lưng do ngồi nhiều cũng nặng hơn, lưng còng cả xuống lúc ngồi ăn
Vừa vào phòng, anh đưa tiền lương ngoài tháng này, dặn mua đồ bổ cho bố và chi tiêu Tết. "Tết này có lẽ anh không ở nhà được nhiều như mọi năm đâu, em cầm mà lo hết đi. Anh ra ngoài kiếm tiền còn lo cho cả nhà mình" - lời anh dặn mình nhớ mãi.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa cùng tiếng bố chồng nói vọng vào. Hai vợ chồng tưởng ông đau ở đâu nên chạy ra hớt hải. Hóa ra bố nhờ đỡ vào phòng vì có chuyện muốn nói.
Đến giờ vẫn nhớ như in những gì bố nói: "Bố biết các con có hiếu, lo lắng cho bố. Nhưng bố bị bệnh, bố hiểu hơn ai hết bệnh tình của mình. Bây giờ có chữa trị thì cùng lắm là 1 năm nữa thôi, bố ra đi thì các con lại phải gánh nợ nhiều hơn.
Bố cắn rứt lắm, hai cháu Tết này cũng chẳng có đồ mới. Bố vẫn nghe con gọi khất tiền nhà, vay nợ khắp nơi, tháng nào cũng tốn tiền điều trị cho bố nữa. Nên bố quyết rồi, Tết này thằng An (chồng mình) không phải đi làm thêm gì hết, bố cũng xin dừng điều trị ở bệnh viện. Bố muốn Tết này là Tết đoàn viên, gia đình mình có nhau, ở bên nhau là quan trọng nhất".
Mình và chồng phản đối ngay, mình không giữ nổi bình tĩnh hét lên: "Bố ơi, đừng... con xin bố, bố là người quan trọng nhất của chúng con, của gia đình này. Bố đừng nghĩ rằng bố là gánh nặng"
Chồng mình thậm chí còn to tiếng với bố, nhưng mình ngăn lại vì biết anh nóng tính, với anh bố là người quan trọng nhất.
Dù gia đình khổ lắm rồi, nợ nần chồng chất nhưng dù sao vẫn muốn điều trị cho bố, cho trọn đạo hiếu. Vợ chồng cũng tính tháng sau sẽ bán căn nhà này, trả bớt nợ rồi chuyển đến căn nhỏ hơn.
Song nghe thế bố càng không chấp nhận, thậm chí ông còn khóc và dọa sẽ không tiếp nhận điều trị nữa.
Mấy ngày sau, ông ấy còn bỏ ăn, không chịu tắm rửa. Hết cách, chồng đành xin bệnh viện cho ông ở nhà điều trị, vẫn dùng thuốc đều đặn và mời bác sĩ tới nhà để tiêm, thăm khám.
Tết năm đó, chồng không đi làm thêm suốt 1 tuần để ở nhà, gia đình quây quần bên nhau. Nhớ lại khoảng thời gian đó, mình càng thấm hơn cái câu "nghèo mà hạnh phúc". Đó cũng là lần hiếm hoi sau 1 năm ròng, chồng ăn chung bữa cơm tối với cả nhà.
Sau 1 tháng, tình hình bố có vẻ khả quan hơn, chồng vẫn đi làm thêm đều đặn vì nhà vẫn còn nợ và nhiều khoản phí phải trả. Mình cũng dự định bán nhà vào tháng 3, đã tìm được người mua rồi chuyển đến căn nhỏ hơn.
Nhớ như in đó là buổi sáng thứ 6 cuối tuần, như thường lệ chồng vào chào bố đi làm, anh ấy khóc lớn gọi bố nhưng bố đã ra đi. Vậy là sau hơn 1 năm ròng chống chọi với bệnh tật, bố chồng đã yên nghỉ
Sau đám tang, vợ chồng bán nhà như dự định, chuyển đến căn hộ nhỏ hơn. Số tiền bán nhà cộng với tiền mẹ và em gái cho vay đủ để trả khoản nợ trước đó. Bây giờ chồng không tăng ca hay làm thêm nữa, mình cũng mở thêm vài ba lớp dạy thêm, kinh tế dần ổn định hơn. Chắc khoảng 1 năm nữa vợ chồng mới trả hết nợ cho mẹ và em gái nhưng không sao, họ đều là người nhà.
Còn bố chồng, năm nay đã không còn ở bên cạnh vợ chồng mình và các cháu nữa rồi. Năm nay cũng là năm đầu tiên chúng mình đón Tết mà không có bố. Vẫn nhớ như in lời dặn dò của bố vào Tết năm ngoái. Tết quý nhất là sự đoàn viên, gia đình sum họp bên nhau, giàu nghèo không quan trọng, miễn các con có sức khỏe, còn hạnh phúc là bố vui rồi
Sau khi câu chuyện được chia sẻ lên mạng xã hội thì nhận được rất nhiều sự quan tâm của netizen. Nhiều bình luận chia buồn cùng chị, đồng thời dành lời động viên khen ngợi vợ chồng có hiếu, có sự nỗ lực, phấn đấu trong cuộc sống. "Chắc hẳn người bố ở trên trời cũng sẽ hạnh phúc, tự hào lắm khi thấy gia đình anh chị ở hiện tại", một netizen comment.
Nhiều người thông qua câu chuyện cũng cho hay họ càng trân quý hơn gia đình của mình, những người thân yêu như ông bà, bố mẹ. Đặc biệt là khi cái Tết đang đến gần, ai cũng muốn đoàn viên.
Nguồn: soha.vn
Sắp Tết Nguyên đán 2025 rồi mà không khí nhà mình lại ảm đạm vô cùng. Vợ chồng nhìn nhau ăn cơm mà rơi nước mắt, nghẹn ngào... Năm nay là năm đầu tiên sau 10 năm làm dâu, trong nhà không có bố chồng - ông nội các cháu nữa. Ông mất từ tháng 3/2024 rồi huhu.
Giữa năm 2023, bố chồng phát hiện bị ung thư. Lúc đó cả gia đình như sập trần luôn á! Vừa đau buồn vừa đau đầu vì tiền bạc. Nhà mình vừa mới dọn sang căn hộ lớn hơn, đang nợ một đống, dự tính 1 năm nữa mới trả hết nợ được.
Giờ bố bị bệnh như vậy, mỗi tháng lại tốn thêm viện phí cả núi. Mình thì toàn ở nhà nội trợ, chăm hai đứa nhỏ để chồng đi làm nên không phụ được kinh tế. Từ ngày bố bệnh, chồng ngoài việc chính ở công ty còn phải nhận thêm hàng tá job, tăng ca đến nửa đêm mới về. Có tuần mình không nói được câu nào với anh ấy luôn. Sáng sớm ăn sáng qua loa rồi vội xách cặp đi, tối 11-12h mới về.
Những tháng này, mình cũng mở lại lớp dạy thêm, kiếm đồng ra đồng vào. Cắt giảm chi tiêu tối đa, lo cho bố và trả nợ tiền nhà là chính. Thậm chí tiền ăn hàng tháng, tiền học của hai con cũng phải xin thêm bà ngoại nữa
Cứ thế cầm cự được gần 1 năm, tình hình bố thì không khả quan tẹo nào vì ung thư đã giai đoạn cuối rồi. Khoảng 1 tháng cuối năm, gia đình đón bố về nhà chăm sóc cho tiện.
Nhớ như in hôm đó là 29 Tết, chồng về lúc 1h sáng, tắm rửa xong ngồi vào ăn cơm. Nhìn anh từ xa mà thương không biết làm sao. Anh gầy rộp đi, bệnh đau lưng do ngồi nhiều cũng nặng hơn, lưng còng cả xuống lúc ngồi ăn
Vừa vào phòng, anh đưa tiền lương ngoài tháng này, dặn mua đồ bổ cho bố và chi tiêu Tết. "Tết này có lẽ anh không ở nhà được nhiều như mọi năm đâu, em cầm mà lo hết đi. Anh ra ngoài kiếm tiền còn lo cho cả nhà mình" - lời anh dặn mình nhớ mãi.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa cùng tiếng bố chồng nói vọng vào. Hai vợ chồng tưởng ông đau ở đâu nên chạy ra hớt hải. Hóa ra bố nhờ đỡ vào phòng vì có chuyện muốn nói.
Đến giờ vẫn nhớ như in những gì bố nói: "Bố biết các con có hiếu, lo lắng cho bố. Nhưng bố bị bệnh, bố hiểu hơn ai hết bệnh tình của mình. Bây giờ có chữa trị thì cùng lắm là 1 năm nữa thôi, bố ra đi thì các con lại phải gánh nợ nhiều hơn.
Bố cắn rứt lắm, hai cháu Tết này cũng chẳng có đồ mới. Bố vẫn nghe con gọi khất tiền nhà, vay nợ khắp nơi, tháng nào cũng tốn tiền điều trị cho bố nữa. Nên bố quyết rồi, Tết này thằng An (chồng mình) không phải đi làm thêm gì hết, bố cũng xin dừng điều trị ở bệnh viện. Bố muốn Tết này là Tết đoàn viên, gia đình mình có nhau, ở bên nhau là quan trọng nhất".
Mình và chồng phản đối ngay, mình không giữ nổi bình tĩnh hét lên: "Bố ơi, đừng... con xin bố, bố là người quan trọng nhất của chúng con, của gia đình này. Bố đừng nghĩ rằng bố là gánh nặng"
Chồng mình thậm chí còn to tiếng với bố, nhưng mình ngăn lại vì biết anh nóng tính, với anh bố là người quan trọng nhất.
Dù gia đình khổ lắm rồi, nợ nần chồng chất nhưng dù sao vẫn muốn điều trị cho bố, cho trọn đạo hiếu. Vợ chồng cũng tính tháng sau sẽ bán căn nhà này, trả bớt nợ rồi chuyển đến căn nhỏ hơn.
Song nghe thế bố càng không chấp nhận, thậm chí ông còn khóc và dọa sẽ không tiếp nhận điều trị nữa.
Mấy ngày sau, ông ấy còn bỏ ăn, không chịu tắm rửa. Hết cách, chồng đành xin bệnh viện cho ông ở nhà điều trị, vẫn dùng thuốc đều đặn và mời bác sĩ tới nhà để tiêm, thăm khám.
Tết năm đó, chồng không đi làm thêm suốt 1 tuần để ở nhà, gia đình quây quần bên nhau. Nhớ lại khoảng thời gian đó, mình càng thấm hơn cái câu "nghèo mà hạnh phúc". Đó cũng là lần hiếm hoi sau 1 năm ròng, chồng ăn chung bữa cơm tối với cả nhà.
Sau 1 tháng, tình hình bố có vẻ khả quan hơn, chồng vẫn đi làm thêm đều đặn vì nhà vẫn còn nợ và nhiều khoản phí phải trả. Mình cũng dự định bán nhà vào tháng 3, đã tìm được người mua rồi chuyển đến căn nhỏ hơn.
Nhớ như in đó là buổi sáng thứ 6 cuối tuần, như thường lệ chồng vào chào bố đi làm, anh ấy khóc lớn gọi bố nhưng bố đã ra đi. Vậy là sau hơn 1 năm ròng chống chọi với bệnh tật, bố chồng đã yên nghỉ
Sau đám tang, vợ chồng bán nhà như dự định, chuyển đến căn hộ nhỏ hơn. Số tiền bán nhà cộng với tiền mẹ và em gái cho vay đủ để trả khoản nợ trước đó. Bây giờ chồng không tăng ca hay làm thêm nữa, mình cũng mở thêm vài ba lớp dạy thêm, kinh tế dần ổn định hơn. Chắc khoảng 1 năm nữa vợ chồng mới trả hết nợ cho mẹ và em gái nhưng không sao, họ đều là người nhà.
Còn bố chồng, năm nay đã không còn ở bên cạnh vợ chồng mình và các cháu nữa rồi. Năm nay cũng là năm đầu tiên chúng mình đón Tết mà không có bố. Vẫn nhớ như in lời dặn dò của bố vào Tết năm ngoái. Tết quý nhất là sự đoàn viên, gia đình sum họp bên nhau, giàu nghèo không quan trọng, miễn các con có sức khỏe, còn hạnh phúc là bố vui rồi
Sau khi câu chuyện được chia sẻ lên mạng xã hội thì nhận được rất nhiều sự quan tâm của netizen. Nhiều bình luận chia buồn cùng chị, đồng thời dành lời động viên khen ngợi vợ chồng có hiếu, có sự nỗ lực, phấn đấu trong cuộc sống. "Chắc hẳn người bố ở trên trời cũng sẽ hạnh phúc, tự hào lắm khi thấy gia đình anh chị ở hiện tại", một netizen comment.
Nhiều người thông qua câu chuyện cũng cho hay họ càng trân quý hơn gia đình của mình, những người thân yêu như ông bà, bố mẹ. Đặc biệt là khi cái Tết đang đến gần, ai cũng muốn đoàn viên.
Nguồn: soha.vn