Teenf2c97c6a
New member
Trong căn nhà gạch xi măng cũ kỹ nằm cô đơn giữa cánh đồng ở thôn Hợp Phú (xã Quảng Hợp, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình), bà Phạm Thị Xuê đang nằm co ro trong chiếc mền cũ. Năm nay 61 tuổi, không con cái, người bạn thân thiết duy nhất của bà là em họ Nguyễn Thị Hạnh - đã 70 tuổi ở xóm bên.
**33 năm sống trong địa ngục trần gian **
Hậu quả của 33 năm chung sống với người chồng bạo hành đã hủy hoại gương mặt hiền lành của cô gái ngày nào. Giờ đây, bà trở nên gầy guộc, già nua, khắc khổ hơn tuổi thật rất nhiều. Hàm răng lung lay, rụng gần hết.
Nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc mỏng của chị họ, bà Hạnh thủ thỉ: "Bây giờ mới để được tóc dài chứ hồi ổng ở với ả, ổng giật tóc, cắt tóc không biết bao lần". Mái tóc dài thưa thớt không đủ che những mảng da đầu trắng hếu với vô số vết sẹo - dấu vết của biết bao lần bị chồng dùng dao, gậy đánh vào đầu.
Vết sẹo dài hằn sâu chạy dọc bên trái gương mặt là tội ác của ông trong một lần say rượu. "Cả con dao phay chém vào lưỡng quyền, máu phụt ra phủ lên cả mắt...", bà Xuê nói chưa trọn câu đã nghẹn lại, ôm mặt khóc rưng rức
Lấy nhau từ năm 1976 - một năm sau ngày hòa bình, nhưng cuộc đời bà từ đó không một ngày được bình yên. Từ khi lấy chồng, bà không dám mua một bộ quần áo mới. "May về là chết với ổng. Quần áo của ả ổng chặt, đốt hết. Toàn đồ người ta cho mặc lại. Khi ổng đi tù ả mới dám may quần áo", bà Hạnh chia sẻ.
Mùa đông hay mùa hè, ngày nào tầm 3-4 giờ sáng, bà Xuê cũng phải dậy đi chợ. Chợ xa, bà đi bộ hai tiếng đồng hồ, buôn bán vất vả, còn ông chồng ở nhà uống rượu. Mỗi lần về phải mua rượu và lòng bò cho chồng. Không có tiền thì phải đi mượn.
Mỗi khi có đám giỗ họ hàng hay đám làng, bà Xuê phải van xin, năn nỉ chồng cho đi. Về trễ 5-10 phút là ông lôi cha mẹ, ông bà ngoại ra chửi bới. Chửi rất dài, rất tệ.
**Tàn độc đến mức không thể tưởng tượng **
Người chồng ấy ghen đến mù quáng. Đỉnh điểm là lần bà xin về ngoại dự đám giỗ. "Tôi phải xin sống xin chết ổng mới cho đi. Lần đó tôi về trễ, ổng chửi từ trong nhà rồi lao ra tát túi bụi vào mặt", bà Xuê nhớ lại. Đó là lần đầu tiên bà bị đánh và bắt đầu quãng đời u ám suốt hơn 30 năm sau đó.
Cứ 2-3 ngày bà lại bị đánh một lần. Quần áo nhàu nát, rách bươm. Chửi mắng, nguyền rủa thì hằng ngày, cả đêm lẫn ngày. Không có chuyện gì ông Soạn cũng gây.
Bà Hạnh kể: "Nhiều ngày ả phải nhịn đói, có khi sang bên tui ăn. Ăn xong là ba chân bốn cẳng chạy về. Có lần tui qua thấy ả ăn lúa với mắm, lúa với muối toàn cơm thừa canh cặn, còn ông ấy ăn cá, thịt. Có gì ngon ổng ăn hết, cái gì dở chừa lại. Ổng ăn xong ả mới được ăn. Mà có được yên ổn ăn đâu. Ổng cứ hoạnh họe: 'Sao mày ăn lâu vậy?'"
"Con cháu thương cho cái gì tui cũng không dám ăn. Có hôm khi tui đang ăn ổng xuống đá nồi canh, chén mắm không cho ăn. Có lần ổng ăn xong còn thừa mấy miếng huyết tui thèm quá mang cất định ăn, ổng chạy theo xuống bếp giật lấy, đổ hết xuống đất, lấy chân chà nát không cho ăn", bà Xuê rơi nước mắt.
Nhà có ba cái giường nhưng 32 năm làm vợ, bà Xuê phải nằm ngủ ở bộ ván ngoài hiên nhà. Bà bị cấm không được nằm giường. Mùa đông hay hè, rét hay nóng cũng phải nằm đó.
Trời nóng bà mở quạt, ông cằn nhằn hỏi tiền đâu mà trả điện rồi bắt tắt. Mùa đông bà chỉ có cái chăn mỏng mua từ năm 1976 nhưng ông cũng giật không cho đắp. Bà co quắp trên cái phản gỗ lót manh chiếu mua từ ngày cưới
"Có ngày mệt quá, tui xin cho tui nằm nghỉ tí thì ổng nắm đầu, kéo tóc bắt tôi dậy nấu cơm. Không dậy kịp là ổng kéo dập đầu xuống ván, vào tường...", bà Xuê nói giọng nghẹn lại.
Có lần ông lấy kìm kẹp mặt bà phun cả máu, đánh trật hai khớp tay. Lần khác, ông đánh bà bằng đòn gánh ngay ruộng. Máu mũi, máu miệng ộc ra. Hàm răng của bà từ đó lung lay, mới 61 tuổi mà rụng gần hết. Trong nhà lúc nào cũng có sẵn 6-7 cây gậy ổng chuốt thẳng tắp, to bằng cổ tay, dài như đòn gánh.
"Ổng đánh tui chết ngất thì múc nước xối. Toàn đánh bằng sống dao, gậy vào đầu nên đầu tui đầy vết sẹo, giờ lãng trí. Tóc tai khi đó rụng hết, không có như bây giờ. Đánh lắm, đau lên óc, đêm không ngủ được. Công an, hội phụ nữ đến can thiệp, ổng văng tục, chửi càn quấy", bà Xuê tâm sự. Đã không biết bao lần bà bỏ nhà đi, ông ta lại tìm đến năn nỉ, ngon ngọt nói về. Bà lại mềm lòng. Về. Lại bị đánh.
**Tội ác không thể tha thứ **
Một buổi chiều cuối tháng 6/2008, trong cơn say, ông Soạn dùng đá đập vào mặt vợ khiến bà đau đớn không thể dậy nấu ăn. Cả ngày bị đánh lại không được ăn gì, người đàn bà tội nghiệp đói lả. Bà lết từ trên ván xuống cửa bếp để nấu gì đó ăn thì ông chồng bật dậy, quơ lấy gậy đánh vào đầu, vào lưng. Bà khuỵu xuống, gục đầu bất tỉnh ngay trước cửa bếp.
Tưởng vợ chết, người đàn ông ấy đã man rợ lột hết quần áo vợ, lấy dao cắt từng bộ phận trên cơ thể: ngực trái, cổ tay trái, cổ chân trái và cả vùng kín Sau đó, ông ta bình thản đi gọi cháu họ, thông báo: "Mụ Xuê chết rồi".
Người cháu trai chạy qua, bàng hoàng với cảnh tượng kinh hoàng: bà Xuê nằm bất tỉnh, thân thể không quần áo, loang lổ máu khô và máu tươi. Chỗ kín của bà được che đậy sơ sài bằng mảnh nylon rách. Ai cũng nghĩ bà sẽ chết dù được đưa đến bệnh viện cấp cứu. Gân gót bị cắt đứt. Vùng kín bị cắt thành hình chân chim...
Qua một đêm bà Xuê mới tỉnh sau khi được khâu sáu mũi dưới ngực trái, chín mũi bên chân trái để nối gân gót, ba gân tay và vùng kín khâu chín mũi. Không con cái, bà Hạnh khi đó đang đi Gia Lai, bà Xuê phải thuê người chăm sóc 20 ngày.
Sau đó, ông Trần Giang Soạn bị xử 4 năm tù về tội bạo hành gia đình, cố ý gây thương tích. Hỏi về bản án này, bà chảy nước mắt: "Làm sao thỏa mãn được hết nỗi đau mà ổng gây ra cho tui hả cô? Cuộc đời của tui giờ như thế này, ổng có đi tù bao nhiêu năm đi nữa tui cũng không hết đau".
Những nỗi đau về thể xác vẫn đeo đẳng bà đến tận bây giờ. Từng ngày, từng giờ, bà phải gồng mình chịu đựng những tổn thương dù đã được giải thoát khỏi người đàn ông tàn độc ấy
Nguồn: soha.vn