Anh không hiểu vì sao em làm vậy, cũng như em không hiểu vì sao anh lại như thế...
Kết hôn được 9 năm rồi, trước đó anh ấy từng có một cuộc hôn nhân khác kéo dài 2 năm. Họ chia tay đã 13 năm luôn á, đủ lâu để mình nghĩ quá khứ ấy đã thực sự lật trang. Mình chưa bao giờ ghen tuông vô lý hay soi mói về người phụ nữ từng bên cạnh anh ấy. Vì hiểu rằng ai cũng có quá khứ mà, phải tôn trọng chứ 
Nhưng mọi thứ bắt đầu twist từ năm ngoái, khi vợ cũ của anh phát hiện ung thư phổi giai đoạn cuối.
Từ ngày biết tin chị ấy bệnh nặng, chồng mình thay đổi hẳn. Anh xin phép đến bệnh viện chăm sóc vợ cũ những ngày cuối đời. Mình im lặng gật đầu, dù trong lòng có chút không yên. Tự nhủ thôi, không thể ích kỷ được, chuyện tình hết còn nghĩa thì mình cũng không nên cấm.
Suốt một khoảng thời gian dài anh đi sớm về khuya, có khi thức trắng đêm bên giường bệnh luôn. Mình không phản đối, chỉ âm thầm chịu đựng những đêm một mình. Trong những đêm như thế, mình tự hỏi liệu tình cảm của anh dành cho vợ cũ có thực sự chỉ là trách nhiệm không?
Rồi chị ấy ra đi. Anh khóc, đau đớn hơn cả những gì mình từng thấy. Anh cùng gia đình chị lo tang lễ chu đáo từng chi tiết nhỏ, tự tay sắp xếp hết. Mình đứng từ xa nhìn, lòng bỗng thấy như người ngoài cuộc...
Tang lễ chị ấy trôi qua, sau 49 rồi 100 ngày, chồng mình bỗng ngồi xuống nghiêm túc nói chuyện anh muốn... xin chân nhang và di ảnh của vợ cũ về thờ tại nhà mình.
Mình sốc luôn á Căn nhà này là tổ ấm của hai vợ chồng, nơi mình từng nghĩ chỉ có hình ảnh của bọn mình và con cái sau này. Giờ anh muốn dành một góc để thờ người phụ nữ khác. Mình không hiểu, thật sự không thể hiểu nổi việc này. Nó khiến mình cảm thấy như kẻ thứ ba, như thể hạnh phúc của chúng mình vẫn bị bóng ma quá khứ đè nặng.
Mình không phản đối. Vì nếu nói "không", mình sẽ thành người độc đoán, vô tâm trước sự ra đi của một con người. Nhưng nếu gật đầu, trái tim mình lại không thể chịu nổi cảnh mỗi ngày nhìn di ảnh của một người phụ nữ xa lạ trong chính ngôi nhà mình
Cuối cùng, mình không tranh cãi, cũng chẳng giải thích gì. Mình chỉ thu dọn đồ đạc, bế theo con nhỏ, dắt tay con lớn dọn về căn hộ nhỏ mà mình mua trước khi lấy chồng. Anh ngạc nhiên, hỏi sao đột nhiên thế. Mình mỉm cười, nói nhẹ:
"Anh cứ làm những gì anh cho là đúng. Em chỉ cần không gian riêng một thời gian."
Anh không hiểu vì sao em làm vậy cũng như em không hiểu vì sao anh làm như thế. Cuối cùng mình vẫn chọn không nói rõ điều gì hết, vì nếu bày tỏ nỗi lòng thì anh sẽ nghĩ mình ích kỷ, nhỏ nhen. Còn nếu kìm nén, mình sẽ mãi sống trong sự gượng ép. Thế này không phải là cuộc sống...
Có lẽ mình đã sai khi không đủ can đảm đối diện. Nhưng đôi khi, im lặng là cách duy nhất để bảo vệ trái tim khỏi những vết nứt không thể hàn gắn
Mình không trách anh. Anh là người trọng tình nghĩa và đó là điều mình yêu anh từ đầu. Nhưng cũng không thể ép bản thân chấp nhận sự hiện diện vĩnh viễn của người cũ trong đời sống hiện tại của bọn mình được.
Nguồn: soha.vn
Kết hôn được 9 năm rồi, trước đó anh ấy từng có một cuộc hôn nhân khác kéo dài 2 năm. Họ chia tay đã 13 năm luôn á, đủ lâu để mình nghĩ quá khứ ấy đã thực sự lật trang. Mình chưa bao giờ ghen tuông vô lý hay soi mói về người phụ nữ từng bên cạnh anh ấy. Vì hiểu rằng ai cũng có quá khứ mà, phải tôn trọng chứ
Nhưng mọi thứ bắt đầu twist từ năm ngoái, khi vợ cũ của anh phát hiện ung thư phổi giai đoạn cuối.
Từ ngày biết tin chị ấy bệnh nặng, chồng mình thay đổi hẳn. Anh xin phép đến bệnh viện chăm sóc vợ cũ những ngày cuối đời. Mình im lặng gật đầu, dù trong lòng có chút không yên. Tự nhủ thôi, không thể ích kỷ được, chuyện tình hết còn nghĩa thì mình cũng không nên cấm.
Suốt một khoảng thời gian dài anh đi sớm về khuya, có khi thức trắng đêm bên giường bệnh luôn. Mình không phản đối, chỉ âm thầm chịu đựng những đêm một mình. Trong những đêm như thế, mình tự hỏi liệu tình cảm của anh dành cho vợ cũ có thực sự chỉ là trách nhiệm không?
Rồi chị ấy ra đi. Anh khóc, đau đớn hơn cả những gì mình từng thấy. Anh cùng gia đình chị lo tang lễ chu đáo từng chi tiết nhỏ, tự tay sắp xếp hết. Mình đứng từ xa nhìn, lòng bỗng thấy như người ngoài cuộc...
Tang lễ chị ấy trôi qua, sau 49 rồi 100 ngày, chồng mình bỗng ngồi xuống nghiêm túc nói chuyện anh muốn... xin chân nhang và di ảnh của vợ cũ về thờ tại nhà mình.
Mình sốc luôn á Căn nhà này là tổ ấm của hai vợ chồng, nơi mình từng nghĩ chỉ có hình ảnh của bọn mình và con cái sau này. Giờ anh muốn dành một góc để thờ người phụ nữ khác. Mình không hiểu, thật sự không thể hiểu nổi việc này. Nó khiến mình cảm thấy như kẻ thứ ba, như thể hạnh phúc của chúng mình vẫn bị bóng ma quá khứ đè nặng.
Mình không phản đối. Vì nếu nói "không", mình sẽ thành người độc đoán, vô tâm trước sự ra đi của một con người. Nhưng nếu gật đầu, trái tim mình lại không thể chịu nổi cảnh mỗi ngày nhìn di ảnh của một người phụ nữ xa lạ trong chính ngôi nhà mình
Cuối cùng, mình không tranh cãi, cũng chẳng giải thích gì. Mình chỉ thu dọn đồ đạc, bế theo con nhỏ, dắt tay con lớn dọn về căn hộ nhỏ mà mình mua trước khi lấy chồng. Anh ngạc nhiên, hỏi sao đột nhiên thế. Mình mỉm cười, nói nhẹ:
"Anh cứ làm những gì anh cho là đúng. Em chỉ cần không gian riêng một thời gian."
Anh không hiểu vì sao em làm vậy cũng như em không hiểu vì sao anh làm như thế. Cuối cùng mình vẫn chọn không nói rõ điều gì hết, vì nếu bày tỏ nỗi lòng thì anh sẽ nghĩ mình ích kỷ, nhỏ nhen. Còn nếu kìm nén, mình sẽ mãi sống trong sự gượng ép. Thế này không phải là cuộc sống...
Có lẽ mình đã sai khi không đủ can đảm đối diện. Nhưng đôi khi, im lặng là cách duy nhất để bảo vệ trái tim khỏi những vết nứt không thể hàn gắn
Mình không trách anh. Anh là người trọng tình nghĩa và đó là điều mình yêu anh từ đầu. Nhưng cũng không thể ép bản thân chấp nhận sự hiện diện vĩnh viễn của người cũ trong đời sống hiện tại của bọn mình được.
Nguồn: soha.vn