NắngHạDễThương
New member
Tôi cứ nghĩ anh đang cố tình làm trò để khiêu khích vợ chứ gì
Căn hộ mini 2 phòng ngủ của vợ chồng tôi diện tích kiểu "hít đất vào là đụng tường" luôn á. Khu bếp và bàn ăn thiết kế kiểu open space với phòng khách, lối đi vốn đã hẹp như lòng người thời buổi, chỉ cần kê thêm cái ghế là coi như auto claustrophobia Thế mà cuối tuần trước, ông xã tôi đùng đùng mua về 3 tấm gương siêu to khổng lồ, cao gần bằng người luôn nha mấy bồ! Anh không hề hỏi ý kiến gì, bật máy khoan lên boom boom, quyết tâm treo cả 3 chiếc gương sát tường đối diện bàn ăn.
Nhìn căn phòng đã chật như lòng đời giờ thêm 3 tấm gương lóng lánh phản chiếu, tôi nổi điên thực sự luôn Vừa xót mảng tường mới sơn xong giờ bị khoan như muốn phá nhà, tôi vừa gắt lên: "Anh bị sao vậy trời? Nhà chật như cái hộp quẹt, anh lắp gương đối diện bàn ăn làm gì? Người ta kiêng lắp gương ở phòng ăn lắm đó, phong thủy không ổn, nhìn cứ weird weird, mất thẩm mỹ kinh khủng á! Tháo ngay xuống cho em!". Dù tôi cằn nhằn, phản đối tới phản đối lui, ông xã vẫn siết chặt từng cái ốc vít, mặt thì bướng như con bò, khiến tôi tức giận bỏ vào phòng, đóng sầm cửa luôn
Tôi cứ nghĩ anh đang cố tình làm trò để khiêu khích vợ chứ gì Cho đến tối hôm đó, khi mẹ đẻ tôi – người dạo này được vợ chồng đón từ quê lên thành phố chăm sóc vì mắc chứng mất trí nhớ Alzheimer – bước vào bàn ăn, tôi mới sốc nhẹ và hiểu ra tất cả
Dạo này bệnh tình mẹ nặng hơn, cụ rất sợ không gian vắng vẻ, sợ phải ăn cơm một mình và lúc nào cũng cảm thấy cô đơn, bất an lắm. Mỗi lần ngồi vào bàn ăn, mẹ cứ nhìn quanh rồi bỏ bữa vì nghĩ con cháu bỏ rơi mình, tội nghiệp vô cùng Nhưng tối hôm đó, khi ngồi đối diện với 3 bức tường gương mới lắp, mặt mẹ bỗng sáng bừng lên ấy! Nhìn hình ảnh của chính mình và các con phản chiếu trong gương, mẹ tưởng căn phòng đang có rất nhiều người quây quần, một không khí đông vui, ấm cúng như những ngày sum họp ở quê. Mẹ vui vẻ cầm đũa, vừa ăn vừa cười nói rôm rả, ăn hết sạch cả bát cơm – điều mà cả tháng nay tôi có ép kiểu gì mẹ cũng chả chịu ăn
Chồng tôi lúc này mới vỗ vai vợ, tâm sự nhỏ nhẹ: "Anh đọc tài liệu y khoa thấy bác sĩ nói người bệnh Alzheimer hay bị ảo giác cô đơn, nhưng nếu dùng gương lớn ở phòng ăn sẽ tạo cảm giác 'nhân đôi' số lượng người, kích thích thị giác giúp người già bớt sợ hãi và ăn ngon miệng hơn. Anh sợ nói trước em lại từ chối vì lo chật nhà, nên anh mới đánh liều làm trước. Để mẹ vui vẻ, nhà mình chật một chút có đáng gì đâu em".
Nguồn: soha.vn
Căn hộ mini 2 phòng ngủ của vợ chồng tôi diện tích kiểu "hít đất vào là đụng tường" luôn á. Khu bếp và bàn ăn thiết kế kiểu open space với phòng khách, lối đi vốn đã hẹp như lòng người thời buổi, chỉ cần kê thêm cái ghế là coi như auto claustrophobia Thế mà cuối tuần trước, ông xã tôi đùng đùng mua về 3 tấm gương siêu to khổng lồ, cao gần bằng người luôn nha mấy bồ! Anh không hề hỏi ý kiến gì, bật máy khoan lên boom boom, quyết tâm treo cả 3 chiếc gương sát tường đối diện bàn ăn.
Nhìn căn phòng đã chật như lòng đời giờ thêm 3 tấm gương lóng lánh phản chiếu, tôi nổi điên thực sự luôn Vừa xót mảng tường mới sơn xong giờ bị khoan như muốn phá nhà, tôi vừa gắt lên: "Anh bị sao vậy trời? Nhà chật như cái hộp quẹt, anh lắp gương đối diện bàn ăn làm gì? Người ta kiêng lắp gương ở phòng ăn lắm đó, phong thủy không ổn, nhìn cứ weird weird, mất thẩm mỹ kinh khủng á! Tháo ngay xuống cho em!". Dù tôi cằn nhằn, phản đối tới phản đối lui, ông xã vẫn siết chặt từng cái ốc vít, mặt thì bướng như con bò, khiến tôi tức giận bỏ vào phòng, đóng sầm cửa luôn
Tôi cứ nghĩ anh đang cố tình làm trò để khiêu khích vợ chứ gì Cho đến tối hôm đó, khi mẹ đẻ tôi – người dạo này được vợ chồng đón từ quê lên thành phố chăm sóc vì mắc chứng mất trí nhớ Alzheimer – bước vào bàn ăn, tôi mới sốc nhẹ và hiểu ra tất cả
Dạo này bệnh tình mẹ nặng hơn, cụ rất sợ không gian vắng vẻ, sợ phải ăn cơm một mình và lúc nào cũng cảm thấy cô đơn, bất an lắm. Mỗi lần ngồi vào bàn ăn, mẹ cứ nhìn quanh rồi bỏ bữa vì nghĩ con cháu bỏ rơi mình, tội nghiệp vô cùng Nhưng tối hôm đó, khi ngồi đối diện với 3 bức tường gương mới lắp, mặt mẹ bỗng sáng bừng lên ấy! Nhìn hình ảnh của chính mình và các con phản chiếu trong gương, mẹ tưởng căn phòng đang có rất nhiều người quây quần, một không khí đông vui, ấm cúng như những ngày sum họp ở quê. Mẹ vui vẻ cầm đũa, vừa ăn vừa cười nói rôm rả, ăn hết sạch cả bát cơm – điều mà cả tháng nay tôi có ép kiểu gì mẹ cũng chả chịu ăn
Chồng tôi lúc này mới vỗ vai vợ, tâm sự nhỏ nhẹ: "Anh đọc tài liệu y khoa thấy bác sĩ nói người bệnh Alzheimer hay bị ảo giác cô đơn, nhưng nếu dùng gương lớn ở phòng ăn sẽ tạo cảm giác 'nhân đôi' số lượng người, kích thích thị giác giúp người già bớt sợ hãi và ăn ngon miệng hơn. Anh sợ nói trước em lại từ chối vì lo chật nhà, nên anh mới đánh liều làm trước. Để mẹ vui vẻ, nhà mình chật một chút có đáng gì đâu em".
Nguồn: soha.vn