Người ta hay nói sống chung với mẹ chồng là ác mộng, nhưng với tôi thì nỗi đau lại đến từ... chị chồng á trời
Kết hôn được 5 năm, có 2 cậu con trai, tôi đang sống chung với mẹ chồng. Trước giờ nhà cũng vibe ấm áp lắm, vợ chồng thỉnh thoảng có drama nhẹ nhưng không toxic lắm đâu.
Mẹ chồng tôi là người cực kỳ hiền lành, biết cách cư xử và luôn respect con dâu. Nhờ sức khỏe còn dẻo dai nên hàng ngày bà chủ động đi chợ, nấu cơm và làm việc nhà giúp tôi. Hồi tôi mới sinh con, bà cũng one hand chăm sóc hai cháu tận tình lắm.
Chồng tôi làm dân văn phòng, lương tháng khoảng 15 triệu đồng thôi. Mỗi tháng anh chủ động đưa tôi 10 triệu lo ăn uống nuôi con, 5 triệu còn lại anh nói dùng ăn trưa và đổ xăng xe. Số tiền này so với mức sống thành phố, chưa kể 2 con đang tuổi đi học thì thật sự chật vật lắm
Tôi mệt mỏi từ khi chị chồng đến sống chung
Nhưng mà chồng tôi là người không có tư duy tiến thủ, anh chỉ muốn an phận, đi làm nhẹ nhàng rồi cuối tháng nhận lương về thôi. Anh cũng là người khá vô tâm, ít khi care cảm xúc của vợ và lười chơi với các con. Điều đáng phẫn nhất ở chồng mà khiến tôi buồn đó là mỗi khi đưa tiền cho vợ đều cằn nhằn, dù tháng nào cũng vậy, việc cùng đóng góp cho gia đình là chuyện đương nhiên mà
Nếu không có mẹ chồng hết lòng an ủi và chăm sóc thì chắc tôi không sống nổi luôn.
Hai tháng trước, chị chồng tôi bất ngờ thông báo ly hôn sau khi phát hiện chồng ngoại tình. Rồi bỗng một hôm, tôi thấy chồng dẫn chị và cháu gái 5 tuổi về nhà, mang theo cả núi hành lý luôn á.
Khi thấy tôi và mẹ ngạc nhiên, chồng tôi liền nói: "Chị chưa tìm được nhà, hơn nữa bây giờ đi thuê rất đắt đỏ, nhà lại chật hẹp nên anh liền đưa chị về đây sống tạm. Từ giờ bà sẽ ngủ cùng Tuấn và Khải (hai con trai tôi), phòng của hai đứa sẽ để bác hai dùng".
Tôi chưa kịp lên tiếng thì chồng tôi nói tiếp: "Em mau chóng đi dọn dẹp phòng đi còn ngồi đây làm gì nữa".
Tôi rất ức chế trong lòng nhưng vẫn phải nuốt hết vô bụng Nhưng bấy nhiêu chuyện vẫn chưa là gì so với cách phân biệt đối xử của chồng tôi.
Từ ngày chị về ở chung, chồng tôi quan tâm từ bữa ăn giấc ngủ cho họ, luôn dặn tôi phải mua món này món khác mới hợp khẩu vị của chị. Trước kia, chồng tôi không muốn cho các con uống sữa bột vì sợ tốn tiền thì giờ lại chủ động mua sữa cho cháu uống để đủ chất hơn (!?)
Chưa hết, chồng tôi còn nhận luôn phần đón đưa cháu gái đi học vì chị tôi không có xe, nhưng lại chưa bao giờ phụ vợ đi đón con Có một lần, tôi tình cờ thấy chồng nằm đọc truyện tranh cho 3 đứa trẻ nghe, tôi thầm nghĩ: "Đúng là nhờ phúc của cháu mà các con tôi được bố chơi cùng".
Đỉnh điểm, tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại chồng thông báo đã chuyển khoản thành công 5 triệu đồng với nội dung: "Tiền tháng này cho cháu mua sữa".
Tôi cảm giác trái tim mình như bị bóp nghẹt lại. Ngay lập tức, tôi gọi tất cả mọi người ra ngoài phòng khách rồi tuyên bố muốn ly thân luôn
Tôi may mắn khi có mẹ chồng đồng lòng
• Tôi: "Ngày mai, em với mẹ và các con sẽ ra ngoài sống. Em không thể chịu được khi các con của anh thì anh vô tâm, còn anh chỉ biết chăm lo cho chị gái anh thôi".
• Chồng tôi tức giận: "Em bị điên sao, anh chăm cho chị gái thì sai ở chỗ nào".
• Tôi đáp: "Chắc anh còn nhớ, một lần con trai chúng ta đau bụng phải vào viện. Anh chạy qua nhìn con rồi nói, ở đây có mẹ và em rồi, chị đang nhờ anh đi đón cháu nên bây giờ anh phải đi đã. Sau đó, em nói anh đưa tiền đóng viện phí thì anh bảo đã hết tiền, em cứ đi vay mượn ai đó trước rồi trả sau.
Em đã phải nín nhịn để cho gia đình yên ấm. Còn bây giờ, anh thử nghĩ xem, anh đang vô cùng phân biệt đối xử giữa con cái và cháu gái. Anh bớt tiền chi tiêu gia đình để đưa cho chị gái anh, còn tôi thì phải tính toán chi li từng đồng. Anh làm như vậy mà được à".
• Nghe thấy thế, chị chồng tôi chen vào: "Cô đừng có quá đáng, nó là em trai tôi, tôi nhờ cậy nó thì làm sao. Bây giờ tôi đang khó khăn, chứ không cũng chẳng thèm ở đây để nhìn mặt cô khó chịu".
Mẹ chồng tôi yên lặng thì đến bây giờ đã không thể chịu nổi, bà liền chỉ mặt chồng và chị chồng tôi quát lớn: "Hai đứa chúng mày câm hết đi, đến bà già này cũng thấy chướng tai gai mắt chứ đừng nói đến con dâu.
Con trai à, con đã lấy vợ sinh con thì hãy chăm lo chu toàn cho gia đình nhỏ của mình. Còn mẹ hay chị gái con, con đủ sức đến đâu thì giúp mọi người đến đó. Đừng vì bất kỳ ai mà khiến vợ con của con phải tổn thương".
Sau đó, mẹ chồng đồng ý đi cùng tôi và hai cháu ra ngoài sống, để mặc những người còn lại được tự do như ý họ muốn Nếu chồng tôi là một người biết nghĩ thì anh ta sẽ phải thay đổi và đến xin lỗi để chúng tôi quay về. Còn nếu ngược lại, tôi cũng không luyến tiếc một kẻ vô tâm như vậy đâu.
Nguồn: soha.vn
Kết hôn được 5 năm, có 2 cậu con trai, tôi đang sống chung với mẹ chồng. Trước giờ nhà cũng vibe ấm áp lắm, vợ chồng thỉnh thoảng có drama nhẹ nhưng không toxic lắm đâu.
Mẹ chồng tôi là người cực kỳ hiền lành, biết cách cư xử và luôn respect con dâu. Nhờ sức khỏe còn dẻo dai nên hàng ngày bà chủ động đi chợ, nấu cơm và làm việc nhà giúp tôi. Hồi tôi mới sinh con, bà cũng one hand chăm sóc hai cháu tận tình lắm.
Chồng tôi làm dân văn phòng, lương tháng khoảng 15 triệu đồng thôi. Mỗi tháng anh chủ động đưa tôi 10 triệu lo ăn uống nuôi con, 5 triệu còn lại anh nói dùng ăn trưa và đổ xăng xe. Số tiền này so với mức sống thành phố, chưa kể 2 con đang tuổi đi học thì thật sự chật vật lắm
Tôi mệt mỏi từ khi chị chồng đến sống chung
Nhưng mà chồng tôi là người không có tư duy tiến thủ, anh chỉ muốn an phận, đi làm nhẹ nhàng rồi cuối tháng nhận lương về thôi. Anh cũng là người khá vô tâm, ít khi care cảm xúc của vợ và lười chơi với các con. Điều đáng phẫn nhất ở chồng mà khiến tôi buồn đó là mỗi khi đưa tiền cho vợ đều cằn nhằn, dù tháng nào cũng vậy, việc cùng đóng góp cho gia đình là chuyện đương nhiên mà
Nếu không có mẹ chồng hết lòng an ủi và chăm sóc thì chắc tôi không sống nổi luôn.
Hai tháng trước, chị chồng tôi bất ngờ thông báo ly hôn sau khi phát hiện chồng ngoại tình. Rồi bỗng một hôm, tôi thấy chồng dẫn chị và cháu gái 5 tuổi về nhà, mang theo cả núi hành lý luôn á.
Khi thấy tôi và mẹ ngạc nhiên, chồng tôi liền nói: "Chị chưa tìm được nhà, hơn nữa bây giờ đi thuê rất đắt đỏ, nhà lại chật hẹp nên anh liền đưa chị về đây sống tạm. Từ giờ bà sẽ ngủ cùng Tuấn và Khải (hai con trai tôi), phòng của hai đứa sẽ để bác hai dùng".
Tôi chưa kịp lên tiếng thì chồng tôi nói tiếp: "Em mau chóng đi dọn dẹp phòng đi còn ngồi đây làm gì nữa".
Tôi rất ức chế trong lòng nhưng vẫn phải nuốt hết vô bụng Nhưng bấy nhiêu chuyện vẫn chưa là gì so với cách phân biệt đối xử của chồng tôi.
Từ ngày chị về ở chung, chồng tôi quan tâm từ bữa ăn giấc ngủ cho họ, luôn dặn tôi phải mua món này món khác mới hợp khẩu vị của chị. Trước kia, chồng tôi không muốn cho các con uống sữa bột vì sợ tốn tiền thì giờ lại chủ động mua sữa cho cháu uống để đủ chất hơn (!?)
Chưa hết, chồng tôi còn nhận luôn phần đón đưa cháu gái đi học vì chị tôi không có xe, nhưng lại chưa bao giờ phụ vợ đi đón con Có một lần, tôi tình cờ thấy chồng nằm đọc truyện tranh cho 3 đứa trẻ nghe, tôi thầm nghĩ: "Đúng là nhờ phúc của cháu mà các con tôi được bố chơi cùng".
Đỉnh điểm, tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại chồng thông báo đã chuyển khoản thành công 5 triệu đồng với nội dung: "Tiền tháng này cho cháu mua sữa".
Tôi cảm giác trái tim mình như bị bóp nghẹt lại. Ngay lập tức, tôi gọi tất cả mọi người ra ngoài phòng khách rồi tuyên bố muốn ly thân luôn
Tôi may mắn khi có mẹ chồng đồng lòng
• Tôi: "Ngày mai, em với mẹ và các con sẽ ra ngoài sống. Em không thể chịu được khi các con của anh thì anh vô tâm, còn anh chỉ biết chăm lo cho chị gái anh thôi".
• Chồng tôi tức giận: "Em bị điên sao, anh chăm cho chị gái thì sai ở chỗ nào".
• Tôi đáp: "Chắc anh còn nhớ, một lần con trai chúng ta đau bụng phải vào viện. Anh chạy qua nhìn con rồi nói, ở đây có mẹ và em rồi, chị đang nhờ anh đi đón cháu nên bây giờ anh phải đi đã. Sau đó, em nói anh đưa tiền đóng viện phí thì anh bảo đã hết tiền, em cứ đi vay mượn ai đó trước rồi trả sau.
Em đã phải nín nhịn để cho gia đình yên ấm. Còn bây giờ, anh thử nghĩ xem, anh đang vô cùng phân biệt đối xử giữa con cái và cháu gái. Anh bớt tiền chi tiêu gia đình để đưa cho chị gái anh, còn tôi thì phải tính toán chi li từng đồng. Anh làm như vậy mà được à".
• Nghe thấy thế, chị chồng tôi chen vào: "Cô đừng có quá đáng, nó là em trai tôi, tôi nhờ cậy nó thì làm sao. Bây giờ tôi đang khó khăn, chứ không cũng chẳng thèm ở đây để nhìn mặt cô khó chịu".
Mẹ chồng tôi yên lặng thì đến bây giờ đã không thể chịu nổi, bà liền chỉ mặt chồng và chị chồng tôi quát lớn: "Hai đứa chúng mày câm hết đi, đến bà già này cũng thấy chướng tai gai mắt chứ đừng nói đến con dâu.
Con trai à, con đã lấy vợ sinh con thì hãy chăm lo chu toàn cho gia đình nhỏ của mình. Còn mẹ hay chị gái con, con đủ sức đến đâu thì giúp mọi người đến đó. Đừng vì bất kỳ ai mà khiến vợ con của con phải tổn thương".
Sau đó, mẹ chồng đồng ý đi cùng tôi và hai cháu ra ngoài sống, để mặc những người còn lại được tự do như ý họ muốn Nếu chồng tôi là một người biết nghĩ thì anh ta sẽ phải thay đổi và đến xin lỗi để chúng tôi quay về. Còn nếu ngược lại, tôi cũng không luyến tiếc một kẻ vô tâm như vậy đâu.
Nguồn: soha.vn