Chồng cứ phải tắt đèn mỗi lần "yêu" khiến vợ bối rối, sự thật phía sau khiến ai cũng xót xa

FanNangNgoan

New member
Cưới gần 1 năm rồi mà vẫn chưa có tin vui, lý do là vì thói quen "khó đỡ" của chồng khiến đôi ta cứ mãi bất hòa trong chuyện chăn gối

aad78c61ef058f9684ec.jpg


Hơi drama nhưng mà thật luôn nha, tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại phải "ghen" với... bóng tối cả Nhưng mỗi lần chồng ôm tôi rồi lại vội vã tắt đèn ngay, tôi lại thấy lòng mình thắt lại kiểu buồn buồn, như thể mình chỉ là cái bóng mờ nhạt trong cuộc đời anh vậy.

Yêu nhau 2 năm, cưới gần 1 năm, nói thật số lần chúng tôi "chill" với nhau không nhiều tẹo nào. Chồng từng ngập ngừng bảo tôi: "Em đừng bật đèn, anh không quen"... Giọng anh nhẹ nhàng nhưng đôi tay run run khi chạm vào vai tôi. Tôi im lặng nghe theo nhưng trong đầu toàn câu hỏi chấm than. Phải chăng tôi không đủ xinh? Hay là anh không thực sự yêu vợ như tôi nghĩ?

Ban đầu tôi nghĩ đây là chuyện nhạy cảm riêng tư của 2 vợ chồng nên mình sẽ tự giải quyết được. Nhưng 2 tháng, 6 tháng, rồi gần 1 năm trôi qua. Chồng tôi vẫn cứ lặng lẽ tắt đèn mỗi khi làm chuyện đó, còn nếu tôi không nghe theo thì anh sẽ đắp chăn đi ngủ luôn. Nhiều lần "cụt hứng" vì yêu cầu trái khoáy này khiến tôi dần mất cảm xúc hết rồi

Đã vậy mọi người xung quanh cứ liên tục hỏi "sao lâu thế chưa có bầu", tôi chẳng biết giải thích sao cả. Mẹ chồng còn nhắn tin hỏi có phải tôi mắc bệnh gì khó nói không. Tôi đành nói dối là 2 vợ chồng đang gặp nhiều áp lực tâm lý nên chưa thích hợp sinh con, chứ làm sao dám khai thật chuyện bất hòa chăn gối được

aacf6f6ecb9cd1031948.jpg


Mãi đến một chiều, chị chồng qua chơi, thấy tôi ngồi thẫn thờ bên ly trà nguội, chị nhẹ nhàng hỏi han xem cuộc sống có ổn không. Ban đầu tôi ngại không muốn kể chuyện riêng tư của 2 vợ chồng. Nhưng cuộc hôn nhân của tôi đang dần đi vào bế tắc, bản thân tôi cũng không gỡ được khúc mắc với chồng, nên nghĩ thôi cứ chia sẻ với chị, biết đâu lại giải quyết được nút thắt. Tôi kể chị chồng nghe về thói quen khó hiểu của em trai chị, về nỗi tủi thân khi cảm giác mình như người vô hình.

Không ngờ chị chồng lại là vị cứu tinh của tôi luôn Chị thở dài, rồi kể cho tôi nghe một câu chuyện. Tôi biết chồng mình từng có một cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng không ngờ di chứng tâm lý nó để lại cho anh nặng nề ngoài tưởng tượng.

"Vợ cũ của thằng Tú ngày trước tính khí rất hung dữ. Chúng nó thuê trọ ở riêng nên lúc đầu có ai biết chuyện đâu. Sau cả nhà thấy thằng Tú cứ bị bầm tím trên người, rồi tâm lý nó bất ổn, khép kín, ít nói hơn. Chị mới gặng hỏi nó nhiều lần, rồi qua chỗ trọ nghe ngóng tìm hiểu. Bà chủ trọ bên đó nói ra nên chị mới biết, là tại con bé kia nó dữ như hổ vồ ấy. Nó hay đánh đấm, cấu xé thằng Tú. Hình như con bé đấy cũng thô bạo cả trong chuyện đấy, nên thằng Tú nó sợ lắm. Tú nó vừa hiền vừa nhát, nó có dám bật lại vợ đâu. Chắc thế nên nó mới sinh ra thói quen sợ sáng lúc gần gũi, sợ nhớ lại khuôn mặt của vợ cũ em ạ".

Nói xong chị mong tôi thông cảm cho cậu em trai tội nghiệp đã trải qua quá nhiều tổn thương từ cuộc hôn nhân cũ. Tôi nghe mà nhói lòng luôn Hóa ra bóng tối anh chọn không phải vì tôi, mà vì ám ảnh những vết thương cũ trong tâm hồn. Tôi thương chồng đến tận cùng nhưng cũng tự hỏi: Liệu mình có đủ kiên nhẫn để xoa dịu những nỗi đau không phải do mình gây ra?

Đêm đó, tôi ôm anh thật chặt, thì thầm: "Anh ơi, em không phải là cô ấy. Em sẽ đợi anh dũng cảm nhìn em dưới ánh đèn, dù là một ngọn nến nhỏ thôi…" ️

Chồng không nói gì cả, chỉ ngạc nhiên vì tôi phát hiện ra bí mật quá khứ anh đã cố chôn đi suốt thời gian qua. Nhưng tôi biết, trái tim anh cũng đang dần ấm lại. Có lẽ tình yêu đích thực không cần ánh sáng rực rỡ, chỉ cần đủ kiên nhẫn để cùng nhau bước qua những góc khuất…

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top