Anh nhìn em như loại đàn bà hư hỏng chỉ vì em thủ dâm để thỏa mãn nhu cầu của chính mình.
Chắc đêm qua anh đã sốc nặng lắm đúng không? Khuôn mặt hốt hoảng của anh đã nói lên tất cả rồi. Em cũng hiểu tại sao anh lại la lối, chửi bới, quăng đồ lung tung và vứt mấy món đồ "gớm ghiếc" đó ra giữa phòng khách - ngay trước mặt các con. Có lẽ vì anh thấy ghê tởm em - một người đàn bà mà anh gọi là "đồ mất nết". Anh như muốn vạch trần một sự thật tồi tệ về em, nhưng anh đâu biết rằng đằng sau cái mà anh cho là "đồ đàn bà hoang dâm" kia chính là nỗi đau quá lớn của em
Chắc anh còn sốc và choáng váng hơn nữa khi biết rằng em đã làm "chuyện ấy" một mình từ nhiều năm trước rồi, chứ không phải bây giờ - khi với anh, chuyện tình dục không còn hấp dẫn nữa. Mấy năm trời làm vợ, làm mẹ, em lúc nào cũng bận rộn với đủ thứ việc chất chồng trong một ngày.
Điều duy nhất em khao khát, mong mỏi là có những phút giây thư giãn, thoải mái và tràn ngập hạnh phúc bên chồng. Nhưng hình như anh nghĩ với em chuyện đó chỉ để sinh con đẻ cái và thỏa mãn cảm giác cho anh thôi. Chính vì thế mà mười mấy năm làm vợ chồng, anh đã đối xử với em đúng theo cái cách mà anh đã nghĩ.
Mỗi lần quan hệ, anh chỉ chú tâm làm cho xong việc để thỏa mãn nhu cầu của mình mà chẳng cần biết em thế nào. Em đã không biết bao nhiêu đêm khóc thầm vì tủi thân. Em nhớ, trong suốt cuộc hôn nhân kéo dài hơn chục năm, đã có rất nhiều lần em nói với anh về việc vợ chồng nên thay đổi một chút để cả hai cùng tận hưởng cảm giác tuyệt vời của tình dục. Nhưng với anh, những điều đó chẳng đủ làm anh bận tâm. Anh quá mệt để dành thời gian dạo đầu cho em.
Anh làm "chuyện ấy" nhanh gọn để đạt được điều mình muốn rồi lăn ra ngủ mà không cần biết em ra sao. Công việc bận rộn và sự mệt mỏi khiến anh không đủ kiên nhẫn để khơi gợi cảm hứng cho em. Và đó là lý do không biết bao lần gần gũi, anh như một hình phạt với em vì chỉ có sự đau đớn do không được chuẩn bị đủ trước khi bắt đầu. Nhưng những điều đó có bao giờ là sự bận tâm của anh?
Em cũng đã từng đấu tranh tư tưởng, từng xấu hổ và khinh thường chính mình khi trong đầu nảy sinh ý nghĩ thủ dâm. Với em, "chuyện ấy" vẫn như điều gì đó thật lố bịch và sai trái. Nhưng khi phải sống mãi trong sự thiếu thốn về tình cảm, người ta hẳn phải tìm cách giải thoát cho chính mình. Và sau rất nhiều lần ngỏ ý với anh nhưng anh phớt lờ, cuối cùng em đã phải làm việc ấy để xóa tan những bực dọc và khát khao.
Cuộc hôn nhân vẫn tốt đẹp. Anh vẫn hài lòng với những gì em mang lại, còn em tự làm hài lòng chính mình. Chẳng ai biết phía sau vẻ đầm ấm của gia đình là sự tủi hờn cay đắng của em. Ngay cả anh - người chồng thân thiết nhất còn không hiểu nổi thì làm sao có ai hiểu được.
Em cũng đoán trước rằng rồi sẽ có ngày anh biết mọi chuyện. Trong suy nghĩ của em, ngày anh biết sẽ là ngày anh hiểu ra rằng anh đã hờ hững, vô tâm và thiếu tinh tế như thế nào khi để vợ mình chưa từng một lần được biết đến trọn vẹn "chuyện ấy" cùng chồng.
Nhưng thực tế hoàn toàn khác. Khi bắt gặp em dùng đồ chơi tình dục tự kích thích mình, anh nhìn em như một thứ quái vật không có lòng tự trọng. Trong khi em luống cuống thu dọn thì anh bắt đầu quát tháo và chửi ầm ĩ như thể vừa bắt quả tang vợ ngoại tình.
Anh vứt những món đồ đó ra giữa nhà và nhìn em bằng ánh mắt căm hận. Anh chửi bới, gầm gào và cay nghiệt hơn, anh gọi các con ra để "nhìn rõ cái bản chất đồi trụy của mẹ chúng mày". Với em, mọi thứ như một dấu chấm hết. Em chỉ còn thấy sự tuyệt vọng xung quanh. Nhìn ánh mắt ngây thơ của các con, cái bộ dạng không hiểu nổi mấy dụng cụ kia dùng để làm gì, em như không thở nổi. Em không ngờ anh lại hành xử theo cách này - cách không chỉ khiến em và các con bị tổn thương mà chính anh cũng mất sĩ diện.
Nguồn: soha.vn