Chồng chỉ đưa 5 triệu/tháng mà cứ đòi ăn sang, chị em ơi điên luôn!

Gau2k9

New member
d77b29e9c119cd8f3f61.jpg


Mỗi tháng chỉ đưa vợ 5 triệu mà ông chồng này cứ chê đồ ăn không ngon, bảo sao không lên mạng học hỏi, vợ người ta nấu mâm cơm vài chục nghìn vừa ngon vừa đẹp. Ơ kìa, ai nghe mà không bức xúc!

Chị em ơi, lúc 36 tuổi mà tôi còn phải tự hỏi mình đã hy sinh quá nhiều cho những thứ không đáng hay không thì thật sự đau lòng lắm. Ngày xưa tưởng gia đình là chỗ dựa vững chắc, nơi có thể chia sẻ mọi thứ với người mình yêu. Nhưng giờ thì... haizzz!

Tôi với chồng đều làm IT, gặp nhau tại một hội thảo chuyên đề. Hồi đó crush anh ấy phát điên luôn á - vừa giỏi chuyên môn, vừa thông minh, lại nhẹ nhàng nữa chứ. Cả hai đều là những người đầy tham vọng, chăm chỉ, cố gắng không ngừng nghỉ để lên đời trong sự nghiệp. Tôi còn kiếm được lương cao hơn chồng nữa đấy, từng là niềm tự hào của mình lắm!

Nhưng mà... sau khi cưới và có bầu, mọi thứ 180 độ luôn các bạn ạ! Chồng không còn là người đàn ông từng chia sẻ ước mơ với tôi nữa. Thấy tôi nghén nặng, anh ấy bảo nghỉ việc luôn, ở nhà làm nội trợ, chăm con. Đương nhiên là không đồng ý rồi! Nhưng khi con sinh non tháng, dù sức khỏe bé ổn, cả anh và mẹ anh cứ thuyết phục rồi gần như ép buộc tôi bỏ công việc yêu thích. Họ nói phụ nữ phải đặt gia đình, con cái lên đầu, không thể ôm đồm quá nhiều việc.

Và thế là tôi, người phụ nữ từng tự tin, mạnh mẽ, tham vọng trong công việc, đã trở thành bà nội trợ full-time. Nhưng không ngờ cách ứng xử của ông xã sau đó toxic đến vậy! Anh ngày càng coi thường vợ, lại còn keo kiệt về tiền bạc, chỉ đưa cho tôi 5 triệu mỗi tháng - một con số quá ít để trang trải mọi thứ, bảo "em ở nhà thì tiêu gì đến tiền". Hello??? Ở nhà không ăn à, không mặc à?

ffddd99250418505736b.jpg


Thấy tôi chật vật xoay xở, bố mẹ ruột phải âm thầm tiếp tế. Dường như chồng cũng biết chuyện này nên dù giá cả tăng cao, chi phí nuôi con tăng lên nhưng anh vẫn không chịu tăng tiền cho vợ. Tôi đau lòng vô cùng, cảm thấy mình phụ lòng bố mẹ khi không giúp gì được mà còn phải nhờ lương hưu của họ.

Chi phí nuôi con nhỏ không hề rẻ, nhưng chồng chẳng hề quan tâm. Anh mắng tôi hoang phí, tiêu tiền không biết nghĩ. Ánh mắt khinh miệt và lời nói mỉa mai của anh như dao cứa vào lòng tôi mỗi ngày. Tôi đã hy sinh cả sự nghiệp, tương lai và ước mơ chỉ để chăm con, để con lớn lên khỏe mạnh, nhưng dường như chồng không hề nhìn thấy. Chính anh muốn tôi ở nhà nhưng lại coi tôi là người vô dụng, không còn giá trị khi không kiếm tiền. Red flag bự đùng luôn!

Giá cả ngày càng đắt, tôi buộc phải thắt chặt chi tiêu. Các bữa ăn trong nhà dần trở nên đạm bạc hơn. Chồng soi mói từng thứ tôi nấu, liên tục cằn nhằn, trách mắng, bảo chồng ăn mỗi ngày một bữa mà vẫn không nấu món gì tử tế. Khi tôi nhắc đến tiền bạc, giá cả thì anh nói tôi không biết vun vén, lo liệu, rằng vợ người ta trên mạng nấu bữa cơm mấy chục nghìn vẫn đầy đủ dinh dưỡng, trình bày đẹp, vậy mà tôi không biết học hỏi, chỉ giỏi đòi hỏi, than vãn.

Anh không hiểu hay thực sự không muốn hiểu rằng tôi đã cố gắng hết sức mình?

Tôi đã chán nản cuộc sống này quá rồi. Con gái mới hơn 2 tuổi mà tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn. Không còn tình cảm với chồng, không còn yêu thương hay tôn trọng gì nữa. Mỗi ngày trôi qua, tôi chỉ thấy mình bị đè nén và ngạt thở trong cuộc hôn nhân. Nhà chồng vô tâm, chồng thì xem thường, tôi không còn tìm thấy hạnh phúc ở đâu cả.

Chia tay chồng có phải là giải pháp tốt nhất không khi con còn quá nhỏ? Nếu ly dị, đương nhiên tôi phải giành quyền nuôi con, và chồng chắc chắn sẽ chỉ đồng ý cấp dưỡng ở mức tối thiểu pháp luật quy định, và thực tế có lẽ sẽ chây ì không chuyển tiền như nhiều gã chồng cũ tệ hại khác mà tôi biết. Trong khi đó, bản thân tôi rời xa công việc khá lâu, về chuyên môn đã lạc hậu so với đồng nghiệp, việc kiếm tiền chắc không dễ dàng tí nào.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top