Sống chung 7 năm rồi mà chưa lần nào thấy vợ rút ví ra, toàn bòn rút tiền mồ hôi nước mắt của chồng đưa về nhà ngoại thôi.
Nói chuyện này ra chắc bị hội chị em ném đá là làm chồng mà tính toán với vợ quá. Nhưng mà ey, mọi thứ đều có giới hạn của nó chứ! Gia đình là hai vợ chồng cùng build, chứ đừng có để một mình chồng gánh hết thì vai trò của vợ đâu chứ?
Tôi và vợ về chung nhà được 7 năm rồi. Vợ tôi gốc nông thôn, còn tôi là trai Hà Nội đúng chuẩn. Sau khi cưới, bố mẹ tôi tặng luôn một căn chung cư nhỏ để hai đứa có space riêng. Rồi lần lượt 2 đứa con chào đời, cuộc sống cứ thế trôi êm đềm.
Biết vợ ngày xưa sống thiếu thốn nên tôi luôn cố gắng bù đắp, muốn cô ấy được enjoy cuộc sống tốt hơn. Vợ tôi làm cơ quan nhà nước, đoán chắc lương chỉ đủ shopping cho bản thân nên tôi cũng không đòi hỏi cô ấy phải đóng góp gì cho gia đình. Hàng tháng, tôi đưa cô ấy 30 triệu để chi tiêu gia đình luôn. Số thu nhập còn lại thì tôi giữ chút để tiêu vặt và gửi vào sổ tiết kiệm chung, dành cho những khoản lớn phát sinh sau này.
Vợ tôi không phải lo một khoản chi nào cho gia đình cả. Tuy nhiên, sau này để ý thấy tháng nào cô ấy cũng ship yến, ship sâm và vài triệu về biếu bố mẹ đẻ từ tiền riêng nên nghĩ thu nhập của vợ cũng không phải quá thấp đâu. Chỉ có điều, với bất cứ khoản chi nào của gia đình, vợ luôn mặc định đấy là nhiệm vụ của tôi và để mình tôi gánh. Bao năm nay thành thói quen rồi nên tôi cũng không thắc mắc gì nhiều.
Chỉ có điều, gia đình vợ tôi đông anh chị em lắm, và hay có việc lắm luôn Mỗi lần có gì phát sinh, vợ lại hỏi tôi tiền để lo cho gia đình, từ chuyện ông bà ngoại làm đám giỗ tới việc chị gái, anh trai, em út cần sửa nhà, mua xe... Những khoản chi này quá thường xuyên khiến tôi thấy không thoải mái, nhưng không dám nói vì sợ vợ tự ái, chỉ biết tìm cách đáp ứng thôi.
Với số tiền chục triệu thì tôi không muốn tính toán nhiều, nhưng trong vòng 2 năm nay, cô ấy đã 2 lần bảo tôi trích tiền tiết kiệm ra cho nhà đẻ vay. Khi thì anh trai muốn mua căn nhà 1,5 tỷ nhưng mới chỉ có 800 triệu, gần đây nhất thì lo đám cưới cho em út nhà cô ấy.
Vợ tôi bảo nhà thông gia tương đối khá giả nên cô ấy cũng muốn bố mẹ mình nở mày nở mặt chút, muốn tôi trích 200 triệu từ tiền tiết kiệm cho bên ngoại vay tạm để tổ chức cho đàng hoàng.
Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu như mới đây công ty tôi không có sự thay đổi về cơ cấu. Tôi được điều chuyển từ bộ phận văn phòng xuống bộ phận quản lý ở nhà máy, cách nhà tới hơn 20km luôn. Nghĩ cảnh sáng nào cũng đưa con đi học rồi tới nhà máy trên một quãng đường quá xa, tôi thấy mệt mỏi nên bàn với vợ mua ô tô để tiện đi lại, điều đó đồng nghĩa với việc phải nhắc bên ngoại trả lại hai khoản vay lớn kia mới đủ tiền.
Nghe tôi đưa ra ý kiến, vợ tỏ vẻ rất khó chịu, nói: "Anh nên khắc phục đi xe máy một thời gian xem, chứ mới cho vay được hai năm đã đòi tiền thì mang tiếng vợ chồng mình hẹp hòi với anh em". Dù tôi phân tích hết nước hết cái về việc đi lại xa xôi, nguy hiểm, rồi có cái xe che mưa che nắng con đi học cũng đỡ khổ, nhưng cô ấy vẫn lắc đầu quầy quậy, bảo để vài năm nữa hẵng hay.
Điều tôi bực mình nhất là vợ không có động thái nào để nhắc nhà ngoại nghĩa vụ trả tiền Trong khi đó, anh trai và em út cô ấy dù đang nợ nhưng vẫn không có ý thức tiết kiệm, thường xuyên khoe ảnh ăn uống nhà hàng, đi du lịch khắp nơi. Với cách sống hưởng thụ của họ thì không biết bao giờ tôi mới đòi lại được khoản vay.
Nguồn: soha.vn