Chồng bị vợ "tịch thu" hết lương và thẻ ATM, khóc ướng gối cả đêm, 3 tháng sau phải thốt lên: Cảm ơn em đã cứu anh!

NgocMai

New member
308089522de138e0885a.png


Mình tên Zhang, năm nay 36 tuổi, kết hôn được 3 năm rồi. Vợ mình làm cô giáo tiểu học, còn mình đang làm quản lý cấp trung ở một công ty tại Hà Nam, Trung Quốc.

Sau khi cưới, hai vợ chồng mình vẫn đang phải cày cuốc trả nợ nhà, mỗi tháng phải móc túi ra khoảng 8000 NDT (tầm 27 triệu đồng) gốc lẫn lãi ngân hàng nè.

Thường thì vợ chồng mình dùng lương cố định của vợ để gánh phần trả lãi. Còn lương của mình 12.000 NDT (tầm 40 triệu đồng) thì đưa 2/3 cho vợ lo chuyện ăn uống sinh hoạt hàng ngày. Số còn lại mình xài cho bản thân, chứ thật sự là không có gì để dành luôn

Ban đầu mình cứ nghĩ mọi thứ vẫn ổn áp, nhưng không ngờ những chuyện sau đó lại khiến mình phải hối hận cực kỳ...

Bất lực vì lương giảm, phải "câu giờ" bằng thẻ tín dụng

Mọi thứ vốn chill phết thì Covid ập đến, kinh tế đóng băng hẳn. Dù Covid đã qua nhưng kinh tế vẫn hồi phục siêu chậm. Làn sóng thất nghiệp bắt đầu bùng lên, nhiều công ty phải cắt lương, thậm chí cắt luôn người để cố duy trì.

Thu nhập của mình cũng vì thế mà giảm một nửa còn 6000 NDT (khoảng 20 triệu đồng), thậm chí còn thấp hơn cả lương vợ mình nữa

Trong 3 tháng liền mình phải quẹt thẻ tín dụng để "sống qua ngày", nhưng tình hình vẫn không khá lên tý nào. Dần dần mình rơi vào tình trạng kiệt quệ tài chính, thậm chí bị "nợ xấu" vì không trả được.

Gánh nặng cơm áo gạo tiền, trả lãi ngân hàng, lo chuyện nuôi con nhỏ, cùng những khoản nợ xấu khiến mình áp lực vô đối. Có những ngày làm việc kiệt sức, mình không dám về nhà đối mặt với vợ con, mình nói dối là phải tăng ca rồi ở lì trong công ty không về. Cảm giác không đủ năng lực lo cho vợ con, áp lực tiền bạc khiến mình thấy mình vô dụng vãi. Lần đầu tiên mình thấy mình tuyệt vọng đến thế. Nhưng điều làm mình buồn hơn nữa chính là quyết định của vợ...

f04dc9220771ad2f7fc0.png


Vợ bắt nộp hết thẻ ngân hàng và lương hàng tháng, mình nằm khóc suốt đêm vì bất lực và tự ái

Hôm đó, vợ mình nghiêm túc bảo có chuyện cần bàn. Chưa bao giờ thấy vợ nghiêm túc như vậy nên mình đã xếp việc về nhà sớm. Sau khi ăn cơm xong, vợ mình nói: "Anh đưa toàn bộ thẻ ngân hàng và tiền lương hàng tháng cho em nhé".

Nghe vợ nói vậy mình vô cùng tự ái và nổi điên lên luôn. Mình cho rằng cô ấy đang kiểm soát tự do của mình, thậm chí còn thấy khó chịu vì "nếu đưa tiền cho vợ thì mỗi lần đi đâu lại phải xin tiền như con nít".

Trước cơn nóng giận của mình, vợ vẫn siêu bình tĩnh và thuyết phục: "Em biết giờ kinh tế mình đang khó khăn, em chỉ đang muốn sắp xếp lại các khoản chi tiêu một chút thôi. Anh cho em 3 tháng thử sắp xếp nhé".

Sau một hồi nghe vợ nói, mình đành nuốt cái tôi mà đồng ý đưa toàn bộ lương cùng mấy cái thẻ ngân hàng cho vợ. Đêm đó mình nằm khóc cả đêm vì tự ái nhưng thực sự là mình đã hết cách rồi

e757e2a5d4f74e11e77c.png


Những ngày sau đó mình vẫn thấy rất khó chịu vì trên người không có xu nào. Nhiều ngày liền bạn bè rủ đi nhậu, mình đều ngậm ngùi từ chối khéo vì vợ đã cầm hết tiền rồi. Tuy nhiên, thời gian sau mình lại thấy cách làm của vợ thực sự hợp lý.

Vì trước đây thu nhập cao, việc đi nhậu vài bữa với bạn bè là chuyện bình thường. Nhưng khi lương giảm, mình vẫn giữ thói quen chi tiêu như cũ, thậm chí ngại từ chối. Hơn nữa vì vẫn có tiền trong túi nên mình vẫn cứ "nhận lời" đi ăn như thường.

Chính vì tự trọng cao, không muốn bạn bè biết mình khó khăn, cố "giả vờ" chi tiêu như lúc lương còn cao nên mình phải quẹt thẻ tín dụng. Sau khi vợ cầm lương, mình dần phải chấp nhận sự thật là bản thân không còn mức thu nhập trước đây. Giữ thể diện cũng không mài ra ăn được, vợ con thậm chí còn khổ theo mình. Chính những suy nghĩ này khiến mình thay đổi cách chi tiêu tiết kiệm và hợp lý hơn nhiều.

Về phần vợ mình, sau khi "tịch thu" hết lương và thẻ ngân hàng, vợ mình lập bảng thống kê chi tiêu siêu rõ ràng. Hai vợ chồng cũng chịu khó nấu ăn ở nhà rồi mang đi làm, như vậy tiết kiệm được cả đống tiền ăn quán mỗi trưa. Vợ mình chi tiêu rất cẩn trọng, nhưng không hề keo kiệt mà luôn biết khoản nào nên chi, khoản nào không

bef00ab0520ff1724b18.png


Nhờ vậy mà sau 3 tháng, mình hết nợ xấu tín dụng, cũng thoát khỏi nỗi ám ảnh về tiền bạc, cuộc sống hai vợ chồng đã ổn lại, tất nhiên là với một quỹ đạo khác trước đây rồi.

Lúc đó mình thực sự biết ơn vợ mình vô cùng, nếu không có cô ấy có lẽ mình đã rơi vào trầm cảm vì quá áp lực và tự ti. Vào ngày kỷ niệm ngày cưới, mình âm thầm tổ chức một buổi hẹn hò lãng mạn rồi nói đùa: "Cảm ơn em đã cứu mạng anh, chứ hôm đó anh suýt trầm cảm rồi đấy"

Hiện tại đã một năm trôi qua, giai đoạn khó khăn cũng đã vượt qua, mức lương của mình cũng đã được khôi phục như trước. Tuy nhiên, mình đã có cách quản lý chi tiêu khác hẳn rồi. Lương hàng tháng mình vẫn đưa hết cho vợ quản lý, vẫn dùng lương của vợ để trả lãi ngân hàng. Còn khoản lương của mình thì vợ sẽ sắp xếp để chi tiêu hợp lý hơn và vẫn để ra được 2000 NDT (khoảng 7 triệu đồng) tiết kiệm phòng trường hợp xấu ✨

b273311d1de3e4076df6.jpg


de65a97b7414dfbf5cef.jpg


278fb53439e45ddda0ee.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top