Mà thật sự, khi đem ra so với F-35 "xịn xò" nhất của Mỹ thì hóa ra lại... thua thiệt nha các bạn ơi!
Tốc độ sản xuất máy bay: Bật mode siêu tốc luôn rồi
Một báo cáo từ Anh vừa thả "bom thông tin": Không quân Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLAAF) dự kiến sẽ có ít nhất 1.000 chiếc tiêm kích tàng hình J-20 vào năm 2030. Nghe mà choáng luôn á!
Viện Nghiên cứu Quốc phòng và An ninh Hoàng gia Anh (RUSI) tại London ước tính Nhà máy Máy bay số 132 – nơi đóng chung với Tập đoàn Hàng không Vũ trụ Thành Đô (CAC) – đang "đẻ" ra khoảng 125 chiếc mỗi năm luôn nha!
Abraham Abrams, một chuyên gia nghiên cứu máy bay chiến đấu, cũng đồng ý với con số này trong cuốn sách China's Stealth Fighter: The J-20 'Mighty Dragon' and the Growing Challenge to Western Air Dominance (tạm dịch: Tiêm kích tàng hình Trung Quốc: J-20 'Mãnh Long' và thách thức gia tăng đối với ưu thế không quân phương Tây). Abrams còn chỉ ra rằng tốc độ sản xuất J-20 thậm chí còn vượt mặt cả F-35 thế hệ 5 của Mỹ và J-16 thế hệ 4 nữa đấy!
Điều gây shock nhất là: F-35 được sản xuất để phục vụ không quân và hải quân của hơn mười quốc gia trên nhiều dây chuyền khác nhau. Còn J-20 thì chỉ được chế tạo tại một nhà máy duy nhất, với PLAAF là khách hàng độc quyền – mà vẫn đạt sản lượng khủng như vậy. Khỏi bàn luôn!
Mặc dù bay lần đầu năm 2011, nhưng J-20 mới chính thức hoạt động từ 2017. Chỉ trong vài năm mà đã có hơn 1.000 chiếc trong biên chế PLAAF – đây mới thực sự là định nghĩa của từ "siêu tốc" đúng không nào?
Kể từ 2011, J-20 đã thay đổi động cơ ba lần và có ba biến thể: phiên bản gốc dùng động cơ Nga, J-20A dùng động cơ thế hệ 4 do Trung Quốc thiết kế, và các mẫu J-20A và J-20S hiện tại đang xài động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt Shenyang WS-15 Emei. Nâng cấp nhanh vậy mà vẫn ổn định, phục luôn!
Hiện đại hóa toàn diện: Level up không ngừng nghỉ
Theo phân tích của RUSI: "Tính tinh vi và thực tế trong các hoạt động huấn luyện thường xuyên của PLAAF (Không quân) và PLANAF (Không quân Hải quân) đã tăng lên đáng kể, đặc biệt là đối với các hạm đội J-16 và J-20".
Các phi công thường xuyên thực hiện những bài bay cực phức tạp với sự tham gia của tiêm kích, máy bay ném bom, máy bay tiếp dầu và máy bay chỉ huy cảnh báo sớm trên không – phối hợp với nhau chuẩn như "teamwork in real life" vậy!
Không chỉ nhiều máy bay, PLAAF còn nâng cấp cả năng lực huấn luyện nữa. Combo số lượng + chất lượng này thì ai chịu nổi!
Còn về tên lửa, loại mới nhất của Trung Quốc là PiLi-15 (PL-15) do Viện Nghiên cứu Điện tử Lôi Hoa (LETRI) phát triển. Đây là tên lửa không đối không tầm xa ngoài tầm nhìn (BVR) cực kỳ hiện đại, ra mắt lần đầu tại Triển lãm Hàng không Chu Hải (tỉnh Quảng Đông) năm 2021. PL-15 được đánh giá ngang tầm với tên lửa AIM-120D AMRAAM của Mỹ luôn á!
J-20 trỗi dậy: Khi Mỹ cũng phải "lo sốt vó"
Năm 2021, Bộ trưởng Không quân Mỹ Frank Kendall đã nhấn mạnh tốc độ phát triển không quân của Trung Quốc khi phát biểu trước các sĩ quan cấp cao USAF rằng, những ưu tiên hàng đầu của ông "theo thứ tự... là Trung Quốc, Trung Quốc và Trung Quốc". Nhắc ba lần luôn đấy các bạn ơi!
Theo một chuyên gia chia sẻ với tờ 19FortyFive: Việc Trung Quốc đạt được những tiến bộ công nghệ như vậy về thiết kế máy bay, khả năng tàng hình, hiệu suất động cơ, hệ thống radar và vũ khí mới chỉ là một nửa nỗi lo thôi.
Điều khiến các "ông lớn" quốc phòng Mỹ "mất ngủ" chính là quy trình phát triển hàng không vũ trụ của Trung Quốc – từ thiết kế, chế tạo nguyên mẫu, sản xuất đến đưa vào biên chế – diễn ra nhanh hơn và ít trục trặc hơn nhiều so với Mỹ.
Khi so sánh với F-35 – dòng máy bay tàng hình hiện đại nhất của Mỹ – thì hóa ra lại "thua đau" đấy. Dù được tối ưu cho khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, nhưng F-35 có tầm hoạt động chưa bằng một nửa J-20, tải trọng tên lửa thấp hơn, tầm radar ngắn hơn và các thông số kỹ thuật bay cũng hạn chế hơn. Úi chà chà!
Thêm nữa, F-35 còn chật vật để đạt tỷ lệ sẵn sàng chiến đấu trên 50% nữa chứ.
Nỗ lực hiện đại hóa dòng máy bay này của Mỹ đang bị "kẹt" vì chậm nâng cấp lên tiêu chuẩn Block 4 – một yếu tố được coi là "sống còn" cho các cuộc giao tranh cường độ cao khi đối đầu với PLAAF.
Nếu không có sự thay đổi từ cả hai phía, cán cân ưu thế không quân rất có thể sẽ nghiêng về PLAAF vào đầu những năm 2030. Sau đó, mọi thứ sẽ phụ thuộc vào việc liệu Trung Quốc có tiếp tục giữ lợi thế là quốc gia đầu tiên biên chế thiết kế tiêm kích thế hệ thứ 6 hay không.
Nguồn: soha.vn
Tốc độ sản xuất máy bay: Bật mode siêu tốc luôn rồi
Một báo cáo từ Anh vừa thả "bom thông tin": Không quân Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLAAF) dự kiến sẽ có ít nhất 1.000 chiếc tiêm kích tàng hình J-20 vào năm 2030. Nghe mà choáng luôn á!
Viện Nghiên cứu Quốc phòng và An ninh Hoàng gia Anh (RUSI) tại London ước tính Nhà máy Máy bay số 132 – nơi đóng chung với Tập đoàn Hàng không Vũ trụ Thành Đô (CAC) – đang "đẻ" ra khoảng 125 chiếc mỗi năm luôn nha!
Abraham Abrams, một chuyên gia nghiên cứu máy bay chiến đấu, cũng đồng ý với con số này trong cuốn sách China's Stealth Fighter: The J-20 'Mighty Dragon' and the Growing Challenge to Western Air Dominance (tạm dịch: Tiêm kích tàng hình Trung Quốc: J-20 'Mãnh Long' và thách thức gia tăng đối với ưu thế không quân phương Tây). Abrams còn chỉ ra rằng tốc độ sản xuất J-20 thậm chí còn vượt mặt cả F-35 thế hệ 5 của Mỹ và J-16 thế hệ 4 nữa đấy!
Điều gây shock nhất là: F-35 được sản xuất để phục vụ không quân và hải quân của hơn mười quốc gia trên nhiều dây chuyền khác nhau. Còn J-20 thì chỉ được chế tạo tại một nhà máy duy nhất, với PLAAF là khách hàng độc quyền – mà vẫn đạt sản lượng khủng như vậy. Khỏi bàn luôn!
Mặc dù bay lần đầu năm 2011, nhưng J-20 mới chính thức hoạt động từ 2017. Chỉ trong vài năm mà đã có hơn 1.000 chiếc trong biên chế PLAAF – đây mới thực sự là định nghĩa của từ "siêu tốc" đúng không nào?
Kể từ 2011, J-20 đã thay đổi động cơ ba lần và có ba biến thể: phiên bản gốc dùng động cơ Nga, J-20A dùng động cơ thế hệ 4 do Trung Quốc thiết kế, và các mẫu J-20A và J-20S hiện tại đang xài động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt Shenyang WS-15 Emei. Nâng cấp nhanh vậy mà vẫn ổn định, phục luôn!
Hiện đại hóa toàn diện: Level up không ngừng nghỉ
Theo phân tích của RUSI: "Tính tinh vi và thực tế trong các hoạt động huấn luyện thường xuyên của PLAAF (Không quân) và PLANAF (Không quân Hải quân) đã tăng lên đáng kể, đặc biệt là đối với các hạm đội J-16 và J-20".
Các phi công thường xuyên thực hiện những bài bay cực phức tạp với sự tham gia của tiêm kích, máy bay ném bom, máy bay tiếp dầu và máy bay chỉ huy cảnh báo sớm trên không – phối hợp với nhau chuẩn như "teamwork in real life" vậy!
Không chỉ nhiều máy bay, PLAAF còn nâng cấp cả năng lực huấn luyện nữa. Combo số lượng + chất lượng này thì ai chịu nổi!
Còn về tên lửa, loại mới nhất của Trung Quốc là PiLi-15 (PL-15) do Viện Nghiên cứu Điện tử Lôi Hoa (LETRI) phát triển. Đây là tên lửa không đối không tầm xa ngoài tầm nhìn (BVR) cực kỳ hiện đại, ra mắt lần đầu tại Triển lãm Hàng không Chu Hải (tỉnh Quảng Đông) năm 2021. PL-15 được đánh giá ngang tầm với tên lửa AIM-120D AMRAAM của Mỹ luôn á!
J-20 trỗi dậy: Khi Mỹ cũng phải "lo sốt vó"
Năm 2021, Bộ trưởng Không quân Mỹ Frank Kendall đã nhấn mạnh tốc độ phát triển không quân của Trung Quốc khi phát biểu trước các sĩ quan cấp cao USAF rằng, những ưu tiên hàng đầu của ông "theo thứ tự... là Trung Quốc, Trung Quốc và Trung Quốc". Nhắc ba lần luôn đấy các bạn ơi!
Theo một chuyên gia chia sẻ với tờ 19FortyFive: Việc Trung Quốc đạt được những tiến bộ công nghệ như vậy về thiết kế máy bay, khả năng tàng hình, hiệu suất động cơ, hệ thống radar và vũ khí mới chỉ là một nửa nỗi lo thôi.
Điều khiến các "ông lớn" quốc phòng Mỹ "mất ngủ" chính là quy trình phát triển hàng không vũ trụ của Trung Quốc – từ thiết kế, chế tạo nguyên mẫu, sản xuất đến đưa vào biên chế – diễn ra nhanh hơn và ít trục trặc hơn nhiều so với Mỹ.
Khi so sánh với F-35 – dòng máy bay tàng hình hiện đại nhất của Mỹ – thì hóa ra lại "thua đau" đấy. Dù được tối ưu cho khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, nhưng F-35 có tầm hoạt động chưa bằng một nửa J-20, tải trọng tên lửa thấp hơn, tầm radar ngắn hơn và các thông số kỹ thuật bay cũng hạn chế hơn. Úi chà chà!
Thêm nữa, F-35 còn chật vật để đạt tỷ lệ sẵn sàng chiến đấu trên 50% nữa chứ.
Nỗ lực hiện đại hóa dòng máy bay này của Mỹ đang bị "kẹt" vì chậm nâng cấp lên tiêu chuẩn Block 4 – một yếu tố được coi là "sống còn" cho các cuộc giao tranh cường độ cao khi đối đầu với PLAAF.
Nếu không có sự thay đổi từ cả hai phía, cán cân ưu thế không quân rất có thể sẽ nghiêng về PLAAF vào đầu những năm 2030. Sau đó, mọi thứ sẽ phụ thuộc vào việc liệu Trung Quốc có tiếp tục giữ lợi thế là quốc gia đầu tiên biên chế thiết kế tiêm kích thế hệ thứ 6 hay không.
Nguồn: soha.vn