ThoBoy5296
New member
Không dùng đến ngôi nhà ở quê, mình đồng ý cho hàng xóm mượn sân nhà thoải mái. Nhưng 15 năm sau, drama bắt đầu khiến mình ngã ngửa luôn nha!
Mình là Trình Sinh Tân, đang sống ở Thái An, Sơn Đông (Trung Quốc). Hồi còn trẻ mình mê kinh doanh lắm, đi khắp nơi làm ăn. Sau này làm ăn phát triển, vợ chồng mình mua căn nhà ở Tế Nam và quyết định ở luôn. Từ lúc mua nhà, vợ chồng mình ít khi về quê lắm. Chỉ khi nào họ hàng có việc mới về thôi.
Ở quê, bố mẹ có để lại cho mình một căn nhà cũ. Kiếm tiền được kha khá rồi, mình nghĩ quê nhà dù sao cũng là cội nguồn. Mặc dù cuộc sống ổn định ở chỗ khác, nhưng không thể bỏ quê hương được. Trên mảnh đất bố mẹ để lại, mình xây một căn nhà khang trang hơn để mỗi khi gia đình về quê có chỗ ăn ở.
Mảnh đất ở quê nhà mình có vị trí đắc địa đó nha, cách núi Thái Sơn không xa, lại ở mặt đường quốc lộ lớn. Mấy năm nay, khách đến núi Thái Sơn du lịch càng nhiều nên ngành dịch vụ ở quê cũng phát triển rầm rộ, nhiều nhà hàng xóm mở ra.
## Tốt bụng cho hàng xóm mượn sân nhà
Từ hơn 20 năm trước, khi ngành du lịch ở quê bắt đầu bùng nổ. Mọi người từ khắp nơi đến núi Thái Sơn du lịch kéo theo nhiều ngành cùng phát triển.
15 năm trước, anh Chu - một hàng xóm của mình nhìn thấy cơ hội kinh doanh nên cùng vài người quen góp vốn mở nhà hàng. Du khách tới ngày càng đông, việc kinh doanh nhà hàng ngày càng tốt. Vì giờ khách du lịch đi bằng ô tô riêng ngày càng nhiều, nhưng mà nhà hàng ít chỗ đậu. Anh Chu đặc biệt tìm gặp mình mong muốn mượn hoặc thuê sân nhà để làm bãi giữ xe tạm thời.
Sau khi lấy được chìa khóa cổng từ chỗ mình, anh Chu ra về và từ đó không thấy quay lại nữa. Bao nhiêu năm, mình thi thoảng về quê vài lần cũng có tới nhà hàng của anh Chu ăn uống vui vẻ. Anh ấy cũng nhiệt tình đón tiếp, nói chuyện. Lúc đầu, anh Chu có đưa mình tiền thuê sân. Tuy nhiên sau khi mình từ chối 2 lần thì anh cũng không nhắc gì đến nữa. Thấy mình hào phóng như vậy, anh ấy cũng nhiệt tình với mình hơn.
## Cái kết không ngờ sau 15 năm
Gia đình mình đã lập nghiệp và sinh sống ở thành phố khác, nhưng quê hương thì không thể bỏ được. Đến giờ, vợ chồng mình đã có tuổi, con cháu cũng đã trưởng thành, độc lập và đang tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Bôn ba bên ngoài hơn 20 năm, nhưng mình không có cảm giác thuộc về. Giờ tuổi tác đã cao rồi nên mình chỉ muốn về quê chăm mấy con gà trồng mấy luống rau thôi. Cứ đến ngày lễ tết, mình lại càng muốn về quê hơn. Do đó, đầu năm mình quyết định cùng vợ về quê dưỡng già, các con mình cũng vui vẻ đồng ý.
"Anh Trình, chẳng phải anh đã mua nhà ở Tế Nam sao? Anh ở bên ngoài sống đã nhiều năm, quê hương bây giờ đã đổi khác, sợ rằng anh sống không quen đâu" anh Chu vừa nói vừa cười.
"Mình đã ở đây từ nhỏ sao mà không quen được, cho dù mình đi hơn 20 năm nhưng suy đi tính lại thời gian mình ở quê cũng không ít. Trong 1 tháng nữa, anh tìm chỗ để đậu xe mới nhé. Sang tháng sau, chúng mình sẽ chuyển về đây ở".
Anh Chu nghe xong, tỏ ra vô cùng khó chịu luôn ấy. Anh muốn mình đợi qua tết Trung Thu, bởi lúc đó khách du lịch tới rất đông, mỗi ngày có thể kiếm 2, 3 vạn NDT (tương đương với 68 - 102 triệu VND). Nghe anh Chu nói vậy mình cũng đồng ý.
Mình nói: "Như vậy đi, tháng sau mình sẽ chuyển đến đây, sân thì anh cứ mượn đến qua rằm trung thu, anh thấy sao?"
Anh Chu liền cảm ơn mình. Nhưng sau 1 tháng, vợ chồng mình chuyển về quê ở, anh vẫn chưa sắp xếp việc sân đỗ xe. Anh Chu lại đòi mình cho thêm thời gian vì chưa tìm được nơi thích hợp.
"Đây không phải là việc tiền bạc, mà mình chỉ muốn về quê sống cuộc sống yên bình thôi, anh nói xem khách đỗ xe ở sân nhà mình vô cùng ầm ĩ, có nhiều cái bất tiện", mình cũng nói rõ ràng cho anh Chu hiểu.
Thật ra, mình đoán được, anh Chu đã dùng sân nhà mình miễn phí nhiều năm, hiện giờ anh có lẽ không nỡ để bị mất mối lợi này. Anh ta miễn cưỡng trình bày lí do rồi nói về nhà thương lượng thêm với vợ.
Mình không biết là hai vợ chồng họ thương lượng như thế nào, nhưng sau đó anh ấy không mượn sân nhà mình nữa. Tuy nhiên, vợ anh ấy thỉnh thoảng cố tình dùng những từ khó nghe đứng trước cửa nhà mình nói to.
"Có người giàu thật. Khi kiếm được tiền, họ bắt đầu khoe khoang"
"Người giàu thậm chí còn không biết cách kiếm tiền rơi ngay cửa nhà mình"
"Một số người quên đi cội nguồn, làng xóm, có tiền ăn thịt nhưng không muốn người khác uống canh"
Nguồn: soha.vn
Mình là Trình Sinh Tân, đang sống ở Thái An, Sơn Đông (Trung Quốc). Hồi còn trẻ mình mê kinh doanh lắm, đi khắp nơi làm ăn. Sau này làm ăn phát triển, vợ chồng mình mua căn nhà ở Tế Nam và quyết định ở luôn. Từ lúc mua nhà, vợ chồng mình ít khi về quê lắm. Chỉ khi nào họ hàng có việc mới về thôi.
Ở quê, bố mẹ có để lại cho mình một căn nhà cũ. Kiếm tiền được kha khá rồi, mình nghĩ quê nhà dù sao cũng là cội nguồn. Mặc dù cuộc sống ổn định ở chỗ khác, nhưng không thể bỏ quê hương được. Trên mảnh đất bố mẹ để lại, mình xây một căn nhà khang trang hơn để mỗi khi gia đình về quê có chỗ ăn ở.
Mảnh đất ở quê nhà mình có vị trí đắc địa đó nha, cách núi Thái Sơn không xa, lại ở mặt đường quốc lộ lớn. Mấy năm nay, khách đến núi Thái Sơn du lịch càng nhiều nên ngành dịch vụ ở quê cũng phát triển rầm rộ, nhiều nhà hàng xóm mở ra.
## Tốt bụng cho hàng xóm mượn sân nhà
Từ hơn 20 năm trước, khi ngành du lịch ở quê bắt đầu bùng nổ. Mọi người từ khắp nơi đến núi Thái Sơn du lịch kéo theo nhiều ngành cùng phát triển.
15 năm trước, anh Chu - một hàng xóm của mình nhìn thấy cơ hội kinh doanh nên cùng vài người quen góp vốn mở nhà hàng. Du khách tới ngày càng đông, việc kinh doanh nhà hàng ngày càng tốt. Vì giờ khách du lịch đi bằng ô tô riêng ngày càng nhiều, nhưng mà nhà hàng ít chỗ đậu. Anh Chu đặc biệt tìm gặp mình mong muốn mượn hoặc thuê sân nhà để làm bãi giữ xe tạm thời.
Sau khi lấy được chìa khóa cổng từ chỗ mình, anh Chu ra về và từ đó không thấy quay lại nữa. Bao nhiêu năm, mình thi thoảng về quê vài lần cũng có tới nhà hàng của anh Chu ăn uống vui vẻ. Anh ấy cũng nhiệt tình đón tiếp, nói chuyện. Lúc đầu, anh Chu có đưa mình tiền thuê sân. Tuy nhiên sau khi mình từ chối 2 lần thì anh cũng không nhắc gì đến nữa. Thấy mình hào phóng như vậy, anh ấy cũng nhiệt tình với mình hơn.
## Cái kết không ngờ sau 15 năm
Gia đình mình đã lập nghiệp và sinh sống ở thành phố khác, nhưng quê hương thì không thể bỏ được. Đến giờ, vợ chồng mình đã có tuổi, con cháu cũng đã trưởng thành, độc lập và đang tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Bôn ba bên ngoài hơn 20 năm, nhưng mình không có cảm giác thuộc về. Giờ tuổi tác đã cao rồi nên mình chỉ muốn về quê chăm mấy con gà trồng mấy luống rau thôi. Cứ đến ngày lễ tết, mình lại càng muốn về quê hơn. Do đó, đầu năm mình quyết định cùng vợ về quê dưỡng già, các con mình cũng vui vẻ đồng ý.
"Anh Trình, chẳng phải anh đã mua nhà ở Tế Nam sao? Anh ở bên ngoài sống đã nhiều năm, quê hương bây giờ đã đổi khác, sợ rằng anh sống không quen đâu" anh Chu vừa nói vừa cười.
"Mình đã ở đây từ nhỏ sao mà không quen được, cho dù mình đi hơn 20 năm nhưng suy đi tính lại thời gian mình ở quê cũng không ít. Trong 1 tháng nữa, anh tìm chỗ để đậu xe mới nhé. Sang tháng sau, chúng mình sẽ chuyển về đây ở".
Anh Chu nghe xong, tỏ ra vô cùng khó chịu luôn ấy. Anh muốn mình đợi qua tết Trung Thu, bởi lúc đó khách du lịch tới rất đông, mỗi ngày có thể kiếm 2, 3 vạn NDT (tương đương với 68 - 102 triệu VND). Nghe anh Chu nói vậy mình cũng đồng ý.
Mình nói: "Như vậy đi, tháng sau mình sẽ chuyển đến đây, sân thì anh cứ mượn đến qua rằm trung thu, anh thấy sao?"
Anh Chu liền cảm ơn mình. Nhưng sau 1 tháng, vợ chồng mình chuyển về quê ở, anh vẫn chưa sắp xếp việc sân đỗ xe. Anh Chu lại đòi mình cho thêm thời gian vì chưa tìm được nơi thích hợp.
"Đây không phải là việc tiền bạc, mà mình chỉ muốn về quê sống cuộc sống yên bình thôi, anh nói xem khách đỗ xe ở sân nhà mình vô cùng ầm ĩ, có nhiều cái bất tiện", mình cũng nói rõ ràng cho anh Chu hiểu.
Thật ra, mình đoán được, anh Chu đã dùng sân nhà mình miễn phí nhiều năm, hiện giờ anh có lẽ không nỡ để bị mất mối lợi này. Anh ta miễn cưỡng trình bày lí do rồi nói về nhà thương lượng thêm với vợ.
Mình không biết là hai vợ chồng họ thương lượng như thế nào, nhưng sau đó anh ấy không mượn sân nhà mình nữa. Tuy nhiên, vợ anh ấy thỉnh thoảng cố tình dùng những từ khó nghe đứng trước cửa nhà mình nói to.
"Có người giàu thật. Khi kiếm được tiền, họ bắt đầu khoe khoang"
"Người giàu thậm chí còn không biết cách kiếm tiền rơi ngay cửa nhà mình"
"Một số người quên đi cội nguồn, làng xóm, có tiền ăn thịt nhưng không muốn người khác uống canh"
Nguồn: soha.vn