SuaBoy8393
New member
"Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa" tuy còn hơi sạn đây đó nhưng về cảm xúc thì phải công nhận là ổn đấy!
Lấy cảm hứng từ tập truyện ngắn cùng tên, nhưng mà phiên bản điện ảnh "Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa" có kịch bản khác hẳn nha. Thứ nổi bật nhất kế thừa từ truyện gốc chính là cái tinh thần "yêu thì yêu thôi" và dám đối mặt với cuộc đời.
Kai (Đình Hiếu) là một chàng trai sầu đời và buồn man sau khi bố mẹ qua đời. Cậu không tin ngành Y mình đang theo học có thể cứu người vì đã chẳng ai cứu được bố mẹ mình. Thế là Kai bỏ học, trở thành một anh chàng lơ mơ không mục tiêu, không mơ ước, thậm chí còn có ý định tự tử nữa. Rin (Jun Vũ) lại là một cô gái vui vẻ và lạc quan, cô yêu Kai và muốn giúp Kai thoát khỏi cái bóng tối trong quá khứ. Cho đến khi Kai bắt đầu yêu say đắm Rin thì bi kịch lại ập đến, hạnh phúc của hai người ngỗ ngược muốn phá vỡ những quy tắc nhàm chán ấy phải đối mặt với nguy cơ chia ly...
Câu chuyện của Kai và Rin không mới, thậm chí là hơi cũ rồi khi vẽ ra hai con người trái ngược nhau nhưng lại là những mảnh ghép hoàn hảo. Có thể thấy team biên kịch rất cố gắng khi muốn phát triển hình ảnh cô gái mạnh mẽ chủ động theo đuổi crush bằng mọi cách, thể hiện liên tục ở đầu phim nhưng mà kiểu "cọc đi tìm trâu" giờ cũng không còn mới lắm rồi. Đây là kiểu nhân vật nữ rất hay gặp trong các tác phẩm của Gào, lẽ ra có thể xây dựng thú vị và thuyết phục hơn nếu có đội ngũ biên kịch giỏi hơn. Ngay cả việc dùng chủ đề "ung thư" để tạo mạch truyện xuyên suốt cũng thiếu những điểm đột phá để thoát khỏi cái khung bi kịch đã quá quen thuộc.
Tuy nhiên, vẫn có thể dễ dàng thấy được những điểm cộng trong kịch bản nè! Đó là những chi tiết, tình huống nhỏ nhỏ được thêm vào rất "đời". Điển hình như đoạn Rin và Kai về miền Tây ngắm đom đóm, có thể đa số khán giả sẽ thấy đoạn phát triển tình cảm này hơi nhanh. Nhưng đó là thực tế mà chúng ta nên cởi mở và chấp nhận hơn ở thời đại này, giờ giới trẻ yêu nhau không "chậm rãi" như mọi người vẫn cố tình nghĩ đâu. Huống chi Rin là một cô gái dám yêu, dám làm, chính Rin đã làm sống lại con người bấy lâu đã "chết" trong Kai. Họ bước vào đời nhau mông lung như mối nhân duyên họ có, nhưng lại làm chủ tình yêu của mình quyết liệt như tuổi trẻ họ đang sống. Đây vừa là điểm cộng vừa là điểm trừ của phim vì thiếu những cảnh thuyết phục để khán giả tin vào cảm giác của cả hai; nhưng cũng lại rất thú vị vì nó truyền tải được nhịp sống gấp gáp, muốn vượt qua giới hạn của người trẻ.
Hay như những trò vui mà Rin và Kai làm trong những ngày quên cả thế giới bên nhau như đi giải cứu đám mèo, vẽ thêm chữ dễ thương vào những câu cảnh báo môi trường đô thị trên tường. Những chi tiết này tuy nhỏ, cũng không được chăm chút nhiều nhưng lại tạo ra sự tươi mới nhất định trong kịch bản đấy.
Những mạch truyện phụ hỗ trợ cho câu chuyện chính như mối quan hệ gia đình không mấy suôn sẻ của cha mẹ Rin do hai nghệ sĩ hải ngoại Quang Minh - Hồng Đào thủ vai cũng được trình bày vừa phải, tự nhiên. Nhân vật bà ngoại (nghệ sĩ Lê Thiện thủ vai), người cậu bặm trợn nhưng thích thêu thùa (Kiều Minh Tuấn) và cô bạn LGBT+ Leo (Khả Như) cũng khá thú vị, góp phần tạo ra một thế giới cân bằng trong mạch truyện. Nhưng có lẽ vì hơi tham lam và chưa khéo tay nên có một số tình tiết khiến nhân vật trở nên thừa thãi. Ví dụ như nhân vật Leo, lẽ ra đã có thể kể về quá khứ của Leo tự nhiên hơn, thuyết phục hơn thay vì để nhân vật "bùng nổ" và kể lia lịa về mình đến nỗi nhân vật đối diện cũng thấy không liên quan.
Thực sự những chi tiết tưởng như nhỏ xíu này lại góp phần làm đứt đoạn sự liền mạch vốn đã không ổn định của phim chính. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu đoạn đầu phim khi hai nhân vật chính xây dựng tình cảm còn khá gượng gạo với hàng loạt tình tiết được ghép nối vụng về, nặng tính giới thiệu kiểu phim cổ tích thì khi chuyển sang phần "bi" lại mượt mà hơn hẳn. Những chi tiết mà biên kịch rải ra lung tung ở phần đầu được vận dụng khá tốt ở phần sau. Những mâu thuẫn vợ-chồng, mẹ-con, bạn bè, tình yêu đôi lứa đều được giải quyết vừa vặn, không nhạt cũng không ẩu.
Diễn xuất của Khả Như khá ổn trong vai "cô" bán hàng dạo và chỗ dựa của Rin
Ngoài những vai chính ra thì có khá nhiều diễn viên góp mặt theo dạng khách mời như Ngọc Trai, Baggio, Hiếu Hiền và cả Chí Tài, khiến bộ phim giống như một chương trình "all-star" vậy. Tuyến vai "người lớn" trong phim là ổn nhất với diễn xuất tự nhiên, nhấn nhá đúng lúc của nghệ sĩ Lê Thiện, Kiều Minh Tuấn, đặc biệt là vợ chồng Quang Minh - Hồng Đào có lối diễn khá bất ngờ. Nhân vật mẹ Trang của Hồng Đào có phần đầu khá nhạt nhưng những đoạn tâm lý về sau được thể hiện tự nhiên, dễ tạo được cảm giác đồng cảm. Những đoạn tương tác cùng Quang Minh vừa gợi lại được không khí quen thuộc trên sân khấu hải ngoại mà cũng không bị quá "kịch".
Bù lại thì cặp đôi diễn viên chính lại có diễn xuất không đều cho lắm. Jun Vũ và Đình Hiếu đều từng gây ấn tượng khá tốt với một số vai diễn trước đó nhưng ở phần đầu phim này lại tạo ra một cảm giác khá khó chịu. Một phần vì kịch bản không có nhiều điểm nhấn, dựng phim còn nhiều lỗi và quan trọng là giữa Jun Vũ - Đình Hiếu thiếu một sự "chemistry" cần thiết. Đoạn Kai đột nhiên "lột xác" theo kiểu tưng tửng ở nhà Rin cũng gây hoang mang vì tính cách nhân vật loạn xà ngầu quá. Nhưng khi kịch bản và mạch phim "mượt" hơn về sau thì diễn xuất của hai bạn cũng "ăn khớp" hơn nhiều. Đoạn Rin và Kai ở quán bar cho thấy thế mạnh của Jun Vũ ở dạng vai cá tính dù khuôn mặt thánh thiện của Jun Vũ trong phim "Vẽ Đường Cho Yêu Chạy" năm ngoái cũng rất hợp. Hay cảnh Kai và Rin bên nhau trước cửa Nhà Vĩnh Biệt khi họ sắp phải rời xa nhau cũng dễ lấy nước mắt khán giả, hơn hẳn những đoạn thả thính ở đầu.
Một trong những phân cảnh "nhịp nhàng" nhất của Jun Vũ và Đình Hiếu
Nhưng mà, Đình Hiếu lại thuyết phục nhất khi được hóa trang vào cảnh say xỉn và khóc đến sưng cả mắt lúc "tâm sự sâu sắc" với người cậu (Kiều Minh Tuấn) ở vệ đường. Có vẻ như vẻ chân chất của chàng "bán bánh giò" dễ dàng tạo được sự cảm thông nhưng lại khó tìm được sự ăn ý với vẻ thanh nhã của Jun Vũ. May mắn vì cả hai đều diễn "ngon" hơn ở những đoạn bi nên kéo lại phần nào cảm xúc ở cuối phim.
Nếu xét về một tác phẩm điện ảnh đầu tay thì có thể "thông cảm" cho Văn Công Viễn khi anh không thể hiện được nhiều chất "điện ảnh" trong phim. Nhưng vẫn phải công nhận với kinh nghiệm quay phim quảng cáo và thực hiện một số tác phẩm trên truyền hình thì cách anh tạo cảm xúc ở cao trào vẫn khá ổn. Bối cảnh cũng được dựng công phu để tạo sự lung linh cần thiết cho câu chuyện tình yêu. Nhạc phim cũng được sử dụng khá nhịp nhàng với ba ca khúc chính, trong đó có một đoạn hát ngắn do chính Đình Hiếu thể hiện khá xúc động và ca khúc "Nhật Kí Đom Đóm" của Bảo Uyên cũng rất "hợp mood" cảm xúc. Chỉ tiếc rằng phải chi anh có một kịch bản được gia công nhiều hơn một chút, các cách xây dựng và xử lý tình huống thông minh hơn thì phim sẽ tròn trịa hơn rất nhiều.
Nguồn: kenh14.vn