VoiCandy6250
New member
32 công nhân ở một xưởng may đã quyên góp tiền để giúp đỡ đồng nghiệp lúc khó khăn. Nhưng sau 50 năm, họ lại bị cảnh sát tìm đến tận nhà vì lý do không ai ngờ tới
Năm 1951, bi kịch ập đến gia đình Vương Sâm Chương một cách đột ngột. Cha anh qua đời, gia đình mất trụ cột kinh tế. Biến cố này khiến anh phải theo mẹ là Chu Cẩn Anh chuyển từ thị trấn nhỏ Nghĩa Ô, Trung Quốc đến Kim Hoa sinh sống. Tại đây, mẹ anh xin vào làm việc tại một công ty may mặc. Lương không cao nên hai mẹ con phải chi tiêu cực kỳ dè sẻn
Nhưng cuộc đời cứ thử thách mãi. Sau khi ổn định cuộc sống mới được chút, sức khỏe của bà Chu Cẩn Anh có dấu hiệu xấu đi. Bà thường xuyên bị ho và sốt.
Do túi tiền eo hẹp, chỉ đủ cơm ăn áo mặc hàng ngày, bà không đến bệnh viện mà tự mua thuốc uống cho qua. Nửa năm sau, bệnh tái phát nặng hơn. Ho dai dẳng, tức ngực, khó thở, bà Chu buộc phải đi khám.
Lúc này, bà được chẩn đoán mắc căn bệnh hiếm gặp. Muốn chữa khỏi thì phải tốn một khoản tiền cực lớn. Nghe thế, bà mẹ một con hoàn toàn tuyệt vọng. Điều bà lo lắng nhất là cậu con trai Vương Sâm Chương còn nhỏ tuổi, không biết sẽ sống sao nếu mẹ mất
Thay vì dùng tiền tiết kiệm chữa bệnh, bà quyết định giữ lại cho con. Đồng thời nghỉ việc, về quê làm các công việc lặt vặt kiếm sống qua ngày.
Ngay khi biết tin đồng nghiệp gặp khó, 32 công nhân cùng xưởng nơi bà Chu làm việc đã lập tức quyên góp giúp đỡ. Họ gom được 139.000 NDT (khoảng 484 triệu đồng) và trao tận tay cho bà.
Ngày nhận được sự giúp đỡ kịp thời này, bà cảm động đến không nói nên lời. Bà còn cẩn thận ghi lại tên cả 32 người đồng nghiệp để chờ ngày có cơ hội trả ơn
Nhờ số tiền hỗ trợ đó, bà Chu yên tâm chữa bệnh và sống thêm được một thời gian. Đến năm 1958, bệnh tình ngày càng xấu đi. Trước khi qua đời, bà gọi Vương Sâm Chương và trao lại danh sách 32 người đồng nghiệp đã giúp gia đình lúc khó khăn. Bà dặn đi dặn lại: "Đây là ân nhân của nhà mình. Sau này có điều kiện, con nhất định phải báo đáp họ thật tốt".
Sau khi mẹ mất, Vương Sâm Chương được dì nuôi dưỡng. Đến năm 1962, anh tốt nghiệp loại xuất sắc và được nhận vào ga Hàng Châu làm việc.
Suốt khoảng thời gian này, anh không bao giờ quên lời dặn của mẹ về việc phải tìm cách trả ơn những ân nhân. Tuy nhiên, lúc đó lương của Vương chỉ đủ chi tiêu gia đình, không dư được chút nào. Đây cũng là động lực để anh tiếp tục phấn đấu thăng tiến trong sự nghiệp
Sau nhiều năm cố gắng, đến năm 1998, anh được thăng chức giám đốc văn phòng nhà ga. Trọng trách lớn, lương cũng cao hơn hẳn. Nhờ đó, tài chính gia đình dư dả hơn.
Bắt đầu từ đây, Vương tìm lại thông tin những người đồng nghiệp của mẹ đã giúp gia đình năm xưa. Anh đến địa chỉ xưởng may - nơi mẹ từng làm việc. Tuy nhiên mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Một nhà máy chế biến thịt đã được xây thay thế.
Theo gợi ý của vợ, anh cung cấp danh sách những ân nhân cho cảnh sát địa phương để nhờ tìm giúp. Chỉ sau vài ngày, toàn bộ 32 công nhân đã giúp đỡ gia đình Vương đều được mời đến đồn cảnh sát.
Trong buổi gặp hôm đó, anh chia sẻ lý do muốn tìm lại mọi người và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Sau đó, anh Vương còn mở tiệc chiêu đãi những ân nhân của gia đình. Cuối cùng, anh gửi mỗi cô chú đồng nghiệp của mẹ một phong bì đỏ với số tiền 15.000 NDT (khoảng 48 triệu đồng)
Nguồn: soha.vn
Năm 1951, bi kịch ập đến gia đình Vương Sâm Chương một cách đột ngột. Cha anh qua đời, gia đình mất trụ cột kinh tế. Biến cố này khiến anh phải theo mẹ là Chu Cẩn Anh chuyển từ thị trấn nhỏ Nghĩa Ô, Trung Quốc đến Kim Hoa sinh sống. Tại đây, mẹ anh xin vào làm việc tại một công ty may mặc. Lương không cao nên hai mẹ con phải chi tiêu cực kỳ dè sẻn
Nhưng cuộc đời cứ thử thách mãi. Sau khi ổn định cuộc sống mới được chút, sức khỏe của bà Chu Cẩn Anh có dấu hiệu xấu đi. Bà thường xuyên bị ho và sốt.
Do túi tiền eo hẹp, chỉ đủ cơm ăn áo mặc hàng ngày, bà không đến bệnh viện mà tự mua thuốc uống cho qua. Nửa năm sau, bệnh tái phát nặng hơn. Ho dai dẳng, tức ngực, khó thở, bà Chu buộc phải đi khám.
Lúc này, bà được chẩn đoán mắc căn bệnh hiếm gặp. Muốn chữa khỏi thì phải tốn một khoản tiền cực lớn. Nghe thế, bà mẹ một con hoàn toàn tuyệt vọng. Điều bà lo lắng nhất là cậu con trai Vương Sâm Chương còn nhỏ tuổi, không biết sẽ sống sao nếu mẹ mất
Thay vì dùng tiền tiết kiệm chữa bệnh, bà quyết định giữ lại cho con. Đồng thời nghỉ việc, về quê làm các công việc lặt vặt kiếm sống qua ngày.
Ngay khi biết tin đồng nghiệp gặp khó, 32 công nhân cùng xưởng nơi bà Chu làm việc đã lập tức quyên góp giúp đỡ. Họ gom được 139.000 NDT (khoảng 484 triệu đồng) và trao tận tay cho bà.
Ngày nhận được sự giúp đỡ kịp thời này, bà cảm động đến không nói nên lời. Bà còn cẩn thận ghi lại tên cả 32 người đồng nghiệp để chờ ngày có cơ hội trả ơn
Nhờ số tiền hỗ trợ đó, bà Chu yên tâm chữa bệnh và sống thêm được một thời gian. Đến năm 1958, bệnh tình ngày càng xấu đi. Trước khi qua đời, bà gọi Vương Sâm Chương và trao lại danh sách 32 người đồng nghiệp đã giúp gia đình lúc khó khăn. Bà dặn đi dặn lại: "Đây là ân nhân của nhà mình. Sau này có điều kiện, con nhất định phải báo đáp họ thật tốt".
Sau khi mẹ mất, Vương Sâm Chương được dì nuôi dưỡng. Đến năm 1962, anh tốt nghiệp loại xuất sắc và được nhận vào ga Hàng Châu làm việc.
Suốt khoảng thời gian này, anh không bao giờ quên lời dặn của mẹ về việc phải tìm cách trả ơn những ân nhân. Tuy nhiên, lúc đó lương của Vương chỉ đủ chi tiêu gia đình, không dư được chút nào. Đây cũng là động lực để anh tiếp tục phấn đấu thăng tiến trong sự nghiệp
Sau nhiều năm cố gắng, đến năm 1998, anh được thăng chức giám đốc văn phòng nhà ga. Trọng trách lớn, lương cũng cao hơn hẳn. Nhờ đó, tài chính gia đình dư dả hơn.
Bắt đầu từ đây, Vương tìm lại thông tin những người đồng nghiệp của mẹ đã giúp gia đình năm xưa. Anh đến địa chỉ xưởng may - nơi mẹ từng làm việc. Tuy nhiên mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Một nhà máy chế biến thịt đã được xây thay thế.
Theo gợi ý của vợ, anh cung cấp danh sách những ân nhân cho cảnh sát địa phương để nhờ tìm giúp. Chỉ sau vài ngày, toàn bộ 32 công nhân đã giúp đỡ gia đình Vương đều được mời đến đồn cảnh sát.
Trong buổi gặp hôm đó, anh chia sẻ lý do muốn tìm lại mọi người và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Sau đó, anh Vương còn mở tiệc chiêu đãi những ân nhân của gia đình. Cuối cùng, anh gửi mỗi cô chú đồng nghiệp của mẹ một phong bì đỏ với số tiền 15.000 NDT (khoảng 48 triệu đồng)
Nguồn: soha.vn