Chill thôi, đừng sợ con "cuồng" idol - đó chỉ là khoảnh khắc thanh xuân đẹp đẽ mà thôi!

2e412ba8170bb4261c3e.jpg


Những bạn trẻ có niềm đam mê rõ ràng, có idol cùng thời đại, chính là những người hạnh phúc nhất đấy...

**BlackPink vừa đi rồi phải không?**

Sau show diễn, bạn tôi gửi mấy tấm hình rác bừa bộn của các bạn trẻ, hỏi ý kiến tôi thế nào.

Tôi nói: "Bạn có thể dạy con về sự ngăn nắp, và con bạn sẽ cố gắng khi chỉ có một mình. Nhưng nếu bạn để con mời hội bạn về nhà chơi, không đặt quy tắc gì cả, thì tin tôi đi, khi chúng ra về, nhà bạn sẽ như bãi chiến trường luôn."

Hôm nọ ngồi xe cùng con, tôi hỏi clip nào nhiều view nhất bây giờ, tôi bảo "Gangnam Style", các con cười ầm lên: "Ba ơi xưa lắm rồi, nó đã rớt khỏi top 10 từ lâu rồi. Giờ là thời của 'Baby Shark' và 'Despacito' nè!" "Baby Shark" thì tôi biết, còn "Despacito" thì... hoàn toàn không.

Tôi giật mình nhận ra, từ khi con 2 tuổi đến giờ 13 tuổi rồi, tôi hoàn toàn không quan tâm đến âm nhạc đương đại khi tìm clip cho con xem. 12 năm trời, thế giới đã đi xa quá rồi, đã đổi thay nhiều lắm.

12 năm, con tôi từ đứa bé chưa biết tự ăn, giờ đã là thiếu niên lớp 8, tự tin đi ra nước ngoài mà không cần ba mẹ theo.

Nhưng người lớn chúng ta vẫn cứ ru ngủ mình trong cái hệ quy chiếu xa xưa, đôi khi vô thức thôi, như tôi nói về "Gangnam Style", vì trong đầu tôi chỉ có thế.

Ai cũng có một thời thanh niên sôi nổi, vụng dại, phá cách trước khi bước vào tuổi trung niên. **Đáng thương nhất là người sống cả đời như tuổi trung niên, hoặc quên đi thời tuổi trẻ. Và đáng thương hơn nữa, là khi bạn lớn lên mà không có thần tượng nào cả.**

Ngày tôi vào đại học, The Beatles đã có 30 năm, Michael Jackson hơn 20 năm rồi. Nhưng lúc ấy mới cải cách mở cửa được ít năm, nên những thứ đó vô cùng lạ lẫm và cuốn hút. Chúng tôi dùng bị cói đựng sách đi học, mặc áo giống Michael Jackson, quần áo xé rách tả tơi y như thần tượng, hoặc đang lành thì đem xẻ ra rồi vá vào cho "hợp trend". Không có ai, hay ban nhạc nào cùng thời đại chúng tôi cả, đó là một khoảng trống đáng tiếc vô cùng. Thế hệ 8x có Backstreet Boys và Spice Girls nhưng chúng tôi chỉ có "ăn mày dĩ vãng" thôi.

868161b514762aa31756.jpg


Tôi có một giai đoạn từ 17 đến 30 tuổi chỉ toàn tiếng xấu. Học cuối cấp 3, cứ có khách đến nhà là mượn xe chạy bừa. Cái thị xã bé tí, có mỗi đường Quốc lộ 1 chạy qua, nên y rằng chiều về có người bảo thấy tôi chạy xe thả tay kiểu này, đạp chân kiểu kia, nằm ngồi đủ kiểu. Đó là giai đoạn thăng hoa nhất của các trò con nít. Và gần như lần nào tôi được vác xe ra đường là y rằng tối đó có chuyện để bố mẹ "nói chuyện".

Năm đầu đại học, mỗi lần về quê, người ta áo trắng quần âu chỉn chu, tôi quần bò xé ngược xuôi, trong áo pull ngoài áo bò cắt hết cúc. Tiếng xấu dồn dập làm mẹ tôi như bà mẹ trong truyện Tăng Sâm đang ngồi dệt vải, thấy người ta bảo con giết người bà ngồi điềm nhiên, nhưng ba bốn năm bảy bận nói, tá hỏa chạy ra xem con giết thế nào!

Cái tiếng xấu ám ảnh đến mức, đến bây giờ, ngồi lên xe tôi đèo, mẹ tôi theo bản năng tự vệ rúm người lại, luôn miệng nhắc "chậm thôi con, chậm thôi con", dù đồng hồ báo chưa tới 20km/h.

Một lần bạn tôi than: con bạn giờ thế này thế kia, con cán bộ không chơi, toàn chơi con nhà gia thế phức tạp. Tự nhiên tôi thấy thương thằng bé, vì tôi không thấy gia thế nhà bạn nó có gì xấu, và nó có gì sai khi muốn làm bạn hay yêu ai đó.

Thật phi lý hết sức, khi người lớn chúng ta có cả rổ sai lầm, sao không cho con trẻ cơ hội được sai lầm? **Nó sai lầm, nó trải nghiệm khi còn trẻ, đó là may mắn cho nó đấy!** Vì không chỉ nó có ngày dài tháng rộng để làm lại, mà bạn còn khỏe, còn cơ may giúp nó. Đợi đến lúc bạn già, con sai lầm, nước mắt cũng không còn mà khóc, nói gì đến giúp con.

6614d369a0a908405bcd.jpg


Ngoài kia mây trắng bay, không biết bao giờ mây hóa thành mưa và ta cũng thế, không biết ở được bên con đến lúc nào. **Nên hãy để những đứa trẻ được sống với cuộc đời của chúng. Nổi loạn một tí. Háo thắng một tí. Phô diễn một tí. Ngu dại một tí. Phá cách một tí.** Để chúng tự tìm lấy lối đi cho cuộc đời mình. Cùng lắm hãy dạy con như Zozo trong "One Piece" mà bọn trẻ hay đọc: "Nhát chém sau lưng là nỗi nhục của kiếm sĩ", để con đừng bỏ chạy trước khó khăn. ⚔️

Tôi tin rằng, **những người trẻ có niềm yêu thích rõ ràng, có đam mê cụ thể, và có thần tượng cùng thời đại, là những người hạnh phúc**, nhất là khi nó đến trong tuổi hoa niên. Điều đó đẹp vô cùng. Hãy đón nhận nó!

Và tôi còn tin hơn nữa vào trí tuệ cảm xúc và khả năng thẩm mỹ của người trẻ. **Đừng nhầm lẫn rằng "Tiếng gọi nơi hoang dã" là tác phẩm kinh điển thời chúng ta mà gán cho con.** Không đâu, tác phẩm đã gần 150 năm rồi, nhịp sống thời đó quá chậm so với gen Z bây giờ. Giờ là thời đại của "Harry Potter" đấy - tiết tấu nhanh, mạnh, phóng khoáng, biến ảo liên tục với tư duy kỳ vĩ và khó lường.

Tuổi trẻ là chủ nhân tương lai của thế giới này. Hãy cổ vũ cho họ. Hãy học hỏi ở họ. Và hãy chiêm ngưỡng sự trưởng thành của họ, để thấy thế giới rộng lớn mà mai này con mình sẽ sống. Thay vì dùng cái lồng định kiến chụp lên tương lai, nhốt họ trong cái rọ tối tăm, thiếu ánh sáng, trì trệ mà cho rằng đó là chân lý.

**Nhất là khi thế hệ cha mẹ chúng ta chưa làm được gì vươn ra tầm thế giới như BlackPink, thì đừng cấm cản hay dè bỉu người trẻ thần tượng những người xuất sắc ở cùng thế hệ họ.**

Liên quan đến thần tượng, cá nhân tôi nghĩ có 2 khía cạnh:

**Một là sự chấp nhận, cởi mở và tôn trọng giới trẻ như những người đang ở trên sân khấu chính của lịch sử** - nghĩa là thấy đó là câu chuyện của mọi thế hệ. Đây cũng là dịp để xây tình bạn với con, tìm hiểu mẫu hình mà con đang theo đuổi, thậm chí là cơ hội để làm mới đầu óc của chính bố mẹ (thay vì khước từ thần tượng của con thì khám phá các khía cạnh giá trị ở đó, tự mở mang cho mình...). Vì suy nghĩ tích cực lúc nào cũng cần nhiều nỗ lực hơn là buông mình cho những suy nghĩ tiêu cực.

Ở khía cạnh thứ hai, **với ưu thế tuổi đời và trải nghiệm, cha mẹ sẽ hiểu sâu hơn về tâm lý thần tượng**, để phần nào giúp được con: một là thấu hiểu chính mình và trạng thái tâm lý của mình, hai là nhìn thấy gốc rễ nó là sự tìm kiếm bản sắc, nền tảng giá trị cho mình - điều mà người trẻ thời nào cũng tìm kiếm.

Tôi cho rằng, **tâm lý nổi loạn là dấu hiệu của cuộc tìm kiếm, định vị bản thân.** Nếu kiến tạo được các giá trị nền tảng cho mình rồi thì không chỉ người trẻ mà người tuổi nào cũng vậy, sẽ không lo chuyện bị "cuồng" thần tượng nữa. Chỉ còn lại cái đẹp của niềm vui thanh xuân thôi. ✨

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top