Chill như crush cũ: Diện váy anh tặng bằng lương tháng đầu đến dự đám cưới anh luôn

SuaBoy1632

New member
e0913efcb76d80616b45.jpg


Ê giờ này chắc ai cũng từng nghe câu: "Yêu nhau là chuyện này, cưới được nhau là chuyện khác" đúng ko? Nghe mà thấy buồn ghê, nhưng mà thực tế phũ phàng là vậy đó. Tình yêu thì càng không ai đoán trước được. Nhưng hẳn là cô gái trong câu chuyện này – người đã có hơn 4 năm yêu đương cháy bỏng – cũng không ngờ có ngày câu nói đó lại ứng vào mình đau đến thế

Dòng tâm sư cực dài của bạn nữ sinh K52 trên confession NEU đã cày về 16 nghìn react và nhận được vô vàn sự thấu hiểu từ dân mạng. Câu chuyện mở đầu bằng câu hỏi "Tại sao anh khóc, hôm nay đám cưới anh mà...?" mà cô dành cho người yêu cũ trong ngày anh rước dâu về – không phải cô, sau tận 4 năm trời gắn bó. Chỉ vì gia đình ngăn cấm, chỉ vì 3 chữ "cháu đích tôn", mà mối tình đẹp kia đành lỡ dở. Nhưng cô gái này, vốn dĩ cực kỳ strong, đã không ngại ngần diện luôn bộ váy mà anh từng mua bằng tháng lương đầu tiên đến dự hôn lễ. Trong đám cưới, anh khóc – nhưng cô cười

57ab1af5222f1b0e3365.png


Tại sao anh khóc, hôm nay đám cưới anh mà...

Mình K52, còn anh là K50. Lần đầu gặp nhau là hôm mình nhập học, anh đứng đó với chiếc áo xanh tình nguyện, hướng dẫn mình làm thủ tục... Nhớ hôm đó toàn thấy màu áo xanh luôn á. Lúc đó mình hỏi anh:

• Anh ơi em chẳng biết đi đâu, anh chỉ cho em với.

Sau một hồi giải thích, anh lắc đầu, có lẽ anh bó tay với một con bé ngây thơ như mình rồi.

• Thôi được, đi theo anh.

Mình đi theo anh như đứa trẻ luôn, anh dẫn mình đi làm từng thủ tục một. Xong xuôi mình cứ ngỡ anh đi mất rồi nhưng anh vẫn đứng đó, tay còn cầm chai nước nữa.

• Em có khát nước không, uống đi này.

Đấy, chính cách anh quan tâm người khác, quan tâm mình, quan tâm mọi người xung quanh là điểm mình crush anh ngay. Làm xong thủ tục nhập học, mình xin số điện thoại anh để cảm ơn sau – nhưng thực ra là mình đã thích anh từ lần gặp đầu tiên rồi

Từ lúc đó, mình hay nhắn tin hỏi han anh lắm – hỏi về cuộc sống sinh viên, hoạt động, cách học... Hỏi mọi thứ liên quan đến anh luôn, và tất nhiên anh lúc nào cũng nhiệt tình. Chỉ sau 3 tháng thôi, người tỏ tình là mình đấy và anh đồng ý. Từ đó chúng mình yêu nhau.

651b245a5b5547be0eb0.jpg


Anh là người tốt, thực sự tốt luôn, anh luôn giúp đỡ mình mọi thứ. Anh chỉ cho mình nhà trọ nào ổn, nên ở thế nào, rồi anh tự đi tìm giúp mình luôn. Anh còn dạy mình học nữa, mình còn nhớ những kỷ niệm hồi ngồi canteen nhà 1, mình không hiểu bài, anh vò đầu bứt tóc "Anh đến phi đầu xuống đất vì em, không hiểu sao em có thể học chuyên toán, thi đại học được 24 25 điểm mà dạy mãi toán cao cấp em không hiểu"... Rồi những ngày mình đòi anh đưa đi chơi phố, đến đâu cũng hỏi "Đây là đường nào, nhìn lạ hoắc", "Anh ơi, món kia nhìn ngon thế", "Em nhé, béo như vậy mà còn đòi ăn à?"...

Có hôm mình ốm, anh mua đủ hoa quả, thuốc, chạy sang giữa đêm gần 12h "Anh đã bảo rồi trời lạnh thì em mặc ấm vào, giờ bị cảm lạnh thì làm sao?" rồi anh cho mình uống thuốc, vừa lau bàu vừa gọt táo, vắt nước cam cho mình ăn uống. Mình uống xong, ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Giữa đêm mình tỉnh dậy, vẫn thấy anh ở đó, anh nằm khoanh tay trong góc, mình bất ngờ hỏi bạn cùng phòng "Sao anh ấy không về" – "Anh ấy bảo tao là muốn ở lại chăm mày khi nào mày khỏe thì thôi, anh ấy tốt mà"

Nhớ có hôm năm 2, anh đi thực tập, mình làm cơm mang cho anh. Trời hôm đó mưa to, mình có mặc áo mưa giấy nhưng vẫn ướt hết. Đến nơi anh nhìn mình mặc áo mưa, tay vẫn cầm hộp cơm quen thuộc hay mang cho anh, anh đứng đó một tay sẵn một chiếc khăn to, anh đập tay vào trán, rồi kéo mình ngồi vào ghế chờ của công ty, anh lấy khăn lau đầu, lau tay chân cho mình... Những ngày kỷ niệm, anh nhớ hết luôn – đôi khi là một bông hoa, đôi khi là một đôi giày xinh, có khi chỉ là một chiếc bút. Với mình, dù anh tặng món quà gì, chỉ cần anh nhớ những ngày ấy là đủ rồi

100d2f92939b68fdb7cb.jpg


Mình bước sang năm 4, lúc đó anh cũng đã đi làm được hơn 1 năm. Lần đầu tiên anh về ra mắt gia đình mình, ông bà, bố mẹ ai cũng quý anh. Từ đó cứ 3-4 tháng, anh tranh thủ về nhà mình chơi. Mỗi lần anh về là nhà mình vui như Tết, anh luôn biết cách kể chuyện, luôn biết cách làm mọi người cười. Mình còn nhớ vào một đợt cuối năm 4, bà nắm tay anh nói "Con chờ nó ra trường, đi làm 1-2 năm, 2 đứa ổn định rồi lấy nó nhé, con bé nó cũng ngoan lắm", anh cười rất tươi "Vâng con biết ạ".

Kể lại kỷ niệm của 2 đứa, từ lúc mới yêu nhau đến lúc ra trường đi làm, bao nhiêu cho đủ... Anh là một người tốt, thực sự là một người tốt, ai cũng công nhận điều này, ngay cả mình – người có lẽ gần anh nhất – cũng phải công nhận điều đó.

Rồi bỗng dưng một ngày lạnh vào tháng 1 năm nay, anh tự dưng nói với mình:

• Anh có chuyện này muốn nói với em...

• Anh có chuyện gì vậy, sao hôm nay anh nghiêm túc thế...

Anh tự dưng bật khóc, anh chưa kịp nói gì, lần đầu mình thấy anh khóc.

• Anh sao vậy, sao anh lại khóc.

• Bố mẹ anh, ông bà anh đã 3 tháng nay ngăn cản tình yêu của anh với em, anh không thể giấu chuyện này nữa, anh mệt lắm. Anh đi làm rồi đi học, anh mệt lắm rồi nhưng bố mẹ ông bà lúc nào cũng tạo sức ép với anh... Anh mệt, anh rất mệt. Một bên nghĩa, một bên tình, anh phải làm sao? Anh thất bại rồi, anh mệt lắm...

6f63ddb8ba8b813d5f87.jpg


Hôm đó anh ôm mình, mình cũng khóc, mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mọi thứ như sụp đổ... tại sao một người con trai như vậy lại yếu đuối trước gia đình mình. Mình không hiểu. Rồi dần dần, mình và anh không còn tình cảm mặn nồng như trước. Mình lúc đầu cũng không tin, mình nghĩ anh thích người khác nhưng bạn bè anh đều nói, bố mẹ anh rất gia trưởng, anh là cháu đích tôn, anh gánh trên vai nhiều trọng trách gia đình. Anh đã từng có lúc nghĩ bỏ gia đình nhưng anh không làm được – một bên là tình yêu, còn một bên là tình cảm gia đình, bố mẹ, ông bà, người đã nuôi anh lớn, chăm sóc anh, dạy anh từ những bước đi đầu tiên.

Một ngày tháng 3, chúng mình chia tay. Một lần nữa, mình lại thấy anh khóc, nhưng lần này mình không khóc. Anh quỳ xuống, ôm mình "Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì tất cả"...

Từ đó đến giờ, mình cũng ít quan tâm về cuộc sống của anh, anh cũng không còn liên lạc nhiều với mình. Thỉnh thoảng 2 đứa chỉ hỏi nhau mấy câu xã giao "Em dạo này thế nào, có người yêu chưa, em làm việc có ổn không, có vất vả không"... và rồi chúng mình lại như 2 người bạn mà thôi.

Rồi một ngày tháng 10, anh gọi cho mình:

• Em à.

• Vâng.

• Anh sắp lấy vợ, thứ 7 tuần này, em đến chung vui cùng anh nhé.

• Vâng, để em sắp xếp công việc.

Mình lúc đầu cũng phân vân vì giờ cũng chỉ là bạn thôi. Rồi tự dưng bạn anh gọi cho mình nói "Nó chỉ muốn nhìn em lần cuối thôi, em phải thật xinh đẹp trước mặt nó đấy không nó buồn lắm". Mình cũng đắn đo lắm, có lẽ anh muốn nhìn thấy mình luôn xinh đẹp và vui vẻ khi anh không ở bên. Hôm đó mình đến, mình mặc chiếc váy mà tháng lương đầu tiên anh tặng cho mình

a6f3d89146f52486130b.jpg


Khi mình đến, mặt anh có vẻ buồn. Khi đôi bên 2 nhà phát biểu, mình thấy anh nhìn mình, nước mắt lăn dài trên má anh. MC cũng khó hiểu tại sao anh lại khóc. Rồi anh và vợ anh cầm ly rượu, đi chúc từng bàn một. Đến bàn của mình, anh tiến tới một mình cùng bạn thân anh – những người đã biết mình, cũng chơi với mình và anh một thời. Anh nhìn mình, mắt anh lại đỏ hoe, mình hỏi anh:

• Tại sao anh khóc, hôm nay đám cưới anh mà..., anh phải vui lên, anh nhớ phải hạnh phúc đấy.

• Cảm ơn em, em cũng phải hạnh phúc...

Anh uống xong ly rượu, rồi anh quay đi. Bạn anh quay sang nói với mình:

• Thời gian qua, nó dằn vặt bản thân lắm. Nó vẫn yêu thương em nhiều lắm...

• Vâng, đâu phải cứ yêu nhau là cùng nhau đi đến cuối con đường đâu anh nhỉ.

Sau đám cưới, mình với anh không còn liên lạc với nhau nữa. Cuộc sống của mình không còn có anh và có lẽ anh cũng vậy. Mình lại nhớ một câu nói của ai đó rằng "Người ta nói yêu nhau là một chuyện, đến được với nhau hay không lại do duyên số, có những đôi yêu nhau thắm thiết, tưởng chỉ có cái chết mới có thể chia lìa, cuối cùng vẫn rời xa nhau".

Những năm tháng ấy, mình và anh đã từng yêu nhau rất chân thành...

3071a1da39b93b1079c3.jpg


Chắc hẳn ai đọc xong confession này đều cảm thấy xúc động trong lòng, bởi nỗi đau của cô gái trong câu chuyện. Rất nhiều người đã lên tiếng thấu hiểu, vì họ cũng từng có những mối tình dài bỗng nhiên tan vỡ chóng vánh như vậy Nhưng cũng có nhiều người cho rằng, chàng trai này hơi nhu nhược mới dễ dàng buông tay tình yêu hơn 4 năm trời của mình. Bởi nếu chúng ta yêu ai thật lòng, và đủ mạnh mẽ, thì những khó khăn cũng chỉ là thử thách mà thôi...

ce8bf5a9211e1c87914e.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top