Trong thế giới khảo cổ học, có vô vàn những bí ẩn khiến dân tình phải "xoắn não" không biết trả lời thế nào. Một trong số đó chính là kiểu mai táng siêu độc đáo mang tên "quan tài treo" ở Trung Quốc thời xưa.
Dù đã trải qua mấy ngàn năm rồi, mấy cỗ quan tài treo này vẫn khiến các chuyên gia hiện đại phải "đau não" không ngừng. Bởi vì với khả năng và công nghệ thời cổ đại, tưởng đâu không đủ xịn để làm được việc phức tạp như vậy đâu. Nghĩ mà xem, làm sao mà họ đưa được mấy cỗ quan tài nặng hàng trăm cân lên vách núi hiểm trở mà không để lại chút dấu vết nào luôn?
Chuyện này khiến giới khảo cổ phải "chịu chơi" treo thưởng 400.000 nhân dân tệ (gần 1,4 tỷ VNĐ luôn nha) để tìm ra đáp án. Plot twist là có một bác nông dân địa phương đứng ra tuyên bố bác chính là người nắm "chìa khóa vàng" của bí ẩn này. Drama thật sự!
Vậy tại sao người xưa lại chọn cách treo quan tài lên những vách đá "toang" như vậy? Có phải đây là một nghi thức tâm linh gì đó? Hay là để bảo vệ thi thể khỏi thú dữ? Hoặc có thể ẩn chứa một bí mật sâu xa hơn nữa?
Quan tài treo là một kiểu mai táng xuất phát từ các dân tộc thiểu số Trung Quốc thời cổ đại, nơi các quan tài được đặt trên những cọc gỗ đóng vào vách đá. Ở một số nơi, quan tài còn được nhét vào các hang động tự nhiên ở độ cao hàng chục mét so với mặt đất luôn. Trong số những di tích còn sót lại, khu vực núi Longhu (Long Hổ Sơn, Giang Tây, Trung Quốc) nổi tiếng với cả loạt quan tài treo xếp dọc theo vách đá siêu hiểm, bên dưới là dòng sông lớn, nhìn vừa huyền bí vừa "ảo ma" cực kỳ.
Khung cảnh này khiến ai cũng phải "ngồi suy nghĩ" về việc người xưa đã di chuyển và đặt mấy cỗ quan tài này như thế nào. Theo các chuyên gia, mỗi chiếc quan tài có thể nặng tới hơn 300 kg đó các bạn ơi, và chúng đã tồn tại nguyên vẹn qua hàng ngàn năm rồi. Mặc dù đã tổ chức nhiều cuộc thăm dò và nghiên cứu, những câu hỏi về kỹ thuật và cách thức thực hiện vẫn là "ẩn số" chưa giải được. ️
Các nhà khảo cổ học đã cố gắng tìm hiểu lý do và cách thức mà người Bạch Nguyệt có thể đặt những chiếc quan tài nặng "chịch" như vậy ở những vị trí khó tiếp cận đến thế. Để khuyến khích việc tìm ra câu trả lời, vào năm 1997, cộng đồng khảo cổ tại Trung Quốc đã treo thưởng khoảng 1,4 tỷ VNĐ cho ai giải được ẩn số này. Khá "xịn" phải không nào?
Vào năm 1978, một nhóm khảo cổ đã được thành lập để nghiên cứu quan tài treo ở núi Longhu. Với sự hỗ trợ của người dân local, các nhà khảo cổ đã khám phá ra rằng chủ nhân của những chiếc quan tài này là người thuộc tộc Bạch Nguyệt, sống cách đây 2.600 năm rồi nha.
Những người Bạch Nguyệt vốn sinh sống quanh khu vực nhiều núi non và sông ngòi, vì vậy việc mai táng trên vách đá có lẽ là phong tục đặc trưng của họ. Tuy nhiên, điều "xoắn não" nhất vẫn là việc làm thế nào để người xưa có thể thực hiện công việc khó khăn này chứ.
Năm 1989, một bác nông dân sống lâu đời ở khu vực núi Longhu đã đứng ra khẳng định bác biết "bí kíp" của phong tục mai táng bí ẩn này. Bác nông dân đã kể về một loại công cụ giống như hệ thống ròng rọc mà người xưa có thể đã sử dụng để đưa những chiếc quan tài lên vách đá.
Các chuyên gia sau đó đã thử nghiệm lý thuyết này và thành công trong việc di chuyển các vật nặng. Nhưng mà plot twist là không có dấu vết của hệ thống ròng rọc hay bất kỳ dụng cụ nào còn sót lại trên vách đá sau hàng ngàn năm cả. Lạ thật đấy!
Cuối cùng, lão nông ở Long Hổ Sơn đã giải đáp bí ẩn này bằng cách sử dụng ròng rọc, một phương pháp vận chuyển quen thuộc của người địa phương. Tuy nhiên đáp án này lại không thể làm thỏa mãn được giới khảo cổ học chút nào.
Điều "thấy sao ý" là không chỉ không có dấu vết của công cụ mà còn không có bằng chứng lịch sử nào về việc người Bạch Nguyệt sử dụng phương pháp này cả. Vào thời kỳ đó, công nghệ không đủ "xịn xò" để chế tạo dây thừng hay thiết bị có thể nâng đỡ vật nặng như vậy. Mặc dù giả thuyết ròng rọc đã phần nào giải thích được cách di chuyển quan tài, nhưng nhiều yếu tố quan trọng vẫn chưa được làm sáng tỏ.
Việc vận chuyển quan tài treo trên các vách núi cao gần 100 mét vẫn là một thách thức "không phải dạng vừa" về mặt khoa học. Các nhà khảo cổ đã thử nghiệm nhiều cách tiếp cận khác nhau, nhưng vẫn chưa có phương pháp nào hoàn toàn thuyết phục được hết. Liệu có phải người xưa đã sử dụng một kỹ thuật nào đó mà khoa học hiện đại chưa thể khám phá ra? Hay đây đơn giản là một trong những bí ẩn mà lịch sử để lại mãi mãi luôn?
Mặc dù câu hỏi về kỹ thuật đưa quan tài lên vách núi vẫn chưa được giải đáp, nhưng việc nghiên cứu và khám phá vẫn đang "on going" không ngừng. Có thể một ngày nào đó, với sự tiến bộ của công nghệ và khoa học hiện đại, chúng ta sẽ tìm ra được bí ẩn hàng ngàn năm tuổi này thôi. Quan tài treo không chỉ là một di tích khảo cổ đặc biệt mà còn là minh chứng cho sự sáng tạo và khả năng của con người thời cổ đại, khiến chúng ta không ngừng tò mò và phải "respect" luôn.
Nguồn: soha.vn
Dù đã trải qua mấy ngàn năm rồi, mấy cỗ quan tài treo này vẫn khiến các chuyên gia hiện đại phải "đau não" không ngừng. Bởi vì với khả năng và công nghệ thời cổ đại, tưởng đâu không đủ xịn để làm được việc phức tạp như vậy đâu. Nghĩ mà xem, làm sao mà họ đưa được mấy cỗ quan tài nặng hàng trăm cân lên vách núi hiểm trở mà không để lại chút dấu vết nào luôn?
Chuyện này khiến giới khảo cổ phải "chịu chơi" treo thưởng 400.000 nhân dân tệ (gần 1,4 tỷ VNĐ luôn nha) để tìm ra đáp án. Plot twist là có một bác nông dân địa phương đứng ra tuyên bố bác chính là người nắm "chìa khóa vàng" của bí ẩn này. Drama thật sự!
Vậy tại sao người xưa lại chọn cách treo quan tài lên những vách đá "toang" như vậy? Có phải đây là một nghi thức tâm linh gì đó? Hay là để bảo vệ thi thể khỏi thú dữ? Hoặc có thể ẩn chứa một bí mật sâu xa hơn nữa?
Quan tài treo là một kiểu mai táng xuất phát từ các dân tộc thiểu số Trung Quốc thời cổ đại, nơi các quan tài được đặt trên những cọc gỗ đóng vào vách đá. Ở một số nơi, quan tài còn được nhét vào các hang động tự nhiên ở độ cao hàng chục mét so với mặt đất luôn. Trong số những di tích còn sót lại, khu vực núi Longhu (Long Hổ Sơn, Giang Tây, Trung Quốc) nổi tiếng với cả loạt quan tài treo xếp dọc theo vách đá siêu hiểm, bên dưới là dòng sông lớn, nhìn vừa huyền bí vừa "ảo ma" cực kỳ.
Khung cảnh này khiến ai cũng phải "ngồi suy nghĩ" về việc người xưa đã di chuyển và đặt mấy cỗ quan tài này như thế nào. Theo các chuyên gia, mỗi chiếc quan tài có thể nặng tới hơn 300 kg đó các bạn ơi, và chúng đã tồn tại nguyên vẹn qua hàng ngàn năm rồi. Mặc dù đã tổ chức nhiều cuộc thăm dò và nghiên cứu, những câu hỏi về kỹ thuật và cách thức thực hiện vẫn là "ẩn số" chưa giải được. ️
Các nhà khảo cổ học đã cố gắng tìm hiểu lý do và cách thức mà người Bạch Nguyệt có thể đặt những chiếc quan tài nặng "chịch" như vậy ở những vị trí khó tiếp cận đến thế. Để khuyến khích việc tìm ra câu trả lời, vào năm 1997, cộng đồng khảo cổ tại Trung Quốc đã treo thưởng khoảng 1,4 tỷ VNĐ cho ai giải được ẩn số này. Khá "xịn" phải không nào?
Vào năm 1978, một nhóm khảo cổ đã được thành lập để nghiên cứu quan tài treo ở núi Longhu. Với sự hỗ trợ của người dân local, các nhà khảo cổ đã khám phá ra rằng chủ nhân của những chiếc quan tài này là người thuộc tộc Bạch Nguyệt, sống cách đây 2.600 năm rồi nha.
Những người Bạch Nguyệt vốn sinh sống quanh khu vực nhiều núi non và sông ngòi, vì vậy việc mai táng trên vách đá có lẽ là phong tục đặc trưng của họ. Tuy nhiên, điều "xoắn não" nhất vẫn là việc làm thế nào để người xưa có thể thực hiện công việc khó khăn này chứ.
Năm 1989, một bác nông dân sống lâu đời ở khu vực núi Longhu đã đứng ra khẳng định bác biết "bí kíp" của phong tục mai táng bí ẩn này. Bác nông dân đã kể về một loại công cụ giống như hệ thống ròng rọc mà người xưa có thể đã sử dụng để đưa những chiếc quan tài lên vách đá.
Các chuyên gia sau đó đã thử nghiệm lý thuyết này và thành công trong việc di chuyển các vật nặng. Nhưng mà plot twist là không có dấu vết của hệ thống ròng rọc hay bất kỳ dụng cụ nào còn sót lại trên vách đá sau hàng ngàn năm cả. Lạ thật đấy!
Cuối cùng, lão nông ở Long Hổ Sơn đã giải đáp bí ẩn này bằng cách sử dụng ròng rọc, một phương pháp vận chuyển quen thuộc của người địa phương. Tuy nhiên đáp án này lại không thể làm thỏa mãn được giới khảo cổ học chút nào.
Điều "thấy sao ý" là không chỉ không có dấu vết của công cụ mà còn không có bằng chứng lịch sử nào về việc người Bạch Nguyệt sử dụng phương pháp này cả. Vào thời kỳ đó, công nghệ không đủ "xịn xò" để chế tạo dây thừng hay thiết bị có thể nâng đỡ vật nặng như vậy. Mặc dù giả thuyết ròng rọc đã phần nào giải thích được cách di chuyển quan tài, nhưng nhiều yếu tố quan trọng vẫn chưa được làm sáng tỏ.
Việc vận chuyển quan tài treo trên các vách núi cao gần 100 mét vẫn là một thách thức "không phải dạng vừa" về mặt khoa học. Các nhà khảo cổ đã thử nghiệm nhiều cách tiếp cận khác nhau, nhưng vẫn chưa có phương pháp nào hoàn toàn thuyết phục được hết. Liệu có phải người xưa đã sử dụng một kỹ thuật nào đó mà khoa học hiện đại chưa thể khám phá ra? Hay đây đơn giản là một trong những bí ẩn mà lịch sử để lại mãi mãi luôn?
Mặc dù câu hỏi về kỹ thuật đưa quan tài lên vách núi vẫn chưa được giải đáp, nhưng việc nghiên cứu và khám phá vẫn đang "on going" không ngừng. Có thể một ngày nào đó, với sự tiến bộ của công nghệ và khoa học hiện đại, chúng ta sẽ tìm ra được bí ẩn hàng ngàn năm tuổi này thôi. Quan tài treo không chỉ là một di tích khảo cổ đặc biệt mà còn là minh chứng cho sự sáng tạo và khả năng của con người thời cổ đại, khiến chúng ta không ngừng tò mò và phải "respect" luôn.
Nguồn: soha.vn