Chiếc lưỡi điện tử thần thánh giúp bạn ở Mỹ vẫn chill với phở Hà Nội, cà phê Sài Gòn, bánh canh Đà Nẵng - tất cả real-time luôn nhé! ☕

Banh2k88321

New member
Độ lag? Chỉ thêm tầm 0,2 giây qua cáp quang biển AAG từ California về VN thôi, chill phết!

a078a0272f9b1d8abdad.jpg


2d3eb2bfe4120f3a83e7.jpg


Trong lúc đang đứng ngắm cảnh ở khuôn viên Đại học Ohio, thuộc thành phố Athens miền Trung nước Mỹ, anh nhà nghiên cứu này thực ra đang sip một cốc chanh tươi mới pha cách đó 3.500 km đấy nha!

Nhìn tấm ảnh này coi, một anh researcher ở Đại học Ohio đang ngậm trong miệng một khối vuông mini size 1,5 cm. Nó có tên là e-Taste - một giao diện vị giác xịn xò có thể tái tạo lại mọi vị trên đời này luôn á!

Mặc dù đang đứng ở campus Đại học Ohio thuộc Athens, miền Trung Mỹ, nhưng anh nhà nghiên cứu này đang thực sự thưởng thức một cốc nước chanh vừa mới pha ở tận Vịnh San Francisco, cách nơi anh đứng hơn 3.500 km về phía Tây nè.

Chỉ 1,4 giây trước đó thôi, một đồng nghiệp đứng trước Cầu Cổng Vàng đã nhúng sensor hương vị vào trong cốc nước chanh. Cái sensor này lập tức "scan" vị của các phân tử hóa học trong nước chanh, chuyển thành tín hiệu điện rồi bắn lên cloud internet, trước khi gửi đến Đại học Ohio ở Athens.

cbc4fc2a40355870490e.jpg


Chỉ 1,4 giây trước đó, một đồng nghiệp đứng trước Cầu Cổng Vàng đã nhúng sensor hương vị vào cốc chanh cho anh ấy đó.

Bằng cách ngậm khối e-Taste vào miệng, toàn bộ vị của cốc chanh ở San Francisco đã được "download" từ cloud, rồi tái tạo lại trong miệng anh researcher dưới dạng tín hiệu hóa học trên lưỡi. Đỉnh của chóp!

Trong thí nghiệm đầu tiên và độc nhất vô nhị này, giao diện vị giác e-Taste đã giúp 2 người ở hai miền khác nhau của nước Mỹ có thể cùng nhau thưởng thức một món. Điều bá đạo hơn nữa là toàn bộ trải nghiệm của họ đều diễn ra real-time luôn nha! ⚡

Về mặt lý thuyết, e-Taste cũng có thể giúp một người ở Mỹ nếm được phở sáng ở Hà Nội, cà phê Sài Gòn vừa pha và bánh canh nóng hổi ở Đà Nẵng theo cùng một cách. Độ trễ chỉ cộng thêm khoảng 0,2 giây qua tuyến cáp quang biển AAG nối giữa California với Việt Nam thôi.

5a880cef197f96cbde37.jpg


Hương vị giờ đây có thể gửi qua internet rồi nhé các bạn ơi!

Thế kỷ 21 đang chứng kiến sự bùng nổ của các công nghệ thực tế ảo mà. Đeo kính VR (Virtual Reality) vào mắt, và bùm, bạn có thể bay ngay tới bất kỳ địa điểm nào trên Trái Đất. Một bộ loa xịn hoặc tai nghe giả lập 3D có thể đưa bạn vào bất kỳ nhà hát, phòng hòa nhạc hay concert nào trên hành tinh.

Thế nhưng, khi nói đến một mục tiêu tưởng chừng đơn giản hơn là mô phỏng vị giác - giúp bạn đeo kính VR ở nhà, nhảy tới quán cà phê và thưởng thức hương vị của cốc nâu đá - trớ trêu thay, điều đó lại bất khả cho tới giờ.

Vị giác trên thực tế là giác quan khó lừa nhất trên cơ thể con người đấy bạn ơi.

Trong khi bạn có thể dùng sóng ánh sáng và sóng âm – các tác nhân vật lý đơn giản từ kính VR hoặc tai nghe không dây - để "troll" não bộ rằng bạn đang ở quán cà phê, nhưng để mô phỏng vị của cốc nâu đá và khiến não bộ nghĩ rằng bạn đang nhâm nhi nó thì... hơi phức tạp.

Không có tín hiệu vật lý đơn giản nào làm được chuyện đó với vị giác cả.

6bfe4020310c4f0281aa.jpg


e6ab4f5268a8d392612c.jpg


Lý do cho sự rắc rối này là vì vị giác liên quan đến các tín hiệu hóa học chứ không đơn thuần là vật lý. Khi bạn nhâm nhi một cốc cà phê, hàng trăm phân tử khác nhau trong cốc đó sẽ tiếp xúc một cách random với cả dải 10,000 nụ vị giác trong miệng bạn luôn.

Mỗi nụ vị giác lại chứa từ 50-150 tế bào thụ cảm, nhạy với các hương vị khác nhau. Chúng phân bố ở nhiều vị trí trong khoang miệng, từ lưỡi, vòm miệng, họng cho đến một phần thực quản.

Cả đống 1,5 triệu tế bào thụ cảm này sẽ cùng làm việc để chuyển tín hiệu hóa học từ đồ ăn thành tín hiệu điện rồi truyền dọc dây thần kinh lên não để cho bạn biết vị của món đó thế nào. Phức tạp vãi!

Sự phức tạp này là lý do tại sao "các giao diện vị giác ở thời điểm hiện tại lại tụt hậu rất xa so với VR và AR mô phỏng thị giác và thính giác", các nhà khoa học từ Đại học Ohio, Mỹ cho biết.

"Nghiên cứu này của chúng tôi trình bày một giao diện vị giác tích hợp sinh học, có khả năng kết nối hóa học giữa các không gian vật lý cách xa nhau thông qua chiến lược Internet of Things (IoT) và cho phép người dùng có được trải nghiệm nếm từ xa". Nghe xịn không nè!

90d66df9472f70cee8d6.jpg


Để làm được điều này, team khoa học tại Đại học Ohio đã design ra một giao diện vị giác gọi là e-Tastes. Device này gồm 2 part. Part đầu tiên là thiết bị đầu - một sensor điện-hóa đa kênh, cho phép thu thập thông tin hóa học của một loại thực phẩm.

Sensor này hoạt động như "một chiếc lưỡi điện tử", có khả năng phân tích các thành phần hóa học có hương vị trong món ăn. Khi bạn xay nhuyễn thức ăn thành nước và nhỏ lên sensor, nó sẽ convert các tín hiệu hóa học trong thực phẩm thành tín hiệu điện, tạo ra bộ thông số rồi upload lên cloud. Cool phết! ☁️

Sau đó, bộ thông số này sẽ được tải xuống từ cloud để nạp vào thiết bị cuối. Đó là một khối vuông chứa 5 gói chất lỏng gồm nước đường (tái tạo vị ngọt), axit citric (vị chua), nước muối (vị mặn), dung dịch MgCl2 (vị đắng) và mì chính lỏng (vị umami).

Bởi vì tất cả món ăn trên đời đều kích thích lưỡi dựa trên 5 vị này, nguyên lý hoạt động của e-Taste khá basic: Nó sẽ tiết ra các chất lỏng theo tỷ lệ khác nhau để mô phỏng lại vị của từng món khác nhau. EZ!

8311dd9ff3b0d6a029e7.png


e-Taste chỉ có kích thước mini so với các thiết bị giao diện vị giác trước đây nha.

Nhưng đây mới là phần quan trọng nhất của e-Tastes - một dải băng mà bạn sẽ ngậm vào miệng. Trong đó có chứa các kênh vi lỏng, có khả năng dẫn hỗn hợp cocktail tạo vị được mix theo các pattern khác nhau tới các khu vực chứa nụ vị giác nhạy cảm với hương vị khác nhau trên lưỡi.

Khi bạn ngậm dải băng này vào, các thuật toán sẽ tự động tính toán vị trí nào nên được kích hoạt bởi hỗn hợp có thành phần như nào, trong thời gian bao lâu. Kết quả là bạn sẽ nhận được cảm giác hương vị hết sức chân thật, chứ không đơn thuần là nếm một hỗn hợp nước hóa học được pha từ thông số gửi qua cloud trước đó đâu nha.

Để test nguyên mẫu e-Taste, các nhà khoa học ở Đại học Ohio đã làm một thí nghiệm. Họ cho một người uống cốc nước chanh ở Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge), biểu tượng của Vịnh San Francisco. Sau đó người này nhúng sensor vị giác vào cốc nước chanh anh ấy đang uống.

Toàn bộ thông tin mà sensor ghi nhận được upload lên cloud real-time. Ở Đại học Ohio, cách Cầu Cổng Vàng 3.500 km, một nhà khoa học sẽ ngậm dải băng trên thiết bị cuối e-Taste vào.

Kết quả chỉ trong vòng vài giây, anh ấy đã có thể cảm nhận được hương vị của cốc nước chanh mà đồng nghiệp đang uống cách đó một vòng nước Mỹ. Độ chính xác của hương vị tái tạo từ e-Taste hiện được đánh giá ở ngưỡng 70%. Không phải 100% nhưng cũng khá impressive rồi đó!

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top