Chỉ vì cầm nhầm phong bì mừng cưới của nhà chồng mà gần 30 năm sau mẹ tôi vẫn bị đối xử như người dưng nước lã

NaNana4737

New member
239e5030a23e13e3d8a0.jpg


Chiều cuối tuần, bố tui về nội dự tiệc tùm lum gì đó của họ hàng. Thật ra nghe cũng không rõ là tiệc gì, của ai nữa. Mà dù có nghe thì chắc tui cũng chẳng để ý luôn á

Từ hồi nào tự nhiên, kể từ lúc bắt đầu "giác ngộ" chuyện đời, tui thường không mấy khi để tâm đến những chuyện ở nhà nội. Muốn lớn lên bình thường và không bị tổn thương tâm lý thì đó là cách sống sót duy nhất trong gia đình này luôn á.

Bố tui không phải người xấu nhưng ổng vẫn thuộc thế hệ cũ, nên cũng chẳng thể đủ tốt để thấu hiểu nỗi khổ trong lòng vợ mình. Lại càng không đủ tinh tế để theo dõi sự trưởng thành của đứa con gái nữa

Rồi cứ thế, hai mẹ con tui học được cách sống an ổn nhất, ít tự làm mình đau khổ nhất và quan trọng là không để những người xung quanh khiến bản thân phải rơi nước mắt.

Tui ngồi xếp lại đống giấy tờ cũ nát trong tủ cùng mẹ. Mẹ bảo cái gì bỏ được thì cứ vứt hết cho gọn nhà gọn cửa. Nhưng tui hiểu chỉ duy nhất xấp phong bì mừng cưới thì mẹ sẽ không bao giờ vứt đi.

Đống vỏ phong bì rỗng tưởng chừng vô tri đó lại là nơi mẹ cất giấu bi kịch hôn nhân của mình. Không thể coi như nó không tồn tại, nhưng ít nhất là cất gọn nó đi, không để nó trở thành nỗi đau dai dẳng mãi không nguôi

Nói là bi kịch hôn nhân thì cũng không đúng hoàn toàn, chính xác là bi kịch giữa nàng dâu và gia đình nhà chồng. Một bi kịch kéo dài dằng dẵng gần 30 năm, tuy không bùng lên dữ dội nhưng vẫn luôn âm ỉ thiêu đốt. Và tất cả xuất phát từ... một chiếc phong bì mừng cưới.

20 tuổi, mẹ tui lên xe hoa về nhà chồng. Ở thời của mẹ thì 20 tuổi lấy chồng cũng chẳng phải là sớm. Chứ giờ đây, cô con gái đã U30 rồi mà lúc nào mẹ tui cũng bảo "lấy chồng sớm làm gì"

Mẹ lấy chồng vốn dĩ không hề môn đăng hộ đối. Mẹ tui là gái phố cổ, sinh ra và lớn lên trong nhung lụa vàng son, nhưng lại chọn bố - một anh công nhân đến từ một tỉnh ngoại thành xa xôi.

Với mẹ tui ngày ấy và cả bây giờ thì chuyện đó không phải điều quan trọng. Nếu cho chọn lại, mẹ vẫn sẽ chọn bố mà thôi.

Đám cưới linh đình được tổ chức, mẹ tui trong chiếc áo dài trắng và voan cài tóc mềm mại thả sau lưng khiến ai cũng phải trầm trồ khen cô dâu xinh đẹp ✨

Mẹ cùng bố đi khắp các bàn để mời rượu mừng khách quan như bao cặp cô dâu chú rể khác. Đến một bàn nào đó, mẹ thật sự cũng không biết là ai, cho đến khi người ta giới thiệu là bạn của mẹ chồng mình, rồi liền dúi vào tay mẹ tui một phong bì mừng cưới.

73dc5cd87162da97887b.jpg


Mẹ tui cầm trên tay và cũng chẳng nghĩ gì nhiều, đi thêm vài bàn tiệc nữa thì ai cũng dúi phong bì vào tay cô dâu. Mẹ tui cầm cả đống phong bì mừng cưới rồi vướng víu nên nhét tạm vào chiếc áo khoác choàng bên ngoài.

Sau đó nhiều việc tùm lum, mẹ cũng không nhớ đến đống phong bì cưới kia nữa. Cưới xin xong xuôi, mẹ cùng bố quay lại thành phố sinh sống và làm việc. Lúc này mẹ mới nhớ ra đống phong bì và đưa hết cho bố vì chẳng biết là của ai với ai.

Bố tui là người khá vô tâm, lại coi tiền bạc vật chất là vật ngoài thân nên cũng quên béng đi đống phong bì ấy...

Mãi cho đến hơn một tuần sau, mẹ tui ngỡ ngàng khi thấy cô em chồng ra chơi và nhiếc móc chuyện phong bì mừng cưới mất một đống mà không biết ai cầm Lúc ấy mẹ mới giật mình bảo bố đưa đống phong bì ra xem có đúng là chỗ phong bì thiếu không. Bố tui lúc đó mới mang đống phong bì ấy ra đưa cho em gái.

Bố tui nhận ra thái độ của em gái mình, cũng hiểu luôn nguyên nhân sâu xa là do gia đình nhà mình muốn nhắm tới vợ mình. Nhưng thời điểm đó cũng chẳng thể làm gì khác ngoài im lặng.

Ngay cái Tết năm đó, mẹ tui lần đầu phải ăn Tết trong nước mắt khi bà nội tui gọi hẳn ra để tra hỏi chuyện "tự ý" cầm phong bì mừng cưới. Bố tui cũng chỉ có thể đỡ cho đôi ba lời nhưng chẳng thể ra mặt bênh vợ mình

Cứ như vậy nỗi uất ức "tham" mấy đồng tiền trong phong bì mừng cưới theo mẹ tui suốt gần 30 năm trời. Càng về sau bố tui càng có tiếng nói trong gia đình hơn, cũng có thể ra mặt bảo vệ được vợ con hơn. Nhưng cũng chỉ đủ để nhà nội tui không nhiếc móc, đay nghiến mẹ công khai như trước nữa thôi.

Không thể nói gì mẹ tui, nhà nội tui thường cô lập mẹ mỗi lần gia đình tui từ thành phố về chơi. Chưa bao giờ họ thật sự coi mẹ tui là người nhà, ngay cả khi mẹ đã sinh ra tui thì mọi chuyện cũng chẳng hề thay đổi. Hoặc cũng có lẽ vì tui là con gái, mà họ thì cần một đứa cháu đích tôn hơn...

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top