Hơn 50 năm qua, chị Lê Mai sống trong căn nhà ấm cúng ở phố Phan Đình Phùng, trải qua đủ thứ vui buồn lẫn lộn như cuộc đời miền Bắc mấy chục năm về trước vậy.
- Nhìn thần thái thấy chị khỏe lắm luôn á. Cuộc sống của chị ở tuổi 85 thế nào ạ?
Có lẽ đúng đó, vì ra đường hay được mọi người khen: "Bà ơi, sao da bà đẹp thế, vẫn cứ hồng hào trắng trẻo". Ở tuổi này thì phải tự biết mình rồi, nhưng thấy mọi người nói vậy, chị cũng vui lắm
Giờ chị chẳng phải làm gì nhiều, ngày ngày hai buổi ra ngồi trà đá ở đầu ngõ. Chị Xuyến (nghệ sĩ Kim Xuyến) ở Hàng Vải, ngày nào cũng lên đây ngồi cùng. Tụi chị hàn huyên đủ thứ luôn. Nhiều người đi đường trông thấy nghệ sĩ cũng vào xin chụp ảnh và cùng trò chuyện.
Lê Khanh nhiều năm nay đã dọn về đây ở căn nhà bên trong, liền cửa với nhà chị. Lê Vy ở xa cũng rất chăm gọi điện. Các con thường xuyên thăm hỏi, động viên, nên chị không có gì đáng phàn nàn cả
- Ở tuổi 85 mới được nhận danh hiệu NSƯT, chị có bất ngờ không?
Bất ngờ lắm luôn! Thú thật, chị từng nghĩ mình sẽ không thể được. Đến khi mọi người xem tivi bảo: "Bà ơi, bà được phong NSƯT, em trai bà, ông Lê Chức được phong NSND", chị vẫn bán tín bán nghi. Tới lúc Hội Nghệ sĩ mời lên gặp gỡ, chị mới tin đây là sự thực.
Hai chị em tay bắt mặt mừng, hạnh phúc và sung sướng tại buổi gặp gỡ của Hội Nghệ sĩ. Gia đình nghệ sĩ mà, được công nhận chị vui lắm. Có lẽ chị được Trời thương nên về cuối đời có nhiều điều mãn nguyện
- Trước khi có cuộc sống bình yên như hiện tại, chị đã trải qua không ít sóng gió. Những ngày tháng đó, chị làm thế nào để trải qua?
Khó khăn nhất là thời kỳ có mang con gái đầu Lê Vân mà lại phải nghỉ việc ở Đoàn kịch Trung ương. Chị có người bạn làm ở chợ Đồng Xuân nên có thể nhận hàng về may vá rồi hàng tuần mang ra cho cô ấy bán. Khi ấy, máy móc trong nước còn hiếm hoi lắm. Một người bạn ở Bungari mua cho chị cái đầu máy khâu, rồi nhờ người xách tay mang về. Chị lo tiền mua cái chân máy, đặt trên gác ngồi may vá. May được mấy hôm, hàng xóm kêu vì tiếng máy quá ồn, chị mang xuống cái bếp chỉ vỏn vẹn 6 mét vuông ngồi làm. Ở đó thấp, nóng, chị cứ lấy khăn mặt ướt trùm lên đầu, vừa lau mồ hôi vừa may vá
May xong chị ôm bọc hàng ra chợ Đồng Xuân giao cho bạn. Có lần trên đường đi, bị phòng thuế giữ lại. Khi họ hỏi giấy phép kinh doanh, chị luống cuống rút tờ giấy trong túi ra. Đọc xong, họ phá lên cười: "Đây là giấy mời bà đi đóng phim chứ ạ". Thấy mình là nghệ sĩ, họ cho đi và không hỏi han nhiều nữa.
- Đến khi nào chị bắt đầu biết tới phim ảnh?
Đó là năm 1980, khi đạo diễn Hà Văn Trọng bắt tay vào làm phim "Đứa con người hàng xóm", mời chị tham gia. Lúc đó, chị chưa biết gì về phim ảnh, cứ nghĩ mình bé quá, có 34 kg, liền lấy áo len mặc độn vào bên trong, áo cánh mặc bên ngoài. Đến nơi, anh Trọng bảo: "Trời ơi! Thế gian này có bao nhiêu người béo, tôi mời chính vì cô gầy đấy chứ". Haha fail quá đi
Sau đó, chị được mời tham gia nhiều phim khác. Thời ấy, nghệ sĩ được đưa cát-sê bao nhiêu thì cầm bấy nhiêu. Quan trọng là thấy mình trên tivi, vui lắm. Ngày ấy phim còn hiếm, mỗi lần tới giờ phim là cả xóm tập trung đến nhà chị xem, không khác gì rạp chiếu bóng
- Trước khi đến với kịch nghệ và điện ảnh, chị từng là một diễn viên múa. Vì sao chị rời bỏ lĩnh vực này?
Năm 17 tuổi, bố chị - nhà thơ, nhà viết kịch Lê Đại Thanh - từ Hải Phòng lên Hà Nội. Ông bảo: "Con lên đây, bố đưa con đi thi tuyển vào đoàn văn công". Chị mừng lắm, liền sắp xếp đồ đạc lên đường. Chị được tuyển ngay vì lúc đó ngoại hình cũng được.
Chị tiếp thu nhanh, nhưng mặc cảm vì bị chút tật ở cánh tay từ khi còn bé. Do ngã từ sập gụ xuống, xương bị trồi ra chữa không lành, một phần hơi bị cong. Ban đầu múa dân tộc, chị mặc áo dài, cánh tay được che đi nên không ai phát hiện. Tới một ngày, cả đoàn chuyển sang múa Chăm Pa, mặc trang phục gần như áo yếm. Chị xấu hổ quá, lại còn trẻ con, viết mấy chữ để lại tập thể 66 Quán Sứ: "Em chào các chị em về", rồi đón ô tô quay lại Hải Phòng. Tự ý bỏ đoàn kiểu này mà giờ nghĩ lại thấy hơi bất chấp nhỉ
- Cơ duyên nào khiến sau đó chị quay lại với nghệ thuật?
Chị quay lại vào đúng thời điểm nhạc sĩ Trần Hoàn làm Giám đốc Sở Văn hóa Thành phố. Bác Hoàn rất yêu văn nghệ và tâm huyết trong việc dạy bảo văn công. Chị được bác cho đi dạy múa hát. Một thời gian sau, bố gọi chị lên Hà Nội lần hai, giúp xin vào Đoàn kịch Trung ương, nhà viết kịch Học Phi khi đó làm trưởng đoàn.
Nhớ lại thời điểm đứng trên sân khấu kịch, chị cũng là người may mắn. Chị đã trải qua rất nhiều dạng vai khác nhau, ăn xin có, quý tộc có. Không ít lần, mẹ con chị được đứng cùng nhau trên sân khấu. Trong nhà chị còn lưu giữ rất nhiều bức ảnh kỷ niệm của những lần hóa thân vào vai diễn, chị vẫn xem lại
- Tại đây, chị quen và kết hôn với cố NSND Trần Tiến. Đây là mối tình đầu của chị?
Đúng thế! Chuyện tụi chị khi ấy lãng mạn và thú vị lắm. Chị ở một tổ, anh ấy ở tổ khác, cách nhau bức tường, có cái cửa đi qua đi lại. Một hôm, khi chị đang dựa vào cửa, bỗng thấy lạch cạch ở sau lưng. Chị quay lại và thấy một cọng rơm đưa tới phía mình. Chị rút cọng rơm, anh ấy viết trên đó: "Anh yêu em".
Romantic kiểu vintage thế này giờ tìm đâu ra nữa huhu
Những ngày sau, tụi chị đi chơi với nhau rồi yêu thương, gắn bó. Chị đồng ý anh ấy cũng nhanh bởi anh Tiến chỉ hơn chị một tuổi, điển trai, lại là thanh niên Hà Nội gốc, văn minh, nho nhã.
- Thời điểm ly hôn với anh ấy, chị có buồn bã, suy sụp không?
Chị không bị như vậy. Đàn bà tuổi Hổ thường mạnh mẽ, cứng cỏi trước những biến cố. Anh Tiến là người đòi ly hôn, nhưng khi đưa đơn chị ký xong thì anh cũng quên. Khoảng 3, 4 tháng sau, khi dọn nhà, chị bỗng thấy tờ đơn rơi xuống trước mặt. Chị liền đem nộp ra tòa. Nhận kết quả ly hôn, anh ấy rất bất ngờ
Sau khi chia tay anh Tiến, cũng có nhiều người ngỏ ý với chị nhưng thương các con, chị đều từ chối. Nói chung, mọi chuyện cũng đã qua rồi. Ngày anh mất, chị cùng các con tiễn anh đoạn đường cuối trọn nghĩa tình.
Nguồn: soha.vn
- Nhìn thần thái thấy chị khỏe lắm luôn á. Cuộc sống của chị ở tuổi 85 thế nào ạ?
Có lẽ đúng đó, vì ra đường hay được mọi người khen: "Bà ơi, sao da bà đẹp thế, vẫn cứ hồng hào trắng trẻo". Ở tuổi này thì phải tự biết mình rồi, nhưng thấy mọi người nói vậy, chị cũng vui lắm
Giờ chị chẳng phải làm gì nhiều, ngày ngày hai buổi ra ngồi trà đá ở đầu ngõ. Chị Xuyến (nghệ sĩ Kim Xuyến) ở Hàng Vải, ngày nào cũng lên đây ngồi cùng. Tụi chị hàn huyên đủ thứ luôn. Nhiều người đi đường trông thấy nghệ sĩ cũng vào xin chụp ảnh và cùng trò chuyện.
Lê Khanh nhiều năm nay đã dọn về đây ở căn nhà bên trong, liền cửa với nhà chị. Lê Vy ở xa cũng rất chăm gọi điện. Các con thường xuyên thăm hỏi, động viên, nên chị không có gì đáng phàn nàn cả
- Ở tuổi 85 mới được nhận danh hiệu NSƯT, chị có bất ngờ không?
Bất ngờ lắm luôn! Thú thật, chị từng nghĩ mình sẽ không thể được. Đến khi mọi người xem tivi bảo: "Bà ơi, bà được phong NSƯT, em trai bà, ông Lê Chức được phong NSND", chị vẫn bán tín bán nghi. Tới lúc Hội Nghệ sĩ mời lên gặp gỡ, chị mới tin đây là sự thực.
Hai chị em tay bắt mặt mừng, hạnh phúc và sung sướng tại buổi gặp gỡ của Hội Nghệ sĩ. Gia đình nghệ sĩ mà, được công nhận chị vui lắm. Có lẽ chị được Trời thương nên về cuối đời có nhiều điều mãn nguyện
- Trước khi có cuộc sống bình yên như hiện tại, chị đã trải qua không ít sóng gió. Những ngày tháng đó, chị làm thế nào để trải qua?
Khó khăn nhất là thời kỳ có mang con gái đầu Lê Vân mà lại phải nghỉ việc ở Đoàn kịch Trung ương. Chị có người bạn làm ở chợ Đồng Xuân nên có thể nhận hàng về may vá rồi hàng tuần mang ra cho cô ấy bán. Khi ấy, máy móc trong nước còn hiếm hoi lắm. Một người bạn ở Bungari mua cho chị cái đầu máy khâu, rồi nhờ người xách tay mang về. Chị lo tiền mua cái chân máy, đặt trên gác ngồi may vá. May được mấy hôm, hàng xóm kêu vì tiếng máy quá ồn, chị mang xuống cái bếp chỉ vỏn vẹn 6 mét vuông ngồi làm. Ở đó thấp, nóng, chị cứ lấy khăn mặt ướt trùm lên đầu, vừa lau mồ hôi vừa may vá
May xong chị ôm bọc hàng ra chợ Đồng Xuân giao cho bạn. Có lần trên đường đi, bị phòng thuế giữ lại. Khi họ hỏi giấy phép kinh doanh, chị luống cuống rút tờ giấy trong túi ra. Đọc xong, họ phá lên cười: "Đây là giấy mời bà đi đóng phim chứ ạ". Thấy mình là nghệ sĩ, họ cho đi và không hỏi han nhiều nữa.
- Đến khi nào chị bắt đầu biết tới phim ảnh?
Đó là năm 1980, khi đạo diễn Hà Văn Trọng bắt tay vào làm phim "Đứa con người hàng xóm", mời chị tham gia. Lúc đó, chị chưa biết gì về phim ảnh, cứ nghĩ mình bé quá, có 34 kg, liền lấy áo len mặc độn vào bên trong, áo cánh mặc bên ngoài. Đến nơi, anh Trọng bảo: "Trời ơi! Thế gian này có bao nhiêu người béo, tôi mời chính vì cô gầy đấy chứ". Haha fail quá đi
Sau đó, chị được mời tham gia nhiều phim khác. Thời ấy, nghệ sĩ được đưa cát-sê bao nhiêu thì cầm bấy nhiêu. Quan trọng là thấy mình trên tivi, vui lắm. Ngày ấy phim còn hiếm, mỗi lần tới giờ phim là cả xóm tập trung đến nhà chị xem, không khác gì rạp chiếu bóng
- Trước khi đến với kịch nghệ và điện ảnh, chị từng là một diễn viên múa. Vì sao chị rời bỏ lĩnh vực này?
Năm 17 tuổi, bố chị - nhà thơ, nhà viết kịch Lê Đại Thanh - từ Hải Phòng lên Hà Nội. Ông bảo: "Con lên đây, bố đưa con đi thi tuyển vào đoàn văn công". Chị mừng lắm, liền sắp xếp đồ đạc lên đường. Chị được tuyển ngay vì lúc đó ngoại hình cũng được.
Chị tiếp thu nhanh, nhưng mặc cảm vì bị chút tật ở cánh tay từ khi còn bé. Do ngã từ sập gụ xuống, xương bị trồi ra chữa không lành, một phần hơi bị cong. Ban đầu múa dân tộc, chị mặc áo dài, cánh tay được che đi nên không ai phát hiện. Tới một ngày, cả đoàn chuyển sang múa Chăm Pa, mặc trang phục gần như áo yếm. Chị xấu hổ quá, lại còn trẻ con, viết mấy chữ để lại tập thể 66 Quán Sứ: "Em chào các chị em về", rồi đón ô tô quay lại Hải Phòng. Tự ý bỏ đoàn kiểu này mà giờ nghĩ lại thấy hơi bất chấp nhỉ
- Cơ duyên nào khiến sau đó chị quay lại với nghệ thuật?
Chị quay lại vào đúng thời điểm nhạc sĩ Trần Hoàn làm Giám đốc Sở Văn hóa Thành phố. Bác Hoàn rất yêu văn nghệ và tâm huyết trong việc dạy bảo văn công. Chị được bác cho đi dạy múa hát. Một thời gian sau, bố gọi chị lên Hà Nội lần hai, giúp xin vào Đoàn kịch Trung ương, nhà viết kịch Học Phi khi đó làm trưởng đoàn.
Nhớ lại thời điểm đứng trên sân khấu kịch, chị cũng là người may mắn. Chị đã trải qua rất nhiều dạng vai khác nhau, ăn xin có, quý tộc có. Không ít lần, mẹ con chị được đứng cùng nhau trên sân khấu. Trong nhà chị còn lưu giữ rất nhiều bức ảnh kỷ niệm của những lần hóa thân vào vai diễn, chị vẫn xem lại
- Tại đây, chị quen và kết hôn với cố NSND Trần Tiến. Đây là mối tình đầu của chị?
Đúng thế! Chuyện tụi chị khi ấy lãng mạn và thú vị lắm. Chị ở một tổ, anh ấy ở tổ khác, cách nhau bức tường, có cái cửa đi qua đi lại. Một hôm, khi chị đang dựa vào cửa, bỗng thấy lạch cạch ở sau lưng. Chị quay lại và thấy một cọng rơm đưa tới phía mình. Chị rút cọng rơm, anh ấy viết trên đó: "Anh yêu em".
Romantic kiểu vintage thế này giờ tìm đâu ra nữa huhu
Những ngày sau, tụi chị đi chơi với nhau rồi yêu thương, gắn bó. Chị đồng ý anh ấy cũng nhanh bởi anh Tiến chỉ hơn chị một tuổi, điển trai, lại là thanh niên Hà Nội gốc, văn minh, nho nhã.
- Thời điểm ly hôn với anh ấy, chị có buồn bã, suy sụp không?
Chị không bị như vậy. Đàn bà tuổi Hổ thường mạnh mẽ, cứng cỏi trước những biến cố. Anh Tiến là người đòi ly hôn, nhưng khi đưa đơn chị ký xong thì anh cũng quên. Khoảng 3, 4 tháng sau, khi dọn nhà, chị bỗng thấy tờ đơn rơi xuống trước mặt. Chị liền đem nộp ra tòa. Nhận kết quả ly hôn, anh ấy rất bất ngờ
Sau khi chia tay anh Tiến, cũng có nhiều người ngỏ ý với chị nhưng thương các con, chị đều từ chối. Nói chung, mọi chuyện cũng đã qua rồi. Ngày anh mất, chị cùng các con tiễn anh đoạn đường cuối trọn nghĩa tình.
Nguồn: soha.vn