NgocTutu6623
New member
Không phải vì tiếc mấy triệu đồng, mà là vì cảm giác mình chẳng được quyền hỏi gì cả huhu
Làm dâu được gần 6 năm rồi, lúc nào tôi cũng tự nhủ: cứ sống tử tế, lo gia đình nhỏ, kính trên nhường dưới là được coi như người nhà. Nhưng thực tế thì sao? Trong chuyện tiền bạc, tôi vẫn chỉ là... người "góp cho đủ số" thôi
Nhà chồng đông anh em lắm. Chị chồng là con gái cả, người nhanh nhẹn tháo vát nên hầu như mọi chuyện giỗ chạp, cưới xin đều do chị lo hết. Mỗi lần có việc gì là chị nhắn vào group: "Mỗi nhà góp từng này để lo cho chu đáo nhé". Số tiền không nhỏ tí nào, nhưng vợ chồng tôi chưa bao giờ complain. Có năm giỗ lớn, riêng tiền góp đã gần chục triệu luôn, nhưng tôi vẫn chuyển đủ đúng hẹn.
Lúc đó tôi nghĩ đơn giản thôi: việc chung thì có bao nhiêu góp bấy nhiêu, miễn gia đình vui vẻ là được. Nhưng rồi những câu chuyện "tea" bên lề bắt đầu làm tôi chạnh lòng...
Hồi đó là giỗ ông nội. Trước ngày giỗ, tôi qua nhà cô họ chơi thì nghe mọi người bàn tán: "Giỗ nhà bà ấy năm nay làm gọn nhẹ lắm, mâm cỗ cũng bình thường thôi, mà thu tiền mỗi nhà nhiều ghê".
Câu nói đó làm tôi giật mình. Tôi không phải người hay so đo đâu, nhưng tự nhiên thấy... sao sao ấy. Vài triệu với nhà tôi cũng không phải số nhỏ, điều khiến tôi bận tâm là: Số tiền đó đã được chi tiêu thế nào?
Hôm giỗ, nhìn mâm cỗ tôi càng thấy hụt hẫng. Mọi thứ không tệ, nhưng cũng chẳng "xứng" với số tiền các con cháu đã góp. Nhưng tôi không dám hỏi, không dám thắc mắc. Là em dâu, sợ bị nói tính toán, sợ bị gắn mác soi mói
Cho đến khi một chuyện nhỏ xảy ra. Lúc dọn dẹp, tôi vô tình nghe chị chồng nói với người họ hàng: "Giờ lo giỗ cũng mệt lắm, tiền nong phải tính toán đủ đường. Đứa nào cũng có gia đình riêng cả".
Câu nói không có gì sai, nhưng giọng điệu của chị khiến tôi cảm giác số tiền chúng tôi góp chỉ là con số cần thu cho đủ, chứ chẳng ai care cảm nhận của người góp
Tối hôm đó, tôi buột miệng nói với chồng: "Anh này, hay sau này mỗi lần góp tiền giỗ, nhà mình hỏi rõ chi tiêu chút cho yên tâm?". Tôi nói rất nhẹ nhàng, không hề có ý trách móc ai.
Không ngờ câu nói đó lại thành drama. Không hiểu bằng cách nào chị chồng biết được. Hôm sau chị gọi điện thẳng cho tôi, giọng siêu bực: "Em tiếc tiền thì nói thẳng, chứ đừng sau lưng bàn ra tính vào. Giỗ chạp là việc chung, ai cũng góp, có mỗi em là ý kiến!"
Tôi sốc nặng luôn. Tôi chưa từng nói với ai khác ngoài chồng. Tôi chưa từng chê bai hay nghi ngờ chị trước mặt người ngoài. Vậy mà trong mắt chị, tôi trở thành người em dâu nhỏ nhen, keo kiệt...
Tối đó, bữa cơm gia đình nặng nề hơn bao giờ hết. Chị chồng nói bóng gió: "Có làm ra tiền thì mới hiểu giá trị đồng tiền. Chứ sống mà lúc nào cũng cân đo đong đếm thì mệt lắm".
Tôi nghe mà cổ họng nghẹn lại. Tôi cũng đi làm, cũng đổ mồ hôi vất vả, đồng tiền tôi góp đâu phải nhặt ngoài đường đâu
Tôi chợt nhận ra, thứ khiến tôi buồn không phải là số tiền đã góp, mà là cảm giác mình không có quyền được hỏi. Chỉ cần hỏi là bị quy chụp, bị xem là người ngoài, là không cùng một nhà.
Suốt nhiều năm nay tôi im lặng để giữ hòa khí. Nhưng sự im lặng đó không giúp tôi được tôn trọng hơn. Nó chỉ khiến tôi dần thu mình, dần thấy mình lạc lõng ngay trong chính gia đình chồng
Từ sau chuyện đó, tôi vẫn góp tiền giỗ chạp đầy đủ, nhưng lòng thì khác trước rồi. Không còn háo hức, không còn xem đó là việc chung đầy ấm áp như xưa nữa. Tôi hiểu rằng trong gia đình, minh bạch tiền bạc không phải để so đo, mà để không ai phải mang trong lòng cảm giác bị coi thường.
Giá như hôm đó chị chồng chỉ cần nói một câu: "Tiền chi thế này, còn dư thế kia", có lẽ mọi chuyện đã khác. Tôi đâu cần lời giải thích dài dòng. Tôi chỉ cần được đối xử như một người trong nhà, chứ không phải người đến góp tiền rồi lặng lẽ đứng ngoài... Hay tôi đã thiếu sự khéo léo, tinh tế trong mối quan hệ này?
(Tâm sự của độc giả)
Nguồn: kenh14.vn
Làm dâu được gần 6 năm rồi, lúc nào tôi cũng tự nhủ: cứ sống tử tế, lo gia đình nhỏ, kính trên nhường dưới là được coi như người nhà. Nhưng thực tế thì sao? Trong chuyện tiền bạc, tôi vẫn chỉ là... người "góp cho đủ số" thôi
Nhà chồng đông anh em lắm. Chị chồng là con gái cả, người nhanh nhẹn tháo vát nên hầu như mọi chuyện giỗ chạp, cưới xin đều do chị lo hết. Mỗi lần có việc gì là chị nhắn vào group: "Mỗi nhà góp từng này để lo cho chu đáo nhé". Số tiền không nhỏ tí nào, nhưng vợ chồng tôi chưa bao giờ complain. Có năm giỗ lớn, riêng tiền góp đã gần chục triệu luôn, nhưng tôi vẫn chuyển đủ đúng hẹn.
Lúc đó tôi nghĩ đơn giản thôi: việc chung thì có bao nhiêu góp bấy nhiêu, miễn gia đình vui vẻ là được. Nhưng rồi những câu chuyện "tea" bên lề bắt đầu làm tôi chạnh lòng...
Hồi đó là giỗ ông nội. Trước ngày giỗ, tôi qua nhà cô họ chơi thì nghe mọi người bàn tán: "Giỗ nhà bà ấy năm nay làm gọn nhẹ lắm, mâm cỗ cũng bình thường thôi, mà thu tiền mỗi nhà nhiều ghê".
Câu nói đó làm tôi giật mình. Tôi không phải người hay so đo đâu, nhưng tự nhiên thấy... sao sao ấy. Vài triệu với nhà tôi cũng không phải số nhỏ, điều khiến tôi bận tâm là: Số tiền đó đã được chi tiêu thế nào?
Hôm giỗ, nhìn mâm cỗ tôi càng thấy hụt hẫng. Mọi thứ không tệ, nhưng cũng chẳng "xứng" với số tiền các con cháu đã góp. Nhưng tôi không dám hỏi, không dám thắc mắc. Là em dâu, sợ bị nói tính toán, sợ bị gắn mác soi mói
Cho đến khi một chuyện nhỏ xảy ra. Lúc dọn dẹp, tôi vô tình nghe chị chồng nói với người họ hàng: "Giờ lo giỗ cũng mệt lắm, tiền nong phải tính toán đủ đường. Đứa nào cũng có gia đình riêng cả".
Câu nói không có gì sai, nhưng giọng điệu của chị khiến tôi cảm giác số tiền chúng tôi góp chỉ là con số cần thu cho đủ, chứ chẳng ai care cảm nhận của người góp
Tối hôm đó, tôi buột miệng nói với chồng: "Anh này, hay sau này mỗi lần góp tiền giỗ, nhà mình hỏi rõ chi tiêu chút cho yên tâm?". Tôi nói rất nhẹ nhàng, không hề có ý trách móc ai.
Không ngờ câu nói đó lại thành drama. Không hiểu bằng cách nào chị chồng biết được. Hôm sau chị gọi điện thẳng cho tôi, giọng siêu bực: "Em tiếc tiền thì nói thẳng, chứ đừng sau lưng bàn ra tính vào. Giỗ chạp là việc chung, ai cũng góp, có mỗi em là ý kiến!"
Tôi sốc nặng luôn. Tôi chưa từng nói với ai khác ngoài chồng. Tôi chưa từng chê bai hay nghi ngờ chị trước mặt người ngoài. Vậy mà trong mắt chị, tôi trở thành người em dâu nhỏ nhen, keo kiệt...
Tối đó, bữa cơm gia đình nặng nề hơn bao giờ hết. Chị chồng nói bóng gió: "Có làm ra tiền thì mới hiểu giá trị đồng tiền. Chứ sống mà lúc nào cũng cân đo đong đếm thì mệt lắm".
Tôi nghe mà cổ họng nghẹn lại. Tôi cũng đi làm, cũng đổ mồ hôi vất vả, đồng tiền tôi góp đâu phải nhặt ngoài đường đâu
Tôi chợt nhận ra, thứ khiến tôi buồn không phải là số tiền đã góp, mà là cảm giác mình không có quyền được hỏi. Chỉ cần hỏi là bị quy chụp, bị xem là người ngoài, là không cùng một nhà.
Suốt nhiều năm nay tôi im lặng để giữ hòa khí. Nhưng sự im lặng đó không giúp tôi được tôn trọng hơn. Nó chỉ khiến tôi dần thu mình, dần thấy mình lạc lõng ngay trong chính gia đình chồng
Từ sau chuyện đó, tôi vẫn góp tiền giỗ chạp đầy đủ, nhưng lòng thì khác trước rồi. Không còn háo hức, không còn xem đó là việc chung đầy ấm áp như xưa nữa. Tôi hiểu rằng trong gia đình, minh bạch tiền bạc không phải để so đo, mà để không ai phải mang trong lòng cảm giác bị coi thường.
Giá như hôm đó chị chồng chỉ cần nói một câu: "Tiền chi thế này, còn dư thế kia", có lẽ mọi chuyện đã khác. Tôi đâu cần lời giải thích dài dòng. Tôi chỉ cần được đối xử như một người trong nhà, chứ không phải người đến góp tiền rồi lặng lẽ đứng ngoài... Hay tôi đã thiếu sự khéo léo, tinh tế trong mối quan hệ này?
(Tâm sự của độc giả)
Nguồn: kenh14.vn