Chị hoang mang cực độ khi nhận thùng đồ ăn mẹ chồng gửi, may mà quyết đoán mới cứu được bà

Ga027121

New member
Chị lập tức gọi chồng luôn.

d4dd2ef61adee5b85f71.jpg


Từ ngày về làm dâu, mẹ chồng là người duy nhất trong nhà khiến chị thấy dễ thở. Bà hiền lành, lặng lẽ, nấu ăn ngon, làm gì cũng chu đáo kiểu người phụ nữ sống cam chịu theo đúng khuôn mẫu thời xưa ấy.

Trái lại, bố chồng thì gia trưởng, nóng nảy, nói câu nào như ra lệnh câu đó. Từ ngày ông bị tai biến nhẹ, mất sức lao động, tính tình càng thất thường hẳn. Ông hay uống rượu, rồi trút mọi bực dọc lên vợ. Chị từng đề nghị đưa mẹ chồng lên thành phố ở cùng, bà chỉ cười buồn: "Bỏ đi thì ai lo cho bố mày"

Bình thường, mỗi tháng hai lần, mẹ vẫn gửi đồ quê lên cho vợ chồng chị. Rau sạch, gà nhà nuôi, trứng, thịt... toàn những thứ tươi ngon, sạch sẽ. Hôm đó cũng vậy, chị hí hửng mở từng túi ra xếp tủ lạnh. Cho đến khi thấy một hộp bánh khảo gói giấy đỏ đặt lẫn trong đó, chị bỗng khựng lại.

c6c5aae8372b91d74925.jpg


Nhà chị ai cũng ghét món này, thậm chí vài lần có người biếu, chị còn nói thẳng với mẹ chồng: "Nhà con không ai ăn được món này, hay bị nghẹn". Mẹ từng gật đầu bảo "Ừ mẹ cũng thế".

Vậy mà giờ, một hộp to đùng nằm chễm chệ giữa đống rau củ, thật vô lý!

Ban đầu chị nghĩ có thể bà... lẫn. Nhưng không hiểu sao, linh cảm khiến chị thấy bất an. Chị cầm phong bánh lên, có gì đó cộm cộm. Chị nhẹ tay bóc lớp giấy đỏ bên ngoài và rồi người chị lạnh toát

Bên trong là mảnh giấy nhỏ, run run nét chữ: "Cứu mẹ".

Chị lập tức gọi chồng. Hai vợ chồng bàn nhau, quyết định gọi về quê giả vờ hỏi thăm. Hóa ra ông thu điện thoại của bà, đang giam lỏng bà ở nhà luôn!

Không chần chừ, hai vợ chồng về quê ngay trong đêm.

Về đến nơi, mẹ chồng chị đang co ro ngồi ở bếp, mắt sưng đỏ. Trong nhà bừa bộn, nhiều đồ vỡ, cửa phòng bị khóa ngoài. Sau trận cãi vã hôm trước, bố chồng chị đã đập phá, không cho mẹ chồng chị đi đâu, gửi đồ ăn cho cháu cũng nhờ hàng xóm.

Chị không nói nhiều, chỉ nắm tay mẹ: "Lên với con, không ai có quyền đối xử với mẹ như thế".

Sau hồi đôi co gay gắt, hai vợ chồng đã đưa được bà lên nhà chị ở tạm. Bà yên lặng, ít nói, lúc nào cũng né tránh ánh mắt mọi người. Đêm qua chị thấy bà ngồi lau nước mắt, rồi lặng lẽ gấp quần áo.

Sáng nay, mẹ chồng bảo: "Cho mẹ về đi con. Ông ấy qua cơn giận sẽ nghĩ lại thôi".

Chị nghe mà nghẹn lòng. Bị giam lỏng, bị chửi bới như vậy, bà vẫn nghĩ cho chồng, lo "bỏ ông một mình sẽ lạc lối"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top