Teen8833ae0b
New member
Bỏ lại túi đồ trên mặt cầu, chị gái tóc rối bời vừa khóc vừa leo lên lan can định nhảy xuống luôn. Cảnh tượng này diễn ra vào khoảng 5h20 chiều ngày 28/9 trên cầu Điện Biên Phủ bắc qua kênh Thị Nghè thuộc phường Đa Kao, quận 1.
Những người có mặt tại hiện trường cho biết, vào thời điểm đó, chị mặc áo đỏ, quần Jean đi từ hướng vòng xoay Điện Biên Phủ tới cầu, vừa đi vừa khóc nức nở. Đến giữa cầu, chị bất ngờ dừng lại bỏ túi đồ đang xách xuống mặt đường, bám hai tay vào thành cầu rồi ngửa mặt lên trời gào khóc "cha ơi, tha lỗi cho con..."
Khi chị đặt chân lên thành cầu chuẩn bị lao xuống nước thì ngay lập tức một anh thanh niên qua đường dừng xe máy nhào tới túm kịp tay chị kéo lại. Sau cú nhảy hụt, bị mọi người túm chặt tay nhưng chị vẫn vùng vằng giật mạnh, vừa tuột khỏi tầm tay mọi người chị lại nhào tới thành cầu định lao xuống lần nữa nhưng may mắn mọi người kịp thời ngăn lại.
"Tôi sống giờ còn khổ hơn chết, xin mọi người hãy để tôi chết đi, đừng giữ tôi nữa..." Chị gái thở phì phì mùi rượu, gào khóc, gương mặt lộ rõ sự tuyệt vọng đến thấy tội nghiệp
Lực lượng công an phường Đa Kao quận 1 ngay lập tức có mặt hỗ trợ, vừa khuyên can, vừa tìm hiểu hoàn cảnh. Sau một hồi đấu trí căng thẳng, lực lượng công an khu vực cũng đưa được chị về chốt dân phòng. Tại đây, sau khi trấn tĩnh lại, chị cho biết tên Đ.T.T, đã có chồng và con gái 2 tuổi.
Cuộc đời khổ từ đầu đến cuối
Chị cho biết: "Sau khi lập gia đình tôi mới hay chồng mình nghiện ma túy, mọi tài sản tôi tích góp được từ thời còn con gái chẳng mấy chốc bị chồng mang đi hút chích hết". Nhiều lần khuyên can chồng không được, chị còn hứng chịu những trận đòn man rợ vì không kiếm được tiền cho chồng thỏa cơn nghiện. Để có tiền hút chích, chồng chị còn tham gia vào đường dây buôn bán ma túy.
"Thương chồng nhưng khuyên can không được, tôi không nỡ nhìn anh đi vào con đường chết. Sau nhiều đêm suy nghĩ tôi quyết định tố giác hành động của chồng cho cơ quan công an. Ngày chồng tôi lĩnh án tù cũng là ngày tôi mất quyền nuôi dưỡng đối với đứa con gái mới lên 2 tuổi vì gia đình chồng đuổi tôi ra khỏi nhà. Cha mẹ chồng cho rằng tôi đã hại con trai của ông bà khiến anh phải ngồi tù." Chị T. ngậm ngùi gạt nước mắt.
Mẹ mất sớm, gia đình nghèo khốn không có nổi mảnh đất cắm dùi, chị T. quay về sống với người cha già yếu trong gian phòng trọ. "Dưới quê chẳng có công việc gì làm nên ngày ngày cha vẫn đi bán vé số về nuôi tôi."
Lên Sài Gòn tìm sự sống nhưng gặp toàn thứ đau lòng
Sau một thời gian suy sụp, chị T. trấn tĩnh trở lại lên TPHCM tìm việc làm với hy vọng sẽ tự lo được cho cuộc sống của mình. Công việc phụ hồ vốn chỉ dành cho nam giới nhưng vừa chân ướt chân ráo lên thành phố tìm được việc này đối với chị cũng đã là may mắn lắm rồi.
"Tôi thuê nhà trọ ở ghép với mọi người, ngày ngày đi làm nhưng chưa được một tháng thì chủ thầu công trình tuyên bố giải thể. Tiền phòng không có để trả, tiền ăn cũng chẳng còn, bất đắc dĩ tôi phải điện thoại về quê nhờ cha giúp. Sau nhiều ngày tằn tiện cha tôi mới gửi lên được 500 nghìn đồng khuyên tôi về quê bán vé số cùng ông. Vừa nhận được tiền tôi gói đồ về thì chủ trọ bắt phải đóng tiền phòng rồi tiền điện nước, tôi cầm cả chiếc điện thoại được 200 nghìn đồng mới trả hết... Tôi không thể làm cái nghề 'đứng đường' để nuôi thân."
Sau khi vét sạch túi mua 2 xị rượu đế, chị ngồi một mình uống cạn, bao nhiêu nỗi đau ùa về. Vết thương cũ chưa kịp lành, lại thêm áp lực cuộc sống đè nén khiến chị bế tắc. Hơi men chếnh choáng trong lúc không làm chủ được bản thân, chị nghĩ quẩn tìm đến cái chết để chôn vùi thân phận đau khổ của chính mình.
May mắn còn có "tình người" cứu vớt
"Không nghĩ tới mình nhưng chị hãy nghĩ tới người cha già tội nghiệp đang mong ngóng chị từng ngày và đứa con thơ dại sẽ mãi phải sống trong cảnh mồ côi... Mọi khó khăn hiện tại chỉ là thử thách mình phải vượt qua, không nên đầu hàng... Đừng nghĩ dại để rồi chính mình lại làm khổ mọi người mà mình thương yêu nhất...", người qua đường chia sẻ động viên.
Tại công an phường Đa Kao, sau khi trấn tĩnh trở lại, chị ngượng ngùng bộc bạch về nỗi khó khăn chính khiến chị nghĩ quẩn là do không đủ tiền mua vé xe về quê. Nhờ tình người, chị đã "thức tỉnh". Trước khi ra bến xe về quê, chị hứa sẽ "không nghĩ dại nữa".
Nguồn: soha.vn