Ethel Major đã quyết định "giải quyết" luôn ông chồng Arthur hay gây sự vì sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ bị chồng đuổi khỏi nhà, hoặc tệ hơn là bị chồng... out trước
Ban đầu thì Ethel và Arthur trông như cặp đôi bình thường ở vùng quê Lincolnshire nước Anh thôi. Hai người gặp nhau vào những tháng cuối của chiến tranh thế giới thứ nhất, sau khi Arthur bị thương ở tiền tuyến và được về nhà. Họ kết hôn vào mùa hè năm 1918, có với nhau một cậu con trai tên Lawrence.
Nhưng đằng sau màn hôn nhân "ngọt ngào" đó là drama liên tục, cãi vã như cơm bữa. Mọi chuyện càng căng thẳng hơn khi tin đồn lan truyền khắp làng về việc em gái út của Ethel, tên Auriol, thực ra chính là con ngoài giá thú của chị ấy
Để tránh scandal, bố mẹ Ethel đã nuôi bé Auriol và cho là em gái của Ethel. Khi chuyện này đến tai Arthur, anh chàng này đương nhiên phải hỏi cho ra nhẽ. Không chối được nên Ethel phải thú nhận sự thật, từ đó Arthur bắt đầu nổi giận và... cày rượu nhiều hơn
Cuộc sống vợ chồng chỉ toàn giận dữ, cãi vã, thậm chí còn đánh nhau nữa chứ. Có lần Arthur còn đăng báo địa phương tuyên bố từ chối chịu trách nhiệm cho mọi khoản nợ mà vợ tạo ra nha!
Đáp trả lại, Ethel liên lạc với công ty nơi chồng làm tài xế xe tải, tố cáo chồng say xỉn không đủ điều kiện lái xe. Chưa hết, Ethel còn nhận được những lá thư ẩn danh nói chồng đang có "người thứ ba" là hàng xóm Rose Kettleworth
Cuối cùng, vào ngày 22/5/1934, Ethel Major đã quyết tâm "xóa sổ" Arthur bằng cách hạ độc. Chị này lén lút cho thuốc độc vào bữa trà hàng ngày gồm thịt bò muối, bánh mì và bơ, rồi đưa cho chồng ăn.
Dù phàn nàn thịt bò muối trông "không ngon", nhưng Arthur vẫn ăn. Chẳng bao lâu sau, anh ta bắt đầu thấy khó chịu, yếu dần, không thể đứng hay nói và còn sùi bọt mép luôn
Bác sĩ nhanh chóng đến khám cho Arthur đang co giật liên hồi. Họ cho anh ta một liều thuốc phiện và dường như sau đó Arthur đã hồi phục, sáng hôm sau còn có thể dậy làm việc nữa.
Nhưng tình trạng nhanh chóng xấu đi, đến ngày 23/5/1934, ông chồng xấu số đổ mồ hôi, lên cơn đau, không thể nói được, lần này bác sĩ chẩn đoán anh bị động kinh.
Ngày hôm sau, Ethel thông báo với bác sĩ rằng chồng mình đã qua đời, rồi nhanh chóng chuẩn bị lo hậu sự.
Có lẽ chị này đã "thoát án" nếu như cảnh sát không nhận được một lá thư ẩn danh vào đúng ngày tang lễ của Arthur, trong đó chỉ đích danh Ethel là thủ phạm hạ độc chồng qua món thịt bò muối
Nhân quả báo ứng không sai! Ngay hôm đó, khi mọi người đang dự lễ tang ở nhà thờ St. Mary thì cảnh sát tới và cho dừng buổi lễ luôn.
Plot twist: trước khi chết, Arthur đã nói với đồng nghiệp về nỗi sợ của mình: "Tôi vô cùng chắc chắn là mụ ta đang cố gắng hạ độc tôi"
Một chi tiết khác khiến cảnh sát càng nghi ngờ Ethel hơn là chính Arthur đã cho con chó hàng xóm ăn thức ăn ngày hôm đó, và chẳng lâu sau, con chó cũng... chết. Cảnh sát đã khai quật mộ con chó lên và đem nội tạng đi xét nghiệm.
Kết quả tử thi cho thấy Arthur chết vì "dính" 2 liều strychnine, một loại thuốc diệt chuột có độc tính cực mạnh.
Cảnh sát đem bằng chứng này đi chất vấn thì Ethel thanh minh mình vô tội. Nhưng "cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra", chị này đã tự lộ mặt khi nói với các điều tra viên rằng "tôi không biết chồng tôi chết vì bị hạ độc strychnine"
Trong khi đó, không một ai tiết lộ cho "kẻ sát nhân" này về kết quả xét nghiệm chỉ ra Arthur chết vì trúng độc strychnine cả!
Dù không tìm thấy dấu vết của chất độc strychnine ở nhà Ethel, nhưng cảnh sát đã tìm thấy chúng ở nhà Tom Brown - cha đẻ của Ethel, trong một chiếc rương cũ.
Ông ta nói vì bị mất chìa khóa của chiếc rương khoảng 10 năm trước và chưa bao giờ tìm thấy nên không biết trong đó có strychnine. Thế nhưng, cảnh sát lại tìm thấy chìa khóa giữa đống đồ của Ethel luôn
Trong bản khai vào ngày 28/5, Ethel nói với cảnh sát là Arthur đã đe dọa sẽ đuổi 2 mẹ con ra ngoài: "Hắn ta đã uống rất nhiều trong 7 tuần liền. Nhiều đêm, tôi và con trai phải bỏ nhà về nhà bố đẻ tôi, phải ngủ ở nhà phụ".
"Trong nhiều năm trời, tôi phải sống cực khổ với chồng, hắn liên tục mắng chửi và đe dọa đánh đập tôi. Hắn đã làm tôi phải sống tồi tệ, tôi ghê tởm hắn và cuối cùng sợ phải sống trong cùng một ngôi nhà với hắn bởi tôi nghĩ hắn có thể giết tôi"
Tại phiên tòa xử tội người phụ nữ này, những bức thư tình từ hàng xóm Rose Kettleborough được tìm thấy trong đồ của Arthur đã được trình lên tòa.
Water Holmes, một cố vấn pháp luật, xác nhận đã viết một bức thư trên danh nghĩa của Arthur theo yêu cầu của Ethel để gửi cho Rose với nội dung: "Tôi yêu cầu cô dừng gửi những bức thư và tôi sẽ không viết thư cho cô nữa, vì tôi không muốn nói chuyện hay có thêm bất kỳ rắc rối nào với cô trong tương lai nữa. Lời cuối cùng, Arthur Major".
Water Holmes nói khi Arthur nhìn thấy bức thư mà vợ mình đáng nhẽ không nên bảo gửi đi, anh ta đã nói rằng: "Tôi sẽ vắt cổ cô ta ra"!
Sau thời gian hội ý, chủ tịch ban bồi thẩm đoàn nói: "Tôi ước được bày tỏ nguyện vọng của ban bồi thẩm rằng sẽ có chút nương nhẹ với bị cáo".
Chủ tọa hỏi Ethel còn lời gì muốn nói nữa không, cô ta đáp: "Vâng tôi vô tội".
Cuối cùng, chị này bị tuyên án tử hình bằng hình thức treo cổ. Mặc dù bất chấp mọi nỗ lực gửi điện xin ân xá tới Thủ tướng của thị trưởng thị trấn Hull, Ethel vẫn bị treo cổ vào ngày 19/12/1934, để lại đằng sau 2 đứa con nhỏ là Lawrence và Auriol
Nguồn: soha.vn