Mặc dù trông hầm hố, sở hữu công nghệ xịn sò, nhưng F-14 lại không thể "flex" sức mạnh như lý thuyết đã hứa hẹn. Thật sự là "fail" đấy các bạn!
F-14 – Tiêm kích "flop" hay sao?
Ra mắt từ năm 1974, tiêm kích chiếm ưu thế trên không F-14 Tomcat do Hải quân Mỹ phát triển vẫn giữ kỷ lục là loại tiêm kích nặng nhất từng được thế giới phương Tây đưa vào biên chế. Đây cũng là chiếc máy bay chiến đấu chiến thuật thế hệ thứ tư đầu tiên trên toàn cầu đi vào hoạt động luôn nha!
Tuy sở hữu kích thước khủng, nhưng con "big boy" này lại bị đánh giá là quá đắt đỏ, khiến nhiều lực lượng phải "pass" kể cả Lực lượng Vệ binh Không quân Quốc gia Mỹ (U.S. Air National Guard) và Không quân Hoàng gia Anh (British Royal Air Force). Tuy nhiên, Hải quân Mỹ vẫn chi tiền "đu idol" này vì phải đối phó với mối đe dọa từ các máy bay ném bom của Liên Xô nhắm vào nhóm tác chiến tàu sân bay của họ.
Thời Chiến tranh Lạnh, ngoài máy bay đánh chặn MiG-31 của Liên Xô ra thì F-14 gần như "vô địch thiên hạ" về khả năng không đối không ngoài tầm nhìn. Combo cảm biến của em này cùng hệ thống dẫn đường của tên lửa AIM-54 thực sự "bá đạo", cho phép khóa và tấn công cả những mục tiêu nhỏ xíu như tên lửa hành trình ở khoảng cách siêu xa, đồng thời có thể "lock" và đánh nhiều mục tiêu cùng lúc – tính năng mà lúc đó chỉ có MiG-31 làm được thôi!
Mặc dù tiên phong trong những bước tiến mới về năng lực không đối không, nhưng F-14 lại chứng tỏ mình là một tiêm kích "đầy bug". Được phát triển song song với chiếc F-15 (em này ổn định hơn và vào biên chế Không quân Mỹ chỉ một năm sau), những vấn đề của F-14 đã khiến nó phải "về hưu non" vào năm 2006. Trong khi đó, F-15 không chỉ vẫn phục vụ 20 năm sau mà còn tiếp tục được sản xuất và mua sắm, đảm bảo nó sẽ bay tới tận những năm 2060 luôn á!
Chi phí duy trì cực kỳ cao là một yếu tố "headache" của F-14, cộng thêm tính linh hoạt và hiệu suất bay bị giới hạn. Động cơ TF30 của nó đặc biệt gây ra nhiều drama.
Cố Bộ trưởng Hải quân John Lehman từng báo cáo với Quốc hội Mỹ rằng việc kết hợp thứ mà ông gọi là "một động cơ tồi tệ" với khung thân tiêm kích này là "có lẽ là sự kết hợp không phù hợp nhất giữa động cơ và khung thân mà chúng ta từng có trong nhiều năm." Ối giồi ôi!
Thất bại trên thực chiến
Một đặc điểm nổi bật của F-14 là khả năng tấn công nhiều mục tiêu ở tầm cực xa, với tên lửa không đối không AIM-54 có tầm bắn khoảng 200 km, so với phạm vi dưới 70 km của tất cả các loại tiêm kích Mỹ khác. Tên lửa này kết hợp tầm bắn ấn tượng với đầu đạn "khủng", cùng khả năng dẫn đường bằng radar chủ động đầu tiên trên thế giới để tăng tỷ lệ "chốt hạ" mục tiêu.
Mặc dù sở hữu những tính năng xịn xò này, F-14 đã không thể mang lại sự thống trị trên không như những gì khả năng trên lý thuyết của nó đã hứa hẹn. Lý thuyết suông thôi chứ thực tế...
Trong Chiến tranh Iran-Iraq, chiếc máy bay này không thể hiện được khả năng vượt trội so với Không quân Iraq, và không đạt được bất kỳ chiến công tiêu diệt nào trước các máy bay đánh chặn MiG-25PD tinh nhuệ của Iraq, trong khi bản thân Iran lại mất ít nhất ba chiếc F-14 trong chiến đấu. Cuộc đối đầu đầu tiên của F-14 với MiG-25 đã kết thúc mà cả hai máy bay đều không tiêu diệt được đối phương – kiểu "hòa vui vẻ" vậy á!
Mặc dù những thiếu sót của F-14 trong tay Iran thường bị bỏ qua do tình trạng hỗn loạn của Lực lượng Vũ trang Iran, chiếc tiêm kích này lại chỉ đóng một vai trò "phụ" trong Chiến tranh vùng Vịnh khi được Hải quân Mỹ vận hành, dù khả năng không đối không trên giấy tờ của nó vượt trội hơn hẳn so với các máy bay Mỹ và đồng minh khác.
Giống như F-15, F-14 cũng tham gia vào nhiều nỗ lực bắn hạ các máy bay đánh chặn MiG-25 của Iraq trong thập niên 1990. Dù là chiếc máy bay phù hợp nhất cho vai trò này, nó đã không thể đạt được bất kỳ chiến công tiêu diệt nào ngoài tầm nhìn trước các máy bay phản lực do Liên Xô chế tạo, tương tự như trường hợp của F-15. Sad thật sự!
Radar AN/AWG-9 của máy bay này vẫn là một hạn chế lớn đối với hiệu suất của nó, và đến đầu những năm 1980 đã trở nên "lỗi thời" khi Liên Xô đưa radar mảng quét điện tử đầu tiên trên thế giới vào phục vụ cho tác chiến không đối không trên chiếc MiG-31.
Nguồn: soha.vn
F-14 – Tiêm kích "flop" hay sao?
Ra mắt từ năm 1974, tiêm kích chiếm ưu thế trên không F-14 Tomcat do Hải quân Mỹ phát triển vẫn giữ kỷ lục là loại tiêm kích nặng nhất từng được thế giới phương Tây đưa vào biên chế. Đây cũng là chiếc máy bay chiến đấu chiến thuật thế hệ thứ tư đầu tiên trên toàn cầu đi vào hoạt động luôn nha!
Tuy sở hữu kích thước khủng, nhưng con "big boy" này lại bị đánh giá là quá đắt đỏ, khiến nhiều lực lượng phải "pass" kể cả Lực lượng Vệ binh Không quân Quốc gia Mỹ (U.S. Air National Guard) và Không quân Hoàng gia Anh (British Royal Air Force). Tuy nhiên, Hải quân Mỹ vẫn chi tiền "đu idol" này vì phải đối phó với mối đe dọa từ các máy bay ném bom của Liên Xô nhắm vào nhóm tác chiến tàu sân bay của họ.
Thời Chiến tranh Lạnh, ngoài máy bay đánh chặn MiG-31 của Liên Xô ra thì F-14 gần như "vô địch thiên hạ" về khả năng không đối không ngoài tầm nhìn. Combo cảm biến của em này cùng hệ thống dẫn đường của tên lửa AIM-54 thực sự "bá đạo", cho phép khóa và tấn công cả những mục tiêu nhỏ xíu như tên lửa hành trình ở khoảng cách siêu xa, đồng thời có thể "lock" và đánh nhiều mục tiêu cùng lúc – tính năng mà lúc đó chỉ có MiG-31 làm được thôi!
Mặc dù tiên phong trong những bước tiến mới về năng lực không đối không, nhưng F-14 lại chứng tỏ mình là một tiêm kích "đầy bug". Được phát triển song song với chiếc F-15 (em này ổn định hơn và vào biên chế Không quân Mỹ chỉ một năm sau), những vấn đề của F-14 đã khiến nó phải "về hưu non" vào năm 2006. Trong khi đó, F-15 không chỉ vẫn phục vụ 20 năm sau mà còn tiếp tục được sản xuất và mua sắm, đảm bảo nó sẽ bay tới tận những năm 2060 luôn á!
Chi phí duy trì cực kỳ cao là một yếu tố "headache" của F-14, cộng thêm tính linh hoạt và hiệu suất bay bị giới hạn. Động cơ TF30 của nó đặc biệt gây ra nhiều drama.
Cố Bộ trưởng Hải quân John Lehman từng báo cáo với Quốc hội Mỹ rằng việc kết hợp thứ mà ông gọi là "một động cơ tồi tệ" với khung thân tiêm kích này là "có lẽ là sự kết hợp không phù hợp nhất giữa động cơ và khung thân mà chúng ta từng có trong nhiều năm." Ối giồi ôi!
Thất bại trên thực chiến
Một đặc điểm nổi bật của F-14 là khả năng tấn công nhiều mục tiêu ở tầm cực xa, với tên lửa không đối không AIM-54 có tầm bắn khoảng 200 km, so với phạm vi dưới 70 km của tất cả các loại tiêm kích Mỹ khác. Tên lửa này kết hợp tầm bắn ấn tượng với đầu đạn "khủng", cùng khả năng dẫn đường bằng radar chủ động đầu tiên trên thế giới để tăng tỷ lệ "chốt hạ" mục tiêu.
Mặc dù sở hữu những tính năng xịn xò này, F-14 đã không thể mang lại sự thống trị trên không như những gì khả năng trên lý thuyết của nó đã hứa hẹn. Lý thuyết suông thôi chứ thực tế...
Trong Chiến tranh Iran-Iraq, chiếc máy bay này không thể hiện được khả năng vượt trội so với Không quân Iraq, và không đạt được bất kỳ chiến công tiêu diệt nào trước các máy bay đánh chặn MiG-25PD tinh nhuệ của Iraq, trong khi bản thân Iran lại mất ít nhất ba chiếc F-14 trong chiến đấu. Cuộc đối đầu đầu tiên của F-14 với MiG-25 đã kết thúc mà cả hai máy bay đều không tiêu diệt được đối phương – kiểu "hòa vui vẻ" vậy á!
Mặc dù những thiếu sót của F-14 trong tay Iran thường bị bỏ qua do tình trạng hỗn loạn của Lực lượng Vũ trang Iran, chiếc tiêm kích này lại chỉ đóng một vai trò "phụ" trong Chiến tranh vùng Vịnh khi được Hải quân Mỹ vận hành, dù khả năng không đối không trên giấy tờ của nó vượt trội hơn hẳn so với các máy bay Mỹ và đồng minh khác.
Giống như F-15, F-14 cũng tham gia vào nhiều nỗ lực bắn hạ các máy bay đánh chặn MiG-25 của Iraq trong thập niên 1990. Dù là chiếc máy bay phù hợp nhất cho vai trò này, nó đã không thể đạt được bất kỳ chiến công tiêu diệt nào ngoài tầm nhìn trước các máy bay phản lực do Liên Xô chế tạo, tương tự như trường hợp của F-15. Sad thật sự!
Radar AN/AWG-9 của máy bay này vẫn là một hạn chế lớn đối với hiệu suất của nó, và đến đầu những năm 1980 đã trở nên "lỗi thời" khi Liên Xô đưa radar mảng quét điện tử đầu tiên trên thế giới vào phục vụ cho tác chiến không đối không trên chiếc MiG-31.
Nguồn: soha.vn