Câu chuyện của chị Phương Thảo (Cao Lãnh, Đồng Tháp) nghe mà nước mắt cứ rơi, nhưng lại thấy đầy nghị lực và tình thương 
18 năm về trước, khi chị Thảo mới 26 tuổi, chị đã không suy nghĩ nhiều mà lao thẳng vào biển lửa để cứu bé trai 22 tháng tuổi. Hậu quả là 78% cơ thể chị bị bỏng nghiêm trọng, gương mặt biến dạng và phải trải qua 28 ca phẫu thuật đau đớn không tưởng.
Nhưng kể từ giây phút đó, chị quyết định nhận nuôi cậu bé mình đã cứu như con ruột. Nhớ lại ngày định mệnh với Thiện, chị Thảo nghẹn ngào kể:
"Lúc đó bé Thiện ở nhà trọ với ba, buổi sáng em hay mua đồ ăn sáng cho bé. Đến lúc đó khoảng 7 giờ sáng, bán ở chợ Sóc Trăng về thấy bố bé đứng ngoài nhưng không thấy con, hỏi mới biết chuyện do ống gas lỡ tuột ra ngoài nên ông ấy sợ quá bỏ chạy, không biết con ở đâu…"
Không ngần ngại, chị Thảo lao vào căn phòng trọ, bế chặt bé Thiện, bất chấp tất cả để đưa em bé thoát khỏi tử thần:
"Em chạy vô, bế chặt bé trong tay, còn hai bước nữa là ra khỏi cửa thì lửa bùng lên chắn ngang cửa. Ban đầu em cũng sợ hãi rồi nhắm mắt quay đầu ngược trở vào nhưng rồi cuối cùng vẫn chạy vụt qua và ôm bé nhảy xuống sông…"
Sau vụ cháy, toàn bộ cơ thể chị không còn chỗ nào nguyên vẹn, nhất là gương mặt. Bé Thiện may mắn không bị thương nặng, còn chị Thảo phải đối mặt với hành trình điều trị gian khổ không tưởng
Gia đình không đủ điều kiện nên chị không thể chuyển lên TP.HCM để chăm sóc tốt hơn. Sau khoảng nửa năm nằm viện ở Cần Thơ, chị buộc phải chuyển về Sóc Trăng vì thiếu tiền. Cuối cùng, chị thậm chí phải trốn viện về nhà dù vết thương chưa lành vì không còn khả năng chi trả. Mỗi ngày đều là địa ngục với chị:
"Mức độ bỏng là 78%, phần da hai tay hai mặt và từ đùi trở lên mất hết. Lúc đó mặt em chưa lành, mủ chảy cứ thế chảy ra. Em đau đớn đến mức từng nghĩ đến cái chết, đã ba lần uống thuốc tự tử, bốn lần rạch tay nhưng không thành" - Sờ vào những vết sẹo trên tay, chị Thảo bật khóc
Dù đau đớn thế, chị vẫn nhận nuôi bé Thiện vì ba bé đã bỏ rơi con.
"Lúc đầu em với ba nó cũng có tình cảm, nhưng ông ấy vũ phu quá. Thấy nó giống mình, bị mẹ bị cha bỏ rơi. Mình biết chuyện như nó còn nhỏ quá, mình thương nó" - Chị chầm chậm nói.
Chỉ vì chữ "thương" đó, chị Thảo cưu mang bé Thiện và cũng tự chữa lành chính mình. Dù cơ thể đau đớn vĩnh viễn, gương mặt biến dạng, chị vẫn làm đủ nghề để nuôi sống bản thân và con
May mắn thay, chị Thảo gặp được rất nhiều người tốt bụng giúp đỡ.
Chính những người xa lạ ấy đã cho chị động lực để sống tiếp, giúp chị từng bước lấy lại cuộc sống bình thường. Để có được như hiện tại, chị đã phải trải qua 28 ca phẫu thuật, mỗi ca đều là một hành trình đầy phi thường và tình yêu thương.
"Em đã trải qua 28 ca phẫu thuật. Trước đây, em đi bán vé số, có một chú thương tình cho em tiền. Không biết bây giờ chú còn hay đã mất, nhưng chính chú đã giúp em có tiền mổ chân. Chân em bị rút lại, không đi được, mỗi lần bước đi, em đều té ngã. Miệng cũng không ăn được bình thường, phải dùng thìa nhỏ để ăn từng chút một. Chú ấy đã quyết định tài trợ cho cả hai ca phẫu thuật trong vòng một tháng, lo hết mọi chi phí.
Những năm sau đó, em tiếp tục tham gia các chương trình phẫu thuật từ thiện.
Em tự đi bán vé số, mỗi khi có đoàn phẫu thuật là lại lên đường. Ban đầu, em một mình đi mổ, không ai bên cạnh. Nhưng sau này, có Thiện đã chăm sóc em. Khi ấy, nó mới 6 tuổi nhưng đã phải lo cho mẹ, dù chẳng được ăn ngon vẫn cố gắng chăm mẹ." (Nước mắt cứ rơi đọc đến đây )
"Nhiều lần, em muốn buông xuôi tất cả. Nhưng rồi em nghĩ đến những người đã giúp đỡ mình. Đặc biệt là một chị ở Sài Gòn khi ấy. Chị luôn kêu gọi mạnh thường quân giúp đỡ em mỗi lần phẫu thuật, cũng như cưu mang con em, giúp nó có cơ hội học nghề, dạy dỗ nó biết hiếu thảo và động viên em vượt qua khó khăn."
Có thể nói, cuộc đời chị Thảo là những lần đau đớn nhưng cũng là những lần được yêu thương. Chị mất quá nhiều nhưng may mắn vẫn có người - dù xa lạ - luôn bên cạnh. Và vì đứa bé chị đã cứu, vì những người đã giúp đỡ, chị Thảo tiếp tục có niềm tin sống dù con đường phía trước gian nan thế nào
Khi gặp được anh Bình – người chồng hiện tại, cuộc sống chị có thêm chỗ dựa. Theo chị Thảo, hai người tình cờ quen nhau từ 2014 trong một lần làm thiện nguyện:
"Năm 2014, lúc đó em mới phẫu thuật 13 lần. Lúc mổ từ thiện thì bác sĩ nói sẽ cho em 3 nguyện vọng.
Em nói nguyện vọng thứ nhất là phẫu thuật thành công, nguyện vọng thứ 2 là có sức khoẻ và nguyện vọng thứ 3 là tìm được những bệnh nhân như em để cho họ có thể được phẫu thuật từ thiện. Bác sĩ đồng ý.
Lúc đó em thấy tin một bé bị phỏng nhưng không biết đường để đi đến. Em nhắn hỏi anh Bình thì được anh ấy hướng dẫn và hỏi chuyện. Sau khi chia sẻ, từ từ tiếp xúc thì chúng em dần có tình cảm."
Chính từ những việc làm tốt, chị Thảo đã tìm thấy niềm an ủi cho cuộc đời mình. Tuy nhiên, gia đình đông người, cuộc sống mưu sinh của anh Bình và chị Thảo vẫn nhiều lúc rơi vào bế tắc.
"Cơm áo gạo tiền, con thì đông, đôi lúc em vẫn nghĩ đến chuyện muốn buông bỏ nhưng thấy con chỉ có thể nương tựa vào mình nên em ráng làm chỗ dựa. Em cũng ít khi chia sẻ với chồng em lắm." - chị Thảo nghẹn ngào.
Hiện tại, vợ chồng Thảo sống trong căn nhà nhỏ do bà ngoại chồng để lại cùng năm đứa con - trong đó 2 con nuôi và 3 con ruột. Hằng ngày, chị làm ở xưởng khung hình. Đến chiều tối lại cùng các con chia nhau bán 300 tờ vé số để kiếm sống:
"Tối nào cũng vậy, mấy mẹ con chia nhau bán vé số. Đứa lớn bán xa, đứa nhỏ bán gần. Nhà đông con, đâu ai giúp được gì nhiều, chỉ biết tự lo."
Anh Bình, chồng chị, là tài xế lái xe hợp đồng. Hai vợ chồng dù vất vả nhưng luôn động viên nhau cùng cố gắng. Dù không giỏi diễn đạt nhưng anh vẫn mong muốn sau này vợ và các con có tương lai tốt đẹp hơn:
"Mình chỉ mong vợ cố gắng lo cùng cho các con đàng hoàng. Sau này cuộc sống tốt đẹp hơn thì có thể nghỉ ngơi nhiều hơn."
Và may mắn thay, các con của chị Thảo đều rất hiếu thảo và thương mẹ
Thiện - bé trai năm xưa chị Thảo cứu khỏi biển lửa, giờ đã 20 tuổi, cũng làm trong xưởng khung hình để phụ giúp gia đình. Khi nhắc chuyện cũ, chàng trai cũng xót xa:
"Mẹ chưa bao giờ kể về chuyện cũ, con hỏi mẹ mới nói. Con chỉ mong mẹ khỏe mạnh, không phải chịu khổ nữa."
Ngồi cạnh Thiện trong bữa cơm là Sen – cô con gái nuôi khác được chị Thảo nhận về từ năm 12 tuổi - cũng xúc động kể lại:
"Lúc con 12 tuổi, con bị ba mẹ bỏ rơi. Mẹ Thảo gặp rồi thương, nhận con về nuôi. Giờ con chỉ mong mẹ có đủ tiền để phẫu thuật, có sức khỏe lo cho các con."
Dù cuộc sống khó khăn, chị Thảo vẫn giữ vững niềm tin và mong muốn làm thiện nguyện chưa bao giờ tắt:
"Em không cần tiền, em chỉ cần một người biết yêu thương, chia sẻ với em, cũng mong các con có nghề nghiệp ổn định, có cuộc sống tốt hơn. Sau này em muốn về Sóc Trăng, vì dù gì cũng còn dòng họ. Em phải sửa nhà thì mấy đứa mới ở được, nhà cũng dột hết rồi.
Mình vẫn còn làm được, tuy rằng mình tàn nhưng không phế. Em muốn lo cho con, lo cho cả những người khó khăn hơn em."
Nguồn: soha.vn
18 năm về trước, khi chị Thảo mới 26 tuổi, chị đã không suy nghĩ nhiều mà lao thẳng vào biển lửa để cứu bé trai 22 tháng tuổi. Hậu quả là 78% cơ thể chị bị bỏng nghiêm trọng, gương mặt biến dạng và phải trải qua 28 ca phẫu thuật đau đớn không tưởng.
Nhưng kể từ giây phút đó, chị quyết định nhận nuôi cậu bé mình đã cứu như con ruột. Nhớ lại ngày định mệnh với Thiện, chị Thảo nghẹn ngào kể:
"Lúc đó bé Thiện ở nhà trọ với ba, buổi sáng em hay mua đồ ăn sáng cho bé. Đến lúc đó khoảng 7 giờ sáng, bán ở chợ Sóc Trăng về thấy bố bé đứng ngoài nhưng không thấy con, hỏi mới biết chuyện do ống gas lỡ tuột ra ngoài nên ông ấy sợ quá bỏ chạy, không biết con ở đâu…"
Không ngần ngại, chị Thảo lao vào căn phòng trọ, bế chặt bé Thiện, bất chấp tất cả để đưa em bé thoát khỏi tử thần:
"Em chạy vô, bế chặt bé trong tay, còn hai bước nữa là ra khỏi cửa thì lửa bùng lên chắn ngang cửa. Ban đầu em cũng sợ hãi rồi nhắm mắt quay đầu ngược trở vào nhưng rồi cuối cùng vẫn chạy vụt qua và ôm bé nhảy xuống sông…"
Sau vụ cháy, toàn bộ cơ thể chị không còn chỗ nào nguyên vẹn, nhất là gương mặt. Bé Thiện may mắn không bị thương nặng, còn chị Thảo phải đối mặt với hành trình điều trị gian khổ không tưởng
Gia đình không đủ điều kiện nên chị không thể chuyển lên TP.HCM để chăm sóc tốt hơn. Sau khoảng nửa năm nằm viện ở Cần Thơ, chị buộc phải chuyển về Sóc Trăng vì thiếu tiền. Cuối cùng, chị thậm chí phải trốn viện về nhà dù vết thương chưa lành vì không còn khả năng chi trả. Mỗi ngày đều là địa ngục với chị:
"Mức độ bỏng là 78%, phần da hai tay hai mặt và từ đùi trở lên mất hết. Lúc đó mặt em chưa lành, mủ chảy cứ thế chảy ra. Em đau đớn đến mức từng nghĩ đến cái chết, đã ba lần uống thuốc tự tử, bốn lần rạch tay nhưng không thành" - Sờ vào những vết sẹo trên tay, chị Thảo bật khóc
Dù đau đớn thế, chị vẫn nhận nuôi bé Thiện vì ba bé đã bỏ rơi con.
"Lúc đầu em với ba nó cũng có tình cảm, nhưng ông ấy vũ phu quá. Thấy nó giống mình, bị mẹ bị cha bỏ rơi. Mình biết chuyện như nó còn nhỏ quá, mình thương nó" - Chị chầm chậm nói.
Chỉ vì chữ "thương" đó, chị Thảo cưu mang bé Thiện và cũng tự chữa lành chính mình. Dù cơ thể đau đớn vĩnh viễn, gương mặt biến dạng, chị vẫn làm đủ nghề để nuôi sống bản thân và con
May mắn thay, chị Thảo gặp được rất nhiều người tốt bụng giúp đỡ.
Chính những người xa lạ ấy đã cho chị động lực để sống tiếp, giúp chị từng bước lấy lại cuộc sống bình thường. Để có được như hiện tại, chị đã phải trải qua 28 ca phẫu thuật, mỗi ca đều là một hành trình đầy phi thường và tình yêu thương.
"Em đã trải qua 28 ca phẫu thuật. Trước đây, em đi bán vé số, có một chú thương tình cho em tiền. Không biết bây giờ chú còn hay đã mất, nhưng chính chú đã giúp em có tiền mổ chân. Chân em bị rút lại, không đi được, mỗi lần bước đi, em đều té ngã. Miệng cũng không ăn được bình thường, phải dùng thìa nhỏ để ăn từng chút một. Chú ấy đã quyết định tài trợ cho cả hai ca phẫu thuật trong vòng một tháng, lo hết mọi chi phí.
Những năm sau đó, em tiếp tục tham gia các chương trình phẫu thuật từ thiện.
Em tự đi bán vé số, mỗi khi có đoàn phẫu thuật là lại lên đường. Ban đầu, em một mình đi mổ, không ai bên cạnh. Nhưng sau này, có Thiện đã chăm sóc em. Khi ấy, nó mới 6 tuổi nhưng đã phải lo cho mẹ, dù chẳng được ăn ngon vẫn cố gắng chăm mẹ." (Nước mắt cứ rơi đọc đến đây )
"Nhiều lần, em muốn buông xuôi tất cả. Nhưng rồi em nghĩ đến những người đã giúp đỡ mình. Đặc biệt là một chị ở Sài Gòn khi ấy. Chị luôn kêu gọi mạnh thường quân giúp đỡ em mỗi lần phẫu thuật, cũng như cưu mang con em, giúp nó có cơ hội học nghề, dạy dỗ nó biết hiếu thảo và động viên em vượt qua khó khăn."
Có thể nói, cuộc đời chị Thảo là những lần đau đớn nhưng cũng là những lần được yêu thương. Chị mất quá nhiều nhưng may mắn vẫn có người - dù xa lạ - luôn bên cạnh. Và vì đứa bé chị đã cứu, vì những người đã giúp đỡ, chị Thảo tiếp tục có niềm tin sống dù con đường phía trước gian nan thế nào
Khi gặp được anh Bình – người chồng hiện tại, cuộc sống chị có thêm chỗ dựa. Theo chị Thảo, hai người tình cờ quen nhau từ 2014 trong một lần làm thiện nguyện:
"Năm 2014, lúc đó em mới phẫu thuật 13 lần. Lúc mổ từ thiện thì bác sĩ nói sẽ cho em 3 nguyện vọng.
Em nói nguyện vọng thứ nhất là phẫu thuật thành công, nguyện vọng thứ 2 là có sức khoẻ và nguyện vọng thứ 3 là tìm được những bệnh nhân như em để cho họ có thể được phẫu thuật từ thiện. Bác sĩ đồng ý.
Lúc đó em thấy tin một bé bị phỏng nhưng không biết đường để đi đến. Em nhắn hỏi anh Bình thì được anh ấy hướng dẫn và hỏi chuyện. Sau khi chia sẻ, từ từ tiếp xúc thì chúng em dần có tình cảm."
Chính từ những việc làm tốt, chị Thảo đã tìm thấy niềm an ủi cho cuộc đời mình. Tuy nhiên, gia đình đông người, cuộc sống mưu sinh của anh Bình và chị Thảo vẫn nhiều lúc rơi vào bế tắc.
"Cơm áo gạo tiền, con thì đông, đôi lúc em vẫn nghĩ đến chuyện muốn buông bỏ nhưng thấy con chỉ có thể nương tựa vào mình nên em ráng làm chỗ dựa. Em cũng ít khi chia sẻ với chồng em lắm." - chị Thảo nghẹn ngào.
Hiện tại, vợ chồng Thảo sống trong căn nhà nhỏ do bà ngoại chồng để lại cùng năm đứa con - trong đó 2 con nuôi và 3 con ruột. Hằng ngày, chị làm ở xưởng khung hình. Đến chiều tối lại cùng các con chia nhau bán 300 tờ vé số để kiếm sống:
"Tối nào cũng vậy, mấy mẹ con chia nhau bán vé số. Đứa lớn bán xa, đứa nhỏ bán gần. Nhà đông con, đâu ai giúp được gì nhiều, chỉ biết tự lo."
Anh Bình, chồng chị, là tài xế lái xe hợp đồng. Hai vợ chồng dù vất vả nhưng luôn động viên nhau cùng cố gắng. Dù không giỏi diễn đạt nhưng anh vẫn mong muốn sau này vợ và các con có tương lai tốt đẹp hơn:
"Mình chỉ mong vợ cố gắng lo cùng cho các con đàng hoàng. Sau này cuộc sống tốt đẹp hơn thì có thể nghỉ ngơi nhiều hơn."
Và may mắn thay, các con của chị Thảo đều rất hiếu thảo và thương mẹ
Thiện - bé trai năm xưa chị Thảo cứu khỏi biển lửa, giờ đã 20 tuổi, cũng làm trong xưởng khung hình để phụ giúp gia đình. Khi nhắc chuyện cũ, chàng trai cũng xót xa:
"Mẹ chưa bao giờ kể về chuyện cũ, con hỏi mẹ mới nói. Con chỉ mong mẹ khỏe mạnh, không phải chịu khổ nữa."
Ngồi cạnh Thiện trong bữa cơm là Sen – cô con gái nuôi khác được chị Thảo nhận về từ năm 12 tuổi - cũng xúc động kể lại:
"Lúc con 12 tuổi, con bị ba mẹ bỏ rơi. Mẹ Thảo gặp rồi thương, nhận con về nuôi. Giờ con chỉ mong mẹ có đủ tiền để phẫu thuật, có sức khỏe lo cho các con."
Dù cuộc sống khó khăn, chị Thảo vẫn giữ vững niềm tin và mong muốn làm thiện nguyện chưa bao giờ tắt:
"Em không cần tiền, em chỉ cần một người biết yêu thương, chia sẻ với em, cũng mong các con có nghề nghiệp ổn định, có cuộc sống tốt hơn. Sau này em muốn về Sóc Trăng, vì dù gì cũng còn dòng họ. Em phải sửa nhà thì mấy đứa mới ở được, nhà cũng dột hết rồi.
Mình vẫn còn làm được, tuy rằng mình tàn nhưng không phế. Em muốn lo cho con, lo cho cả những người khó khăn hơn em."
Nguồn: soha.vn