Nếu anh không xử lý được chuyện này thì sau này có drama gì, chắc chị phải solo 1 mình thôi
Mình là con gái được sinh ra và lớn lên trong gia đình cực kỳ nghiêm khắc luôn á. Ông bà ngoại, bố mẹ mình đều là giáo viên nên yêu cầu về lối sống, đạo đức khắt khe lắm. Từ bé mình đã được dạy dỗ kỹ càng, từng phép tắc nhỏ nhặt, từng hành vi mỗi ngày đều phải đúng đắn và chỉn chu.
Lớn lên trong môi trường đó nên thật sự mình cũng hơi khó tính tí, nhưng bù lại đi đâu cũng không để người khác khó chịu. Dù ở môi trường nào thì mình cũng dễ hòa nhập và để lại ấn tượng tốt với mọi người.
Thế nhưng sau câu chuyện mình sắp kể dưới đây thì mình chợt nhận ra rằng, không phải gia đình nào cũng có thể tạo cho con cái môi trường giáo dục tốt đẹp cả
Mình và người yêu đã yêu nhau được 4 năm rồi, một quãng thời gian đủ dài để hiểu và yêu thương nhau, đủ sâu để tính đến tương lai chung. Mình cũng đã 27 tuổi, người yêu thì hơn 30 rồi, đã đến lúc ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc về tương lai với nhau. Bởi vậy mình và anh đều lên kế hoạch về ra mắt bố mẹ 2 bên.
Ngày về ra mắt gia đình anh, mình đã bắt đầu cảm nhận một nét văn hóa gia đình khác biệt. Thế nhưng dù trong lòng có thấy lạ lạ thì mình cũng hiểu rằng chẳng gia đình nào giống gia đình nào hết. Mình yêu thương nhau, xác định từ 2 người xa lạ về chung 1 nhà thì chuyện phải thông cảm, chấp nhận lẫn nhau là điều đương nhiên phải chuẩn bị sẵn tâm lý.
Thế nhưng vẫn có những chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát và thật sự không hề dễ dàng gì để giải quyết Mọi chuyện bắt đầu từ những tin nhắn nhỏ nhặt của em gái anh, những lời nhờ vả tưởng chừng vô hại nhưng lại khiến mình cảm thấy khó xử. Ban đầu chỉ là những câu chuyện thường thường, con bé hỏi mình thích uống trà sữa hãng nào, thỉnh thoảng gửi ảnh 1 chiếc váy và nhờ mình nhận xét xem có đẹp không...
Kế đó, mọi chuyện cứ leo thang dần, con bé bắt đầu nhờ mình gói bánh rồi dần dần thường xuyên nhắn tin nhờ mua đồ ăn, trà sữa, thậm chí là đặt quần áo và nhờ mình thanh toán tiền hộ Ban đầu, mình nghĩ đó chỉ là những tình huống đơn giản, em út trong nhà thi thoảng mua cho cái này cái kia cũng không sao. Thu nhập của mình không thấp, chuyện mua cốc trà hay cái váy không thành vấn đề nhưng có những lần mình bận không kịp mua thì con bé tỏ thái độ rất không thoải mái. Mình tự mua thì không sao nhưng đặc biệt không thích cái cảm giác bị chỉ đạo, sai phái.
Thời gian trôi qua, những yêu cầu nhỏ lẻ ấy bắt đầu tích tụ thành một khoản không nhỏ. Không chỉ là những đơn hàng nhỏ lẻ nữa, em gái anh còn thỉnh thoảng vay tiền, mỗi lần vay chỉ 500k đến 1 triệu nhưng không bao giờ trả lại. Đến nay, riêng mấy cái tiền con bé "vay đểu" mà chỉ sau 3 tháng đã lên đến hơn 10 triệu đồng luôn
Mình không phải người keo kiệt và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác khi có thể. Tuy nhiên, tiền không phải là lá mít, mình đi làm kiếm tiền không phải để mang đi rải rác cho người khác và rõ ràng mình nhận thấy con bé mới 15 tuổi này đang có tư tưởng cậy mình là chị dâu tương lai và muốn mình phải đáp ứng yêu cầu, không được thì phản ứng cực kỳ rõ ràng.
Mối quan hệ giữa mình và gia đình anh còn non trẻ và cần được nuôi dưỡng, mình không muốn bắt đầu bằng việc gây gổ hay hiểu lầm. Nhưng mình cũng không muốn mình trở thành "ngân hàng di động" cho em gái anh mỗi khi con bé cần tiền mua sắm
Giữa lúc này thì con bé nhắn tin nhờ mình mua hộ 7 cốc trà sữa mà còn là của hãng rất đắt tiền. Mỗi cốc bao gồm cả topping cũng xấp xỉ 100k/cốc. Con bé còn thản nhiên nói rằng mua để khao các bạn vì trót hứa rồi. Mình nghĩ 1 lúc rồi quyết định nhắn tin lại rằng:
"Để chị bảo anh Minh đặt cho nhé vì chị đang họp dở không ngồi đặt hàng được".
Nói rồi mình chuyển tiếp tin nhắn cho người yêu rồi để điện thoại đó đi làm việc khác. Lát sau về thấy có đến cả vài chục cuộc gọi nhỡ của người yêu. Anh có vẻ rất bực mình vì em gái liên tục xin đểu mình như vậy. Kế đó là tin nhắn trách móc với thái độ có phần hơi hỗn láo của em gái anh dành cho mình
Nguồn: soha.vn
Mình là con gái được sinh ra và lớn lên trong gia đình cực kỳ nghiêm khắc luôn á. Ông bà ngoại, bố mẹ mình đều là giáo viên nên yêu cầu về lối sống, đạo đức khắt khe lắm. Từ bé mình đã được dạy dỗ kỹ càng, từng phép tắc nhỏ nhặt, từng hành vi mỗi ngày đều phải đúng đắn và chỉn chu.
Lớn lên trong môi trường đó nên thật sự mình cũng hơi khó tính tí, nhưng bù lại đi đâu cũng không để người khác khó chịu. Dù ở môi trường nào thì mình cũng dễ hòa nhập và để lại ấn tượng tốt với mọi người.
Thế nhưng sau câu chuyện mình sắp kể dưới đây thì mình chợt nhận ra rằng, không phải gia đình nào cũng có thể tạo cho con cái môi trường giáo dục tốt đẹp cả
Mình và người yêu đã yêu nhau được 4 năm rồi, một quãng thời gian đủ dài để hiểu và yêu thương nhau, đủ sâu để tính đến tương lai chung. Mình cũng đã 27 tuổi, người yêu thì hơn 30 rồi, đã đến lúc ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc về tương lai với nhau. Bởi vậy mình và anh đều lên kế hoạch về ra mắt bố mẹ 2 bên.
Ngày về ra mắt gia đình anh, mình đã bắt đầu cảm nhận một nét văn hóa gia đình khác biệt. Thế nhưng dù trong lòng có thấy lạ lạ thì mình cũng hiểu rằng chẳng gia đình nào giống gia đình nào hết. Mình yêu thương nhau, xác định từ 2 người xa lạ về chung 1 nhà thì chuyện phải thông cảm, chấp nhận lẫn nhau là điều đương nhiên phải chuẩn bị sẵn tâm lý.
Thế nhưng vẫn có những chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát và thật sự không hề dễ dàng gì để giải quyết Mọi chuyện bắt đầu từ những tin nhắn nhỏ nhặt của em gái anh, những lời nhờ vả tưởng chừng vô hại nhưng lại khiến mình cảm thấy khó xử. Ban đầu chỉ là những câu chuyện thường thường, con bé hỏi mình thích uống trà sữa hãng nào, thỉnh thoảng gửi ảnh 1 chiếc váy và nhờ mình nhận xét xem có đẹp không...
Kế đó, mọi chuyện cứ leo thang dần, con bé bắt đầu nhờ mình gói bánh rồi dần dần thường xuyên nhắn tin nhờ mua đồ ăn, trà sữa, thậm chí là đặt quần áo và nhờ mình thanh toán tiền hộ Ban đầu, mình nghĩ đó chỉ là những tình huống đơn giản, em út trong nhà thi thoảng mua cho cái này cái kia cũng không sao. Thu nhập của mình không thấp, chuyện mua cốc trà hay cái váy không thành vấn đề nhưng có những lần mình bận không kịp mua thì con bé tỏ thái độ rất không thoải mái. Mình tự mua thì không sao nhưng đặc biệt không thích cái cảm giác bị chỉ đạo, sai phái.
Thời gian trôi qua, những yêu cầu nhỏ lẻ ấy bắt đầu tích tụ thành một khoản không nhỏ. Không chỉ là những đơn hàng nhỏ lẻ nữa, em gái anh còn thỉnh thoảng vay tiền, mỗi lần vay chỉ 500k đến 1 triệu nhưng không bao giờ trả lại. Đến nay, riêng mấy cái tiền con bé "vay đểu" mà chỉ sau 3 tháng đã lên đến hơn 10 triệu đồng luôn
Mình không phải người keo kiệt và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác khi có thể. Tuy nhiên, tiền không phải là lá mít, mình đi làm kiếm tiền không phải để mang đi rải rác cho người khác và rõ ràng mình nhận thấy con bé mới 15 tuổi này đang có tư tưởng cậy mình là chị dâu tương lai và muốn mình phải đáp ứng yêu cầu, không được thì phản ứng cực kỳ rõ ràng.
Mối quan hệ giữa mình và gia đình anh còn non trẻ và cần được nuôi dưỡng, mình không muốn bắt đầu bằng việc gây gổ hay hiểu lầm. Nhưng mình cũng không muốn mình trở thành "ngân hàng di động" cho em gái anh mỗi khi con bé cần tiền mua sắm
Giữa lúc này thì con bé nhắn tin nhờ mình mua hộ 7 cốc trà sữa mà còn là của hãng rất đắt tiền. Mỗi cốc bao gồm cả topping cũng xấp xỉ 100k/cốc. Con bé còn thản nhiên nói rằng mua để khao các bạn vì trót hứa rồi. Mình nghĩ 1 lúc rồi quyết định nhắn tin lại rằng:
"Để chị bảo anh Minh đặt cho nhé vì chị đang họp dở không ngồi đặt hàng được".
Nói rồi mình chuyển tiếp tin nhắn cho người yêu rồi để điện thoại đó đi làm việc khác. Lát sau về thấy có đến cả vài chục cuộc gọi nhỡ của người yêu. Anh có vẻ rất bực mình vì em gái liên tục xin đểu mình như vậy. Kế đó là tin nhắn trách móc với thái độ có phần hơi hỗn láo của em gái anh dành cho mình
Nguồn: soha.vn