Mẹ mình bị tai biến nhẹ rồi. Tuy bà không phải nằm liệt giường, nhưng từ đó sức khỏe yếu hẳn, tay chân bủn rủn làm gì cũng phải có người giúp
Mình với em trai đều thiếu tình yêu thương của bố từ bé, một mình mẹ vất vả nuôi hai chị em ăn học. Biết điều kiện kinh tế gia đình không được khá giả nên mình luôn tự nhủ sau này phải cố gắng gấp đôi người khác để mẹ và em trai có tương lai tốt đẹp hơn.
Khi có công việc ổn định, mình lo cho em trai học xong rồi mới lấy chồng. Chồng mình mở cửa hàng kinh doanh, công việc khá ổn nên từ trước đến giờ hai vợ chồng chưa bao giờ phải lo lắng về chuyện tiền bạc. Mỗi tháng, mình đưa cho em trai 8 triệu để em chăm sóc mẹ, lo ăn uống, quần áo và đau ốm. Mình xem đó là cách để báo hiếu, để hoàn thành trách nhiệm của một người con. Mỗi lần gửi tiền về mình đều thông báo cho chồng biết và anh cũng vui vẻ tán thành luôn
Còn em trai mình, sau khi tốt nghiệp trung cấp, em về quê sống cùng mẹ và tìm được công việc khá ổn. Vài năm sau, em cũng lập gia đình rồi. Mức thu nhập của vợ chồng em ở mức bình thường nên khi có con cũng chỉ đủ nuôi các con ăn học thôi.
Mẹ mình sống cùng với vợ chồng em trong căn nhà ngày càng chật chội, cũ kỹ. Nhưng với điều kiện kinh tế của các em thì khó có thể xây được nhà. Mình không muốn mẹ vất vả cả đời vì con cái mà cuối đời phải sống trong cảnh như vậy, nên đã bàn với chồng dùng 1,5 tỷ tiết kiệm của 2 vợ chồng để xây nhà cho em
Trước lúc xây mình cũng nói rõ điều kiện với vợ chồng em luôn: "Hai em phải xây cho mẹ một phòng rộng rãi và có chỗ đi vệ sinh đầy đủ nhé. Sau này mẹ về già, nếu có ốm đau đi bệnh viện, tiền viện phí thuốc thang là anh chị sẽ lo, còn hai em phải có trách nhiệm phụng dưỡng chu đáo với mẹ". Nghe điều kiện mình đưa ra, vợ chồng em rất tán thành.
Mảnh đất của bố mẹ ở quê hơn 1000m2, mẹ bảo sẽ chia cho mình một suất, phần còn lại sẽ để cho vợ chồng em trai xây nhà. Nhưng mình từ chối và bảo mẹ để lại toàn bộ mảnh đất cho Toàn (tên em trai). Bởi mình là con gái đã đi lấy chồng, kinh tế lại khá giả, còn em út không được may mắn như anh chị, thế nên chúng mình phải có trách nhiệm hỗ trợ em ấy.
Thế nhưng, số phận của Toàn thật hẩm hiu quá Vất vả xây nhà suốt 1 năm, đến ngày sắp được lên nhà mới thì em lại gặp tai nạn và mất ngay tại chỗ. Sự ra đi đột ngột của em trai là mất mát và tổn thất lớn của gia đình chúng mình. Đó là những ngày đẫm nước mắt. Em dâu khóc ngất lên ngất xuống phải có người đứng dìu bên cạnh. Còn mẹ mình đau buồn, suy sụp không thiết ăn uống gì. Thương nhất là mấy đứa trẻ, chúng chỉ biết đứng nhìn theo mà chưa hiểu chuyện đau lòng xảy ra
Tính đến giờ, em trai mình mất được 16 năm rồi, đó vẫn là sự đau thương của gia đình mình. Thương 2 đứa con của Toàn không còn bố nên mình đã đứng ra đóng toàn bộ tiền học phí cho các cháu ăn học. Thế nhưng, con gái đầu của Toàn năng lực có hạn nên chỉ học hết cấp 3 là đi làm công nhân. Hiện tại cháu đã lập gia đình rồi. Còn con trai út của Toàn đang là sinh viên năm 3 của một trường danh tiếng trên Hà Nội đây. Nếu sau này cháu có muốn học lên thạc sĩ mình vẫn sẵn sàng đầu tư tiếp, miễn sao ra trường cháu có được công việc và cuộc sống tốt hơn
Khoảng 3 năm trước, mẹ mình bị tai biến nhẹ. Dù bà không phải nằm liệt giường, nhưng từ đó sức khỏe yếu hẳn, tay chân bủn rủn làm gì cũng phải có con cháu giúp đỡ.
Cuối tuần vừa rồi, vợ chồng mình về quê ăn giỗ bố. Trong lúc ăn cơm, em dâu bất ngờ nói: "Vợ chồng con gái em mới sinh con, bà nội sức khỏe yếu nên không chăm sóc được. Các con muốn em lên chăm sóc cháu cho 2 đứa đi làm. 3 năm nay, em chăm sóc mẹ ốm như thế là được rồi. Bây giờ em phải lo cho gia đình của mình nữa".
Điều mình không ngờ nhất là em ấy, lấy lý do chăm cháu ngoại nên không thể tiếp tục chăm sóc mẹ và có ý muốn gửi bà vào viện dưỡng lão Ngập ngừng một lúc em cho rằng mẹ vào viện dưỡng lão sẽ tốt hơn.
Nguồn: soha.vn
Mình với em trai đều thiếu tình yêu thương của bố từ bé, một mình mẹ vất vả nuôi hai chị em ăn học. Biết điều kiện kinh tế gia đình không được khá giả nên mình luôn tự nhủ sau này phải cố gắng gấp đôi người khác để mẹ và em trai có tương lai tốt đẹp hơn.
Khi có công việc ổn định, mình lo cho em trai học xong rồi mới lấy chồng. Chồng mình mở cửa hàng kinh doanh, công việc khá ổn nên từ trước đến giờ hai vợ chồng chưa bao giờ phải lo lắng về chuyện tiền bạc. Mỗi tháng, mình đưa cho em trai 8 triệu để em chăm sóc mẹ, lo ăn uống, quần áo và đau ốm. Mình xem đó là cách để báo hiếu, để hoàn thành trách nhiệm của một người con. Mỗi lần gửi tiền về mình đều thông báo cho chồng biết và anh cũng vui vẻ tán thành luôn
Còn em trai mình, sau khi tốt nghiệp trung cấp, em về quê sống cùng mẹ và tìm được công việc khá ổn. Vài năm sau, em cũng lập gia đình rồi. Mức thu nhập của vợ chồng em ở mức bình thường nên khi có con cũng chỉ đủ nuôi các con ăn học thôi.
Mẹ mình sống cùng với vợ chồng em trong căn nhà ngày càng chật chội, cũ kỹ. Nhưng với điều kiện kinh tế của các em thì khó có thể xây được nhà. Mình không muốn mẹ vất vả cả đời vì con cái mà cuối đời phải sống trong cảnh như vậy, nên đã bàn với chồng dùng 1,5 tỷ tiết kiệm của 2 vợ chồng để xây nhà cho em
Trước lúc xây mình cũng nói rõ điều kiện với vợ chồng em luôn: "Hai em phải xây cho mẹ một phòng rộng rãi và có chỗ đi vệ sinh đầy đủ nhé. Sau này mẹ về già, nếu có ốm đau đi bệnh viện, tiền viện phí thuốc thang là anh chị sẽ lo, còn hai em phải có trách nhiệm phụng dưỡng chu đáo với mẹ". Nghe điều kiện mình đưa ra, vợ chồng em rất tán thành.
Mảnh đất của bố mẹ ở quê hơn 1000m2, mẹ bảo sẽ chia cho mình một suất, phần còn lại sẽ để cho vợ chồng em trai xây nhà. Nhưng mình từ chối và bảo mẹ để lại toàn bộ mảnh đất cho Toàn (tên em trai). Bởi mình là con gái đã đi lấy chồng, kinh tế lại khá giả, còn em út không được may mắn như anh chị, thế nên chúng mình phải có trách nhiệm hỗ trợ em ấy.
Thế nhưng, số phận của Toàn thật hẩm hiu quá Vất vả xây nhà suốt 1 năm, đến ngày sắp được lên nhà mới thì em lại gặp tai nạn và mất ngay tại chỗ. Sự ra đi đột ngột của em trai là mất mát và tổn thất lớn của gia đình chúng mình. Đó là những ngày đẫm nước mắt. Em dâu khóc ngất lên ngất xuống phải có người đứng dìu bên cạnh. Còn mẹ mình đau buồn, suy sụp không thiết ăn uống gì. Thương nhất là mấy đứa trẻ, chúng chỉ biết đứng nhìn theo mà chưa hiểu chuyện đau lòng xảy ra
Tính đến giờ, em trai mình mất được 16 năm rồi, đó vẫn là sự đau thương của gia đình mình. Thương 2 đứa con của Toàn không còn bố nên mình đã đứng ra đóng toàn bộ tiền học phí cho các cháu ăn học. Thế nhưng, con gái đầu của Toàn năng lực có hạn nên chỉ học hết cấp 3 là đi làm công nhân. Hiện tại cháu đã lập gia đình rồi. Còn con trai út của Toàn đang là sinh viên năm 3 của một trường danh tiếng trên Hà Nội đây. Nếu sau này cháu có muốn học lên thạc sĩ mình vẫn sẵn sàng đầu tư tiếp, miễn sao ra trường cháu có được công việc và cuộc sống tốt hơn
Khoảng 3 năm trước, mẹ mình bị tai biến nhẹ. Dù bà không phải nằm liệt giường, nhưng từ đó sức khỏe yếu hẳn, tay chân bủn rủn làm gì cũng phải có con cháu giúp đỡ.
Cuối tuần vừa rồi, vợ chồng mình về quê ăn giỗ bố. Trong lúc ăn cơm, em dâu bất ngờ nói: "Vợ chồng con gái em mới sinh con, bà nội sức khỏe yếu nên không chăm sóc được. Các con muốn em lên chăm sóc cháu cho 2 đứa đi làm. 3 năm nay, em chăm sóc mẹ ốm như thế là được rồi. Bây giờ em phải lo cho gia đình của mình nữa".
Điều mình không ngờ nhất là em ấy, lấy lý do chăm cháu ngoại nên không thể tiếp tục chăm sóc mẹ và có ý muốn gửi bà vào viện dưỡng lão Ngập ngừng một lúc em cho rằng mẹ vào viện dưỡng lão sẽ tốt hơn.
Nguồn: soha.vn