Chị lao động mần ăn từng bữa còn bị em chồng "giàu chảnh" châm chọc không thương tiếc, đau lòng nhất là chồng im lặng không hề bênh vực
Cuộc sống khổ đã đành, bị coi thường lại càng khổ gấp đôi
Chị làm công nhân may tại khu công nghiệp, sáng dậy từ lúc trời còn mờ mờ, chiều về thì người như "tan chảy" luôn rồi. Chồng chị nghỉ học giữa chừng, giờ làm tài xế thuê – nghề nay đây mai đó không ổn định. Gia đình nhỏ của hai vợ chồng gồm 1 căn trọ chật chội cùng 3 đứa con nhỏ lúc nào cũng ồn ào như một cái chợ mini vậy.
Nghèo thì nghèo chứ chị đã quen rồi, nhưng mà cái cảm giác bị coi thường, bị giẫm đạp lòng tự trọng mỗi ngày mới là điều khó nuốt nhất á!
Em chồng "flex" giàu có, câu nào cũng "dí" vào điểm yếu
Em trai chồng chị thì giàu có, làm ăn riêng, tiền bạc rủng rỉnh, còn FA nữa nên sống rất thoải mái. Em ấy ở chung với bố mẹ chồng chị, còn vợ chồng chị phải ở trọ bên ngoài.
Mỗi lần về nhà nội, chị có cảm giác mình như người thừa ấy. Ánh mắt em chồng nhìn chị đầy khinh bỉ, như thể chị là "case study" cho một cuộc đời thất bại vậy
Những câu nói của em chồng không cần hét to mà cay đắng lắm luôn. Em ấy hay "thả thính độc" kiểu: nghèo mà sinh nhiều con, nuôi không nổi lại khổ cả lũ. Có lần chị bế đứa út mới hơn 1 tuổi, em chồng liếc qua rồi cười khẩy: "Thời buổi này người ta lo tích lũy, lo hưởng thụ, ai lại tự đeo gánh nặng vào cổ như thế, trông nhếch nhác vô cùng."
Ơ kìa, nói vậy là sao???
Chồng im lặng không bênh, lòng chị như lửa đốt
Nghe vậy, chồng chị mặt sầm lại nhưng... vẫn câm nín. Anh ấy vốn ít nói, lại mang mặc cảm vì bỏ học sớm nên trước em trai mình càng "tự ti" thêm. Chị từng giận anh vì sự im lặng đó, nhưng nhìn mái tóc anh bạc sớm, những đêm lái xe về khuya mới thấy thương lại.
Chỉ có điều mỗi lần em chồng "cà khịa", lòng chị như có lửa đốt luôn á!
Bữa giỗ đáng nhớ: Chị tất bật dưới bếp, em chồng "flex" trên mâm cơm
Lần gay gắt nhất là bữa giỗ, cả nhà đông đủ. Chị tất bật dưới bếp từ sáng sớm, vừa trông con vừa nấu nướng. Em chồng đi chơi về muộn, quần áo bảnh bao, tay cầm chìa khóa ô tô kêu leng keng nghe oai lắm
Trong bữa ăn, em ấy kể chuyện đầu tư, chuyện mua xe mới, rồi quay sang hỏi chồng chị sao vẫn lái xe thuê hoài, không biết tính đường dài à? Xong em ấy cười, nói đại ý: "Đẻ nhiều con thế này thì làm đến già cũng không ngóc đầu lên nổi."
Cả mâm cơm im bặt luôn. Chị nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, vừa xấu hổ vừa tủi thân, nhưng vẫn phải cúi xuống gắp thức ăn cho con, giả vờ như không nghe thấy gì hết
Đêm đó chị khóc, không phải vì nghèo...
Đêm ấy chị khóc nức nở. Không phải vì nghèo mà vì cảm giác bị xúc phạm ngay trước mặt con cái, họ hàng nhà chồng. Chị không hiểu tại sao em chồng cứ nhắm vào vợ chồng mình để "dí" liên tục như vậy?
Phải chăng nói anh chị thế thì em ấy có cảm giác được tôn vinh, bản thân "thành đạt hơn"? Chị phải làm sao để thoát khỏi những câu châm chọc thâm độc này đây?
Nguồn: soha.vn
Cuộc sống khổ đã đành, bị coi thường lại càng khổ gấp đôi
Chị làm công nhân may tại khu công nghiệp, sáng dậy từ lúc trời còn mờ mờ, chiều về thì người như "tan chảy" luôn rồi. Chồng chị nghỉ học giữa chừng, giờ làm tài xế thuê – nghề nay đây mai đó không ổn định. Gia đình nhỏ của hai vợ chồng gồm 1 căn trọ chật chội cùng 3 đứa con nhỏ lúc nào cũng ồn ào như một cái chợ mini vậy.
Nghèo thì nghèo chứ chị đã quen rồi, nhưng mà cái cảm giác bị coi thường, bị giẫm đạp lòng tự trọng mỗi ngày mới là điều khó nuốt nhất á!
Em chồng "flex" giàu có, câu nào cũng "dí" vào điểm yếu
Em trai chồng chị thì giàu có, làm ăn riêng, tiền bạc rủng rỉnh, còn FA nữa nên sống rất thoải mái. Em ấy ở chung với bố mẹ chồng chị, còn vợ chồng chị phải ở trọ bên ngoài.
Mỗi lần về nhà nội, chị có cảm giác mình như người thừa ấy. Ánh mắt em chồng nhìn chị đầy khinh bỉ, như thể chị là "case study" cho một cuộc đời thất bại vậy
Những câu nói của em chồng không cần hét to mà cay đắng lắm luôn. Em ấy hay "thả thính độc" kiểu: nghèo mà sinh nhiều con, nuôi không nổi lại khổ cả lũ. Có lần chị bế đứa út mới hơn 1 tuổi, em chồng liếc qua rồi cười khẩy: "Thời buổi này người ta lo tích lũy, lo hưởng thụ, ai lại tự đeo gánh nặng vào cổ như thế, trông nhếch nhác vô cùng."
Ơ kìa, nói vậy là sao???
Chồng im lặng không bênh, lòng chị như lửa đốt
Nghe vậy, chồng chị mặt sầm lại nhưng... vẫn câm nín. Anh ấy vốn ít nói, lại mang mặc cảm vì bỏ học sớm nên trước em trai mình càng "tự ti" thêm. Chị từng giận anh vì sự im lặng đó, nhưng nhìn mái tóc anh bạc sớm, những đêm lái xe về khuya mới thấy thương lại.
Chỉ có điều mỗi lần em chồng "cà khịa", lòng chị như có lửa đốt luôn á!
Bữa giỗ đáng nhớ: Chị tất bật dưới bếp, em chồng "flex" trên mâm cơm
Lần gay gắt nhất là bữa giỗ, cả nhà đông đủ. Chị tất bật dưới bếp từ sáng sớm, vừa trông con vừa nấu nướng. Em chồng đi chơi về muộn, quần áo bảnh bao, tay cầm chìa khóa ô tô kêu leng keng nghe oai lắm
Trong bữa ăn, em ấy kể chuyện đầu tư, chuyện mua xe mới, rồi quay sang hỏi chồng chị sao vẫn lái xe thuê hoài, không biết tính đường dài à? Xong em ấy cười, nói đại ý: "Đẻ nhiều con thế này thì làm đến già cũng không ngóc đầu lên nổi."
Cả mâm cơm im bặt luôn. Chị nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, vừa xấu hổ vừa tủi thân, nhưng vẫn phải cúi xuống gắp thức ăn cho con, giả vờ như không nghe thấy gì hết
Đêm đó chị khóc, không phải vì nghèo...
Đêm ấy chị khóc nức nở. Không phải vì nghèo mà vì cảm giác bị xúc phạm ngay trước mặt con cái, họ hàng nhà chồng. Chị không hiểu tại sao em chồng cứ nhắm vào vợ chồng mình để "dí" liên tục như vậy?
Phải chăng nói anh chị thế thì em ấy có cảm giác được tôn vinh, bản thân "thành đạt hơn"? Chị phải làm sao để thoát khỏi những câu châm chọc thâm độc này đây?
Nguồn: soha.vn