FanTraSuaU
New member
Chị về với danh nghĩa người giúp việc, nhưng sự thật đau lòng này chỉ có mình tôi biết...
Là dâu út trong nhà có ba anh trai, tôi chứng kiến nhiều chuyện drama nhưng chưa cái nào rùng mình bằng cái này. Câu chuyện bắt đầu từ ba năm trước, khi anh cả ly hôn và chị dâu biến mất không một lời giải thích, để lại đứa con trai cho mẹ chồng nuôi.
Hồi đó tôi còn nhớ, chị dâu cũ là người chị mà tôi cực kỳ yêu quý. Chị thuộc tuýp người nhẹ nhàng, ít nói, hơi introvert nhưng với tôi thì tốt không chê vào đâu được. Hai chị em hay tâm sự khuya, tôi từng nghĩ chị là kiểu người "an phận thủ thường" á. Nhưng không ngờ một ngày chị biến mất như cắt đứt, không lời từ biệt, không một món đồ, thậm chí cả số điện thoại cũng không để lại
Anh cả có cố tìm nhưng không ra kết quả gì. Còn mẹ chồng thì giận tím người, luôn miệng: "Cái loại đàn bà bỏ con mà đi, không xứng được nhắc tên trong nhà này".
Nghe mà tôi vừa thương vừa confused. Người như chị, sao có thể dứt áo ra đi không một lời giải thích chứ?
Ba năm qua, cháu trai được ông bà nội nuôi còn tôi thì là người gần gũi nó nhất. Tôi nhỏ hơn chị dâu cũ đúng 4 tuổi nên trong mắt cháu, tôi như chị, như mẹ luôn. Nhiều đêm cháu ốm, tôi thức trắng chăm sóc, tự hỏi: "Ở vị trí của chị, mình có nỡ bỏ con không nhỉ?".
**Rồi một ngày định mệnh đến...**
Hôm đó tôi về sớm, vừa mở cửa vào nhà thì đứng hình luôn
Chị dâu cũ đang ngồi trong phòng khách: tóc cắt ngắn, người gầy hơn xưa nhiều, mặc bộ váy đơn giản. Tôi chớp mắt vài lần tưởng mình nhìn lầm. Nhưng không, chính là chị, không thể nhầm được!
Mẹ chồng từ bếp bước ra, mặt bình thản như không có chuyện gì, còn nhắc nhỏ: "Chuyện dài lắm. Đừng hỏi gì bây giờ".
Tôi nhìn chị. Chị chỉ cúi đầu xuống, không ôm hỏi, không chào hỏi, không nước mắt cũng chẳng nói câu nào.
Tối hôm đó tôi về phòng, đầu óc như muốn phát điên. Chị trở lại như thể ba năm qua chưa từng tồn tại. Cả nhà như... đã biết trước. Chỉ có mình tôi bị bỏ lại với núi câu hỏi chất cao như tháp
**Plot twist không ai ngờ tới...**
Một tuần sau, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ chồng và chị trong bếp. Không phải tôi cố tình nghe lén đâu nha, chỉ là cánh cửa khép hờ và giọng mẹ chồng khá to.
Mẹ chồng thở dài: "Chị không nên quay lại với thân phận này. Nhưng chị cũng không còn lựa chọn. Tôi đã giữ lời suốt ba năm, giờ đến lượt chị giữ lời với gia đình này".
"Con không muốn nhận gì hết, con chỉ muốn được ở gần con con", chị đáp bằng giọng run run.
"Muốn ở gần nó thì im lặng và biết điều đi", mẹ chồng nhấn giọng, nghe khó chịu vc.
Tôi đứng như tượng đá. Não tôi như bị nổ tung ra. Hoá ra chị dâu cũ không tự ý bỏ đi. Chị bị buộc phải rời khỏi nhà này. Và bây giờ... quay lại không phải với tư cách vợ cũ của anh cả, mà là người giúp việc mới – danh phận bị xoá sạch hoàn toàn
Tôi đau lòng cực độ. Tôi hoang mang không biết đâu là đâu. Tôi không hiểu sự thật còn sâu đến mức nào nữa. Tại sao mẹ chồng – người luôn nói "công bằng, chính trực" lại có thể làm như thế? Anh cả tôi có biết gì không? Còn cháu trai, nếu một ngày nhận ra "người giúp việc" chính là mẹ ruột mình, cháu sẽ ra sao?
Tôi muốn giúp chị nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Nếu nói ra, cả gia đình này sẽ vỡ tan. Nếu im lặng, tôi chẳng khác gì đồng lõa với chuyện phi nhân tính này.
Nguồn: soha.vn
Là dâu út trong nhà có ba anh trai, tôi chứng kiến nhiều chuyện drama nhưng chưa cái nào rùng mình bằng cái này. Câu chuyện bắt đầu từ ba năm trước, khi anh cả ly hôn và chị dâu biến mất không một lời giải thích, để lại đứa con trai cho mẹ chồng nuôi.
Hồi đó tôi còn nhớ, chị dâu cũ là người chị mà tôi cực kỳ yêu quý. Chị thuộc tuýp người nhẹ nhàng, ít nói, hơi introvert nhưng với tôi thì tốt không chê vào đâu được. Hai chị em hay tâm sự khuya, tôi từng nghĩ chị là kiểu người "an phận thủ thường" á. Nhưng không ngờ một ngày chị biến mất như cắt đứt, không lời từ biệt, không một món đồ, thậm chí cả số điện thoại cũng không để lại
Anh cả có cố tìm nhưng không ra kết quả gì. Còn mẹ chồng thì giận tím người, luôn miệng: "Cái loại đàn bà bỏ con mà đi, không xứng được nhắc tên trong nhà này".
Nghe mà tôi vừa thương vừa confused. Người như chị, sao có thể dứt áo ra đi không một lời giải thích chứ?
Ba năm qua, cháu trai được ông bà nội nuôi còn tôi thì là người gần gũi nó nhất. Tôi nhỏ hơn chị dâu cũ đúng 4 tuổi nên trong mắt cháu, tôi như chị, như mẹ luôn. Nhiều đêm cháu ốm, tôi thức trắng chăm sóc, tự hỏi: "Ở vị trí của chị, mình có nỡ bỏ con không nhỉ?".
**Rồi một ngày định mệnh đến...**
Hôm đó tôi về sớm, vừa mở cửa vào nhà thì đứng hình luôn
Chị dâu cũ đang ngồi trong phòng khách: tóc cắt ngắn, người gầy hơn xưa nhiều, mặc bộ váy đơn giản. Tôi chớp mắt vài lần tưởng mình nhìn lầm. Nhưng không, chính là chị, không thể nhầm được!
Mẹ chồng từ bếp bước ra, mặt bình thản như không có chuyện gì, còn nhắc nhỏ: "Chuyện dài lắm. Đừng hỏi gì bây giờ".
Tôi nhìn chị. Chị chỉ cúi đầu xuống, không ôm hỏi, không chào hỏi, không nước mắt cũng chẳng nói câu nào.
Tối hôm đó tôi về phòng, đầu óc như muốn phát điên. Chị trở lại như thể ba năm qua chưa từng tồn tại. Cả nhà như... đã biết trước. Chỉ có mình tôi bị bỏ lại với núi câu hỏi chất cao như tháp
**Plot twist không ai ngờ tới...**
Một tuần sau, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ chồng và chị trong bếp. Không phải tôi cố tình nghe lén đâu nha, chỉ là cánh cửa khép hờ và giọng mẹ chồng khá to.
Mẹ chồng thở dài: "Chị không nên quay lại với thân phận này. Nhưng chị cũng không còn lựa chọn. Tôi đã giữ lời suốt ba năm, giờ đến lượt chị giữ lời với gia đình này".
"Con không muốn nhận gì hết, con chỉ muốn được ở gần con con", chị đáp bằng giọng run run.
"Muốn ở gần nó thì im lặng và biết điều đi", mẹ chồng nhấn giọng, nghe khó chịu vc.
Tôi đứng như tượng đá. Não tôi như bị nổ tung ra. Hoá ra chị dâu cũ không tự ý bỏ đi. Chị bị buộc phải rời khỏi nhà này. Và bây giờ... quay lại không phải với tư cách vợ cũ của anh cả, mà là người giúp việc mới – danh phận bị xoá sạch hoàn toàn
Tôi đau lòng cực độ. Tôi hoang mang không biết đâu là đâu. Tôi không hiểu sự thật còn sâu đến mức nào nữa. Tại sao mẹ chồng – người luôn nói "công bằng, chính trực" lại có thể làm như thế? Anh cả tôi có biết gì không? Còn cháu trai, nếu một ngày nhận ra "người giúp việc" chính là mẹ ruột mình, cháu sẽ ra sao?
Tôi muốn giúp chị nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Nếu nói ra, cả gia đình này sẽ vỡ tan. Nếu im lặng, tôi chẳng khác gì đồng lõa với chuyện phi nhân tính này.
Nguồn: soha.vn