Từ khi anh trai lấy vợ, tôi hay qua nhà phụ chị dâu trông cháu mỗi khi hai anh chị bận việc. Chị dâu trước giờ siêu hiền luôn, sống nội tâm và ít nói, hiếm khi thể hiện cảm xúc ra mặt. Nhưng có một điều hơi sus khiến tôi thắc mắc mãi: Chị luôn dặn tôi buổi tối đừng mở tủ lạnh, muốn ăn gì chị sẽ chuẩn bị sẵn để trên bàn.
Ban đầu tôi nghĩ ez thôi, chắc chị ngại tôi lục đồ linh tinh, hoặc chị quen sắp xếp ngăn nắp theo cách riêng. Nhà có trật tự chút cũng ổn mà, nên tôi chẳng bận tâm. Nhưng càng ở lâu càng thấy lạ: mỗi tối cho con ngủ, chị dâu đều mở điện thoại xem chi tiêu, ghi chép rồi cất vào tủ lạnh như thể có "bí mật" gì đó bên trong vậy
Cho đến một đêm nọ, trời mưa như trút nước, anh chị về muộn. Tôi ở nhà trông cháu. Nửa đêm cháu bé đột nhiên sốt cao, cần chườm lạnh gấp, tôi cuống quá nên phải mở tủ tìm đá. Cánh tủ vừa bật sáng, tôi đứng hình luôn...
Không phải đồ ăn đắt đỏ hay thứ gì ghê gớm đâu. Chỉ là… một góc tủ lạnh gọn gàng xếp 5 chai nhựa nhỏ, loại chai nước suối rửa sạch rồi tái sử dụng. Mỗi chai đều dán một miếng giấy bé tí xíu, ghi nguệch ngoạc bằng bút đỏ: "Thuốc dạ dày, nội tiết, u xơ, thuốc mát gan..."
Tôi cầm một chai lên, mùi hăng hắc xộc vào mũi. Đó là… những loại thuốc tự chế đấy mọi người ơi.
Lúc đó tôi hiểu ngay: Chị dâu – người phụ nữ luôn im lặng, không than vãn một câu – thật ra đang mang trong mình đủ thứ bệnh vặt lớn nhỏ. Nhưng chị không dám đi khám, không dám tiêu một khoản "không cần thiết" cho bản thân mình. Ai mách gì, chị tự làm thuốc theo. Người cho công thức thuốc dạ dày, người cho lá trị u nang, người bày thuốc nội tiết… chị đều thử hết.
Những chai thuốc gọi là "tự nhiên", "dân gian" ấy chị cất kỹ trong tủ lạnh, để dành uống dần. Không phải vì chị mê tín hay gì, mà vì chị sợ tốn tiền. Tôi đột nhiên thấy nghẹn cổ vô cùng
Cả nhà, kể cả tôi, luôn nghĩ chị tằn tiện là thói quen thôi. Không ai ngờ chị tằn tiện đến cả sức khỏe của chính mình luôn...
Lúc chị dâu về, tôi giả vờ đang ru cháu ngủ. Nhưng tối đó tôi thao thức mãi không ngủ được.
Tôi nghĩ đến chuyện anh chị đi làm hơn 12 tiếng mỗi ngày, thu nhập gộp lại chưa tới 15 triệu. Nghĩ đến việc chị dâu luôn ưu tiên thuốc cho con, sữa cho con, còn bản thân đau đầu, đau bụng, rối loạn nội tiết… đều để mặc hết.
Sáng hôm sau, tôi hỏi khéo chị về chuyện sức khỏe. Chị chỉ mỉm cười nhẹ bảo: "Không sao đâu em. Phụ nữ ai chả vậy. Có tí bệnh vặt, tự xử được mà".
Tôi biết chị không muốn kể thêm, cũng không muốn ai thương hại cả. Tôi đã mua một thẻ khám sức khỏe định kỳ tặng chị, nhưng chị từ chối ngay. Chị nói không muốn thành gánh nặng cho ai
Từ tối mở tủ lạnh hôm ấy, tôi nhìn chị dâu bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Thương thì thương lắm, nhưng can thiệp sâu thì chị không chịu nhận sự giúp đỡ.
Có những người phụ nữ chọn im lặng vì họ không biết nói ra thì ai sẽ thực sự hiểu và thấu mình.
Và tôi… thật sự không biết phải làm gì để chị dâu thôi tự hành hạ sức khỏe mình chỉ vì sợ tốn một vài trăm nghìn. Tôi có nên nhắc nhở anh trai mình để anh quan tâm chị nhiều hơn không? Có cách nào để tôi giúp chị về kinh tế mà chị vẫn sẵn sàng nhận không ạ?
Nguồn: soha.vn
Ban đầu tôi nghĩ ez thôi, chắc chị ngại tôi lục đồ linh tinh, hoặc chị quen sắp xếp ngăn nắp theo cách riêng. Nhà có trật tự chút cũng ổn mà, nên tôi chẳng bận tâm. Nhưng càng ở lâu càng thấy lạ: mỗi tối cho con ngủ, chị dâu đều mở điện thoại xem chi tiêu, ghi chép rồi cất vào tủ lạnh như thể có "bí mật" gì đó bên trong vậy
Cho đến một đêm nọ, trời mưa như trút nước, anh chị về muộn. Tôi ở nhà trông cháu. Nửa đêm cháu bé đột nhiên sốt cao, cần chườm lạnh gấp, tôi cuống quá nên phải mở tủ tìm đá. Cánh tủ vừa bật sáng, tôi đứng hình luôn...
Không phải đồ ăn đắt đỏ hay thứ gì ghê gớm đâu. Chỉ là… một góc tủ lạnh gọn gàng xếp 5 chai nhựa nhỏ, loại chai nước suối rửa sạch rồi tái sử dụng. Mỗi chai đều dán một miếng giấy bé tí xíu, ghi nguệch ngoạc bằng bút đỏ: "Thuốc dạ dày, nội tiết, u xơ, thuốc mát gan..."
Tôi cầm một chai lên, mùi hăng hắc xộc vào mũi. Đó là… những loại thuốc tự chế đấy mọi người ơi.
Lúc đó tôi hiểu ngay: Chị dâu – người phụ nữ luôn im lặng, không than vãn một câu – thật ra đang mang trong mình đủ thứ bệnh vặt lớn nhỏ. Nhưng chị không dám đi khám, không dám tiêu một khoản "không cần thiết" cho bản thân mình. Ai mách gì, chị tự làm thuốc theo. Người cho công thức thuốc dạ dày, người cho lá trị u nang, người bày thuốc nội tiết… chị đều thử hết.
Những chai thuốc gọi là "tự nhiên", "dân gian" ấy chị cất kỹ trong tủ lạnh, để dành uống dần. Không phải vì chị mê tín hay gì, mà vì chị sợ tốn tiền. Tôi đột nhiên thấy nghẹn cổ vô cùng
Cả nhà, kể cả tôi, luôn nghĩ chị tằn tiện là thói quen thôi. Không ai ngờ chị tằn tiện đến cả sức khỏe của chính mình luôn...
Lúc chị dâu về, tôi giả vờ đang ru cháu ngủ. Nhưng tối đó tôi thao thức mãi không ngủ được.
Tôi nghĩ đến chuyện anh chị đi làm hơn 12 tiếng mỗi ngày, thu nhập gộp lại chưa tới 15 triệu. Nghĩ đến việc chị dâu luôn ưu tiên thuốc cho con, sữa cho con, còn bản thân đau đầu, đau bụng, rối loạn nội tiết… đều để mặc hết.
Sáng hôm sau, tôi hỏi khéo chị về chuyện sức khỏe. Chị chỉ mỉm cười nhẹ bảo: "Không sao đâu em. Phụ nữ ai chả vậy. Có tí bệnh vặt, tự xử được mà".
Tôi biết chị không muốn kể thêm, cũng không muốn ai thương hại cả. Tôi đã mua một thẻ khám sức khỏe định kỳ tặng chị, nhưng chị từ chối ngay. Chị nói không muốn thành gánh nặng cho ai
Từ tối mở tủ lạnh hôm ấy, tôi nhìn chị dâu bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Thương thì thương lắm, nhưng can thiệp sâu thì chị không chịu nhận sự giúp đỡ.
Có những người phụ nữ chọn im lặng vì họ không biết nói ra thì ai sẽ thực sự hiểu và thấu mình.
Và tôi… thật sự không biết phải làm gì để chị dâu thôi tự hành hạ sức khỏe mình chỉ vì sợ tốn một vài trăm nghìn. Tôi có nên nhắc nhở anh trai mình để anh quan tâm chị nhiều hơn không? Có cách nào để tôi giúp chị về kinh tế mà chị vẫn sẵn sàng nhận không ạ?
Nguồn: soha.vn