Mấy chị em ơi, có những lúc mình nghĩ đã cố hết sức làm tốt rồi, nhưng hoá ra... vẫn chưa đủ
Kể từ khi về làm dâu, chị cũng luôn cố gắng giữ mọi thứ ở mức cân bằng, không để ai phải tạch môi chê bai. Nhưng đời không như là mơ, dù mình nghĩ đã làm ổn rồi thì cuối cùng vẫn có người... không vừa lòng lắm
Chuyện là đám cưới em gái chồng diễn ra cách đây 1 tuần. Trước đó cả tháng trời, cả nhà chồng xôm tụ chuẩn bị ầm ĩ lắm luôn á. Chị cũng lăn vào góp sức, từ việc dọn dẹp, đi đặt đồ, đến phụ bàn bạc mấy chuyện linh tinh. Không phải kiểu đứng ngoài làm ngơ đâu, nhưng cũng không phải dạng xông xáo lo tất tần tật.
Gần đến ngày cưới, chị bỏ tiền túi ra mua 2 chiếc áo dài, hết gần 4 triệu luôn nha Chọn kỹ càng lắm á, một chiếc màu đỏ đậm để mặc hôm rước dâu, một chiếc màu pastel nhẹ nhàng để mặc lúc đón khách. Chị chỉ nghĩ đơn giản thôi, ngày vui của em chồng mà, mình là chị dâu thì ăn mặc tươm tất một chút cũng là tôn trọng gia đình và khách khứa rồi
Hôm cưới, từ sáng sớm chị đã dậy trang điểm, thay áo dài rồi ra đứng đón khách cùng mọi người. Ai đến chị cũng cười, chào hỏi, trò chuyện đôi ba câu. Có người còn khen chị mặc đẹp, nhìn sang trồng nữa Lúc đó chị cũng thấy vui, nghĩ rằng mình đang làm đúng vai trò của một người chị dâu mà.
Nhưng mà plot twist nè... Lúc khách về gần hết, chị đang dọn lại mấy cái túi xách thì mẹ chồng gọi vào trong. Giọng bà không to, nhưng đủ để chị biết là có "phốt" rồi
Mẹ hỏi chị cả buổi hôm nay đã làm được những gì? Chị hơi khựng lại, không biết trả lời sao cho chuẩn. Chị nói là chị đứng đón khách ở ngoài cổng cưới.
Mẹ thở dài, rồi bắt đầu "múa" chị ra. Bà nói chị là con cái trong nhà, lại là chị dâu, mà cứ ăn diện, đi qua đi lại như khách vậy. Bà bảo chị phải biết nhìn bàn nào thiếu đồ ăn thì thêm vào, khách nào chưa có chỗ ngồi thì phải sắp xếp, bàn nào ăn xong thì phải gọi người bưng bê, lau dọn qua, xử lý đồ ăn thừa, chứ không phải chỉ đứng đó cười nói.
Chị đứng im, nghe mà thấy mặt mình nóng rần lên Thật ra thì chị không phải không muốn làm đâu. Nhưng từ trước đến giờ, mỗi khi chị định xắn tay vào mấy việc bếp núc đông người như vậy, lại có người khác nhanh tay hơn, hoặc bảo chị "thôi để đó". Chị cũng không biết phải chen vào chỗ nào cho hợp lý nữa Với lại, chị nghĩ mỗi người một việc, chị lo phần đón tiếp cũng là góp sức rồi chứ.
Chị không thấy mình sai, nhưng cũng không dám khẳng định là mình đúng. Có lẽ cách chị hiểu về vai trò của mình và cách mẹ chồng mong đợi là hai thứ hoàn toàn khác nhau luôn 
Nguồn: soha.vn
Kể từ khi về làm dâu, chị cũng luôn cố gắng giữ mọi thứ ở mức cân bằng, không để ai phải tạch môi chê bai. Nhưng đời không như là mơ, dù mình nghĩ đã làm ổn rồi thì cuối cùng vẫn có người... không vừa lòng lắm
Chuyện là đám cưới em gái chồng diễn ra cách đây 1 tuần. Trước đó cả tháng trời, cả nhà chồng xôm tụ chuẩn bị ầm ĩ lắm luôn á. Chị cũng lăn vào góp sức, từ việc dọn dẹp, đi đặt đồ, đến phụ bàn bạc mấy chuyện linh tinh. Không phải kiểu đứng ngoài làm ngơ đâu, nhưng cũng không phải dạng xông xáo lo tất tần tật.
Gần đến ngày cưới, chị bỏ tiền túi ra mua 2 chiếc áo dài, hết gần 4 triệu luôn nha Chọn kỹ càng lắm á, một chiếc màu đỏ đậm để mặc hôm rước dâu, một chiếc màu pastel nhẹ nhàng để mặc lúc đón khách. Chị chỉ nghĩ đơn giản thôi, ngày vui của em chồng mà, mình là chị dâu thì ăn mặc tươm tất một chút cũng là tôn trọng gia đình và khách khứa rồi
Hôm cưới, từ sáng sớm chị đã dậy trang điểm, thay áo dài rồi ra đứng đón khách cùng mọi người. Ai đến chị cũng cười, chào hỏi, trò chuyện đôi ba câu. Có người còn khen chị mặc đẹp, nhìn sang trồng nữa Lúc đó chị cũng thấy vui, nghĩ rằng mình đang làm đúng vai trò của một người chị dâu mà.
Nhưng mà plot twist nè... Lúc khách về gần hết, chị đang dọn lại mấy cái túi xách thì mẹ chồng gọi vào trong. Giọng bà không to, nhưng đủ để chị biết là có "phốt" rồi
Mẹ hỏi chị cả buổi hôm nay đã làm được những gì? Chị hơi khựng lại, không biết trả lời sao cho chuẩn. Chị nói là chị đứng đón khách ở ngoài cổng cưới.
Mẹ thở dài, rồi bắt đầu "múa" chị ra. Bà nói chị là con cái trong nhà, lại là chị dâu, mà cứ ăn diện, đi qua đi lại như khách vậy. Bà bảo chị phải biết nhìn bàn nào thiếu đồ ăn thì thêm vào, khách nào chưa có chỗ ngồi thì phải sắp xếp, bàn nào ăn xong thì phải gọi người bưng bê, lau dọn qua, xử lý đồ ăn thừa, chứ không phải chỉ đứng đó cười nói.
Chị đứng im, nghe mà thấy mặt mình nóng rần lên Thật ra thì chị không phải không muốn làm đâu. Nhưng từ trước đến giờ, mỗi khi chị định xắn tay vào mấy việc bếp núc đông người như vậy, lại có người khác nhanh tay hơn, hoặc bảo chị "thôi để đó". Chị cũng không biết phải chen vào chỗ nào cho hợp lý nữa Với lại, chị nghĩ mỗi người một việc, chị lo phần đón tiếp cũng là góp sức rồi chứ.
Chị không thấy mình sai, nhưng cũng không dám khẳng định là mình đúng. Có lẽ cách chị hiểu về vai trò của mình và cách mẹ chồng mong đợi là hai thứ hoàn toàn khác nhau luôn
Nguồn: soha.vn