Bạn có bao giờ soi lại cách mình dạy con chưa? Biết đâu có thứ đang thiếu sót, và có thứ lại... over quá đà rồi đấy!
William Hanson - bậc thầy nghi lễ số 1 thế giới người Anh từng thả thính một câu kinh điển: "Chỉ cần ngồi chung bàn ăn một bữa là đủ biết gia đình bạn ra sao và bạn được dạy dỗ kiểu gì rồi".
Nghe có vẻ hơi sốc nhưng mà thật đó! Lễ nghi trên bàn ăn chính là "bảng report card" phản ánh cách giáo dục trong gia đình từ bé xíu. Nếu ai đó không biết giữ lễ khi ăn uống, thì vấn đề không chỉ đơn thuần là thói xấu - mà nó còn "bóc phốt" luôn cả cách bố mẹ dạy và trình độ văn hóa của cả nhà đó các bạn ơi!
Có một case chấn động tại một nhà hàng nọ: cặp vợ chồng dẫn cậu con trai 9 tuổi đi ăn. Cả bữa ăn, cậu bé cứ nghịch lung tung không yên, ăn vài miếng là chạy tứ tung, len qua các bàn khác gắp món mình thích, chất đầy bát rồi... bỏ phí luôn. Nhưng mà plot twist là mẹ cậu bé lại "vô tư lơ" hoàn toàn, chỉ mải tám chuyện với mọi người, làm như không thấy mấy vị khách bị nước canh con mình hất lên người.
Lúc nói chuyện, người mẹ này toàn kể về thành tích con: học giỏi, cao ráo, đẹp trai, là người kéo cờ cho lớp. Nhưng vẫn chưa đủ nha, bà còn định cho con học thêm lớp nâng cao bên ngoài nữa cơ!
Câu hỏi đặt ra là: nếu cứ vậy, 30 năm sau liệu cậu bé có trở thành người "ba cao" (thu nhập cao, thành tích cao, địa vị xã hội cao) không?
Dù có khả năng đạt được, nhưng nhiều người vẫn lo lắng rằng với cách cư xử đó, tương lai cậu bé rất dễ "đắm thuyền" vì thiếu hai chữ "giáo dưỡng" đó các bạn.
Tại sao lại nói thế? Nghe câu chuyện này nè:
Một công ty có buổi tuyển dụng, xuất hiện một ứng viên cực đỉnh: tốt nghiệp trường top, CV xịn xò, bài thi viết điểm "full sao". Được mời tham dự bữa tiệc phỏng vấn với các sếp cấp cao luôn á!
Nhưng mà... trong bữa tiệc, cậu ứng viên "thao thao bất tuyệt", nước miếng văng tứ tung, hoàn toàn coi thường khách mời khác. Mọi người thất vọng tràn trề!
Kết quả cuối cùng? Công ty reply: "Năng lực thì xuất sắc đấy, nhưng mà không biết tôn trọng người khác, thiếu giáo dưỡng thì... xin lỗi nhé!"
Thực tế là ăn uống là một hoạt động xã hội không thể thiếu trong đời sống hằng ngày mà bạn ơi!
Chúng ta ăn với đồng nghiệp, với hội bạn thân, với người thân yêu, bàn công việc trên bàn ăn, gắn kết tình cảm cũng trên bàn ăn, phát triển networking cũng từ đây mà ra hết.
Có thể khẳng định luôn: Hình thành thói quen ăn uống đúng chuẩn chính là "chìa khóa vàng" để con cái sau này ra xã hội và "lên đời" thành công!
Việc giáo dưỡng này chính là tài sản vô hình cực kỳ quý giá mà bố mẹ để lại cho con – một loại tài sản "bất hủ" và "vô hạn" đó nha!
Ngày nay, càng nhiều bố mẹ quan tâm đến dinh dưỡng cho con, nhưng lại "quên mất" việc dạy con lễ phép và cư xử đúng chuẩn trên bàn ăn rồi.
Chúng ta đã quá quen với những hình ảnh con trẻ ăn uống "không thể ngó được": Có bé nằm rạp lên bàn, đảo tung đĩa đồ ăn như đang "càn quét" chiến trường. Có bé thấy món mình thích là bất chấp tất cả mà gắp lung tung vào bát. Có bé ăn uống phát ra tiếng lớn, húp canh "xì xụp" đầy âm thanh...
Thế nhưng bố mẹ lại "blind" hoàn toàn, thậm chí còn cười nuông chiều nữa. Khi bạn xem nhẹ lễ nghi bàn ăn của con, tức là bạn đã vô tình "đóng cửa" cơ hội để con thể hiện bản thân trước người khác đó!
Trên bàn ăn, thông qua dáng ngồi, động tác, nét mặt, ánh mắt... đứa trẻ đang dùng "body language" để nói lên rằng bố mẹ của mình là người thế nào.
Bạn sống với tâm thái ra sao, có tôn trọng người khác hay không, là người tự tin thành công hay tiêu cực thất bại – chỉ một bữa ăn thôi cũng đủ để người khác "đọc vị" hết rồi!
Vì vậy, rèn luyện ngôn ngữ cơ thể phù hợp khi ăn uống cũng đồng nghĩa với việc giúp con "xóa bỏ" những thói quen vụng về, cẩu thả của người thất bại và hình thành thói quen đĩnh đạc, có chừng mực của người thành công.
Những "tips vàng" cho bé trên bàn ăn:
Trước khi ăn: người lớn ngồi trước, trẻ nhỏ sau; đợi cả nhà ngồi vào chỗ mới bắt đầu ăn nhé! Học cách cầm bát và dùng thìa, đũa đúng cách. Tay trái cầm bát (ngón cái ở miềng bát, bốn ngón còn lại dưới đáy), tay phải cầm thìa hoặc đũa để ăn.
Trong quá trình ăn: giữ bàn ăn sạch sẽ. Ăn từ tốn, nhai kỹ, không nói khi đang nhai, không phát ra âm thanh khi ăn hoặc uống. Không lật tung đĩa thức ăn, một số món nên dùng đũa gắp riêng; đũa dính thức ăn không được gắp tiếp.
Không dùng đũa thìa chỉ trỏ vào người khác. Ăn đúng bữa, đúng lượng, không kén chọn hay ăn uống "vô tội vạ", biết quý trọng thực phẩm.
Khi rời bàn ăn: dọn sạch phần ăn của mình, đặt lại ghế ngay ngắn, nói với mọi người: "Chúc mọi người ngon miệng, con/xin phép đi trước" nhé!
Nếu ngay bây giờ bạn có thể "xem trước" rằng 30 năm sau con mình sẽ trở thành người như thế nào, làm công việc gì, kết hôn với ai, đạt được thành tựu gì, thuộc tầng lớp xã hội nào...
Liệu bạn có "nhìn lại" cách mình đang giáo dục con, để rồi nhận ra có điều đang làm quá ít, và có điều đã làm quá nhiều?
Tin vui là: hiện tại – mọi thứ vẫn còn kịp để bắt đầu lại đó! Chưa muộn đâu các bố mẹ ơi!
Nguồn: kenh14.vn
William Hanson - bậc thầy nghi lễ số 1 thế giới người Anh từng thả thính một câu kinh điển: "Chỉ cần ngồi chung bàn ăn một bữa là đủ biết gia đình bạn ra sao và bạn được dạy dỗ kiểu gì rồi".
Nghe có vẻ hơi sốc nhưng mà thật đó! Lễ nghi trên bàn ăn chính là "bảng report card" phản ánh cách giáo dục trong gia đình từ bé xíu. Nếu ai đó không biết giữ lễ khi ăn uống, thì vấn đề không chỉ đơn thuần là thói xấu - mà nó còn "bóc phốt" luôn cả cách bố mẹ dạy và trình độ văn hóa của cả nhà đó các bạn ơi!
Có một case chấn động tại một nhà hàng nọ: cặp vợ chồng dẫn cậu con trai 9 tuổi đi ăn. Cả bữa ăn, cậu bé cứ nghịch lung tung không yên, ăn vài miếng là chạy tứ tung, len qua các bàn khác gắp món mình thích, chất đầy bát rồi... bỏ phí luôn. Nhưng mà plot twist là mẹ cậu bé lại "vô tư lơ" hoàn toàn, chỉ mải tám chuyện với mọi người, làm như không thấy mấy vị khách bị nước canh con mình hất lên người.
Lúc nói chuyện, người mẹ này toàn kể về thành tích con: học giỏi, cao ráo, đẹp trai, là người kéo cờ cho lớp. Nhưng vẫn chưa đủ nha, bà còn định cho con học thêm lớp nâng cao bên ngoài nữa cơ!
Câu hỏi đặt ra là: nếu cứ vậy, 30 năm sau liệu cậu bé có trở thành người "ba cao" (thu nhập cao, thành tích cao, địa vị xã hội cao) không?
Dù có khả năng đạt được, nhưng nhiều người vẫn lo lắng rằng với cách cư xử đó, tương lai cậu bé rất dễ "đắm thuyền" vì thiếu hai chữ "giáo dưỡng" đó các bạn.
Tại sao lại nói thế? Nghe câu chuyện này nè:
Một công ty có buổi tuyển dụng, xuất hiện một ứng viên cực đỉnh: tốt nghiệp trường top, CV xịn xò, bài thi viết điểm "full sao". Được mời tham dự bữa tiệc phỏng vấn với các sếp cấp cao luôn á!
Nhưng mà... trong bữa tiệc, cậu ứng viên "thao thao bất tuyệt", nước miếng văng tứ tung, hoàn toàn coi thường khách mời khác. Mọi người thất vọng tràn trề!
Kết quả cuối cùng? Công ty reply: "Năng lực thì xuất sắc đấy, nhưng mà không biết tôn trọng người khác, thiếu giáo dưỡng thì... xin lỗi nhé!"
Thực tế là ăn uống là một hoạt động xã hội không thể thiếu trong đời sống hằng ngày mà bạn ơi!
Chúng ta ăn với đồng nghiệp, với hội bạn thân, với người thân yêu, bàn công việc trên bàn ăn, gắn kết tình cảm cũng trên bàn ăn, phát triển networking cũng từ đây mà ra hết.
Có thể khẳng định luôn: Hình thành thói quen ăn uống đúng chuẩn chính là "chìa khóa vàng" để con cái sau này ra xã hội và "lên đời" thành công!
Việc giáo dưỡng này chính là tài sản vô hình cực kỳ quý giá mà bố mẹ để lại cho con – một loại tài sản "bất hủ" và "vô hạn" đó nha!
Ngày nay, càng nhiều bố mẹ quan tâm đến dinh dưỡng cho con, nhưng lại "quên mất" việc dạy con lễ phép và cư xử đúng chuẩn trên bàn ăn rồi.
Chúng ta đã quá quen với những hình ảnh con trẻ ăn uống "không thể ngó được": Có bé nằm rạp lên bàn, đảo tung đĩa đồ ăn như đang "càn quét" chiến trường. Có bé thấy món mình thích là bất chấp tất cả mà gắp lung tung vào bát. Có bé ăn uống phát ra tiếng lớn, húp canh "xì xụp" đầy âm thanh...
Thế nhưng bố mẹ lại "blind" hoàn toàn, thậm chí còn cười nuông chiều nữa. Khi bạn xem nhẹ lễ nghi bàn ăn của con, tức là bạn đã vô tình "đóng cửa" cơ hội để con thể hiện bản thân trước người khác đó!
Trên bàn ăn, thông qua dáng ngồi, động tác, nét mặt, ánh mắt... đứa trẻ đang dùng "body language" để nói lên rằng bố mẹ của mình là người thế nào.
Bạn sống với tâm thái ra sao, có tôn trọng người khác hay không, là người tự tin thành công hay tiêu cực thất bại – chỉ một bữa ăn thôi cũng đủ để người khác "đọc vị" hết rồi!
Vì vậy, rèn luyện ngôn ngữ cơ thể phù hợp khi ăn uống cũng đồng nghĩa với việc giúp con "xóa bỏ" những thói quen vụng về, cẩu thả của người thất bại và hình thành thói quen đĩnh đạc, có chừng mực của người thành công.
Những "tips vàng" cho bé trên bàn ăn:
Trước khi ăn: người lớn ngồi trước, trẻ nhỏ sau; đợi cả nhà ngồi vào chỗ mới bắt đầu ăn nhé! Học cách cầm bát và dùng thìa, đũa đúng cách. Tay trái cầm bát (ngón cái ở miềng bát, bốn ngón còn lại dưới đáy), tay phải cầm thìa hoặc đũa để ăn.
Trong quá trình ăn: giữ bàn ăn sạch sẽ. Ăn từ tốn, nhai kỹ, không nói khi đang nhai, không phát ra âm thanh khi ăn hoặc uống. Không lật tung đĩa thức ăn, một số món nên dùng đũa gắp riêng; đũa dính thức ăn không được gắp tiếp.
Không dùng đũa thìa chỉ trỏ vào người khác. Ăn đúng bữa, đúng lượng, không kén chọn hay ăn uống "vô tội vạ", biết quý trọng thực phẩm.
Khi rời bàn ăn: dọn sạch phần ăn của mình, đặt lại ghế ngay ngắn, nói với mọi người: "Chúc mọi người ngon miệng, con/xin phép đi trước" nhé!
Nếu ngay bây giờ bạn có thể "xem trước" rằng 30 năm sau con mình sẽ trở thành người như thế nào, làm công việc gì, kết hôn với ai, đạt được thành tựu gì, thuộc tầng lớp xã hội nào...
Liệu bạn có "nhìn lại" cách mình đang giáo dục con, để rồi nhận ra có điều đang làm quá ít, và có điều đã làm quá nhiều?
Tin vui là: hiện tại – mọi thứ vẫn còn kịp để bắt đầu lại đó! Chưa muộn đâu các bố mẹ ơi!
Nguồn: kenh14.vn