Ở thôn Đại Cầu, xã Tiên Tân (Duy Tiên, Hà Nam), ai cũng biết đến "chị Bình bốc xác" - một cái tên nghe thôi đã thấy nổi da gà rồi
Từ quốc lộ 1A đến thôn Đại Cầu, cái tên chị Phạm Thị Bình không còn xa lạ gì nữa. Trong căn nhà nằm sâu hun hút cuối làng, người phụ nữ với làn da sáng, gương mặt tròn trịa cùng mái tóc xoăn đen này sống lặng lẽ bên mẹ già. Hỏi tuổi thì chị cũng không nhớ rõ năm sinh, chỉ biết mình "sinh năm con Ngọ", năm nay gần 40.
Chị kể, duyên với nghề bốc mộ bắt đầu từ năm 15-16 tuổi. Lần đầu tiếp xúc với xác chết, chị cũng thấy ghê lắm. Nhưng khi mùi tử khí xộc lên khiến bố ngất xỉu, chị đã bất chấp tất cả để làm thay. Do gia đình khó khăn quá, chị đành gắn bó với cái nghề "ai cũng sợ" này để nuôi sống bản thân và mẹ già. Đôi tay to, thô ráp của chị không biết bao lần lần mò hài cốt, nhặt nhạnh những mảnh xương thịt của người xấu số
Việc bốc mộ thường diễn ra ban đêm và tùy thuộc vào gia chủ, ngày nào, giờ nào, thời điểm nào chị cũng sẵn sàng "nhận nhiệm vụ". Trong cái lạnh thấu xương đêm khuya, dưới hố sâu, những người đào huyệt lặng lẽ bới lớp đất đá để lộ dần cỗ quan tài đang mục nát. Đến khi bộ ván thiên bục ra, trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn nhỏ, hiện ra bộ xương người nằm trong vũng nước đen đặc - cảnh tượng kinh dị không tưởng
Trong không khí nặng nề cùng tiếng khóc bi ai của gia chủ, chị Bình nhanh nhẹn tắm rửa cho hài cốt. Đầu tiên là hộp sọ, tay, chân, rồi đến từng cái xương sườn, đốt tay… Không giống mọi người, chị chẳng đeo găng tay gì cả. "Làm vậy để không bị sót. Nếu đeo găng thì có cảm giác không tìm được lần lượt từng xương, còn sót phần nào là phải tội chết", chị giải thích.
Chị kể thêm, một lần đi qua đường tàu sáng sớm phát hiện xác chết bị nghiền thành 3 mảnh, chị vội báo cho công an, nhưng ở đó không ai dám nhặt xác cả. Thấy tội nghiệp, chị Bình lại phải làm luôn. Từ đó, tên tuổi chị được nhiều người biết đến, ở xa hay gần, nhà nào cần bốc mộ cũng tìm đến. Vì thế chị đã đi khắp Hà Nam rồi sang Hưng Yên, Hải Dương, Hà Nội... để làm công việc sửa sang cho người chết.
Sức khỏe suy kiệt qua từng đêm bốc xác vì mùi tử khí và sương lạnh thấm vào qua hơi thở, da tay. Có lần chị gặp phải mả kết, thi thể trong quan tài còn nguyên vẹn. Mở nắp quan tài ra, mùi tử khí xộc lên khiến chị chết ngất luôn. Sau lần ấy, chị định bỏ làm. Nhưng thấy hàng xóm mỗi lần cần "sang cát" cho người thân phải chạy vạy tìm người giúp, chị đã nghĩ lại. Biết là cực nhọc nhưng chị vẫn làm, phần vì mưu sinh, phần vì mong con cháu được hưởng phúc lâu dài
Chị tâm sự, nếu không làm công việc liên quan tới xác chết và đầy tử khí thì giờ chắc chị đã có một mái ấm yên ổn như bao gia đình khác rồi. Thời con gái, chị yêu một người và chung sống với nhau như vợ chồng. Được nửa năm, người yêu bỏ đi biệt xứ để lại chị với cái thai đã 6 tháng. Mặc dân làng cười chê, chị quyết giữ lại và sinh con.
Sau này cũng có nhiều thanh niên trong làng muốn theo đuổi nhưng chị không đến với ai. Chị sợ những nỗi đau trong quá khứ sẽ lặp lại, rồi chuyện con chung con riêng. Con gái chị sinh năm 1993 giờ đi lấy chồng xa và đã có con. Ngày còn ở nhà, cô bé dù biết mẹ làm nghề bốc xác nhưng không chút gì ghê sợ.
"Con gái nói với tôi 'có gì mà xấu, đó là nghề nuôi con lớn đến ngày hôm nay nên mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều'. Nó luôn là chỗ dựa tinh thần mỗi khi tôi cảm thấy mệt mỏi và chán nản", chị Bình tâm sự. Nghe mà xúc động quá đi mất
Nhắc đến tiền công, chị Bình nói không vì ít người bốc xác mà tính đắt. Chị luôn căn cứ vào hoàn cảnh để tính tiền. Có gia đình bố mẹ mất sớm, 2 chị em còn nhỏ tuổi đến nhờ, chị giúp không công vì "bọn nó nhỏ thế, miếng cơm còn chưa no nữa là có tiền trả mình".
Tiền kiếm được từ việc bốc xác không dư dả nhưng cũng giúp chị trang trải cuộc sống và nuôi con. Cảm phục trước tấm lòng của chị Bình, một người đàn ông lớn tuổi ở tận miền Nam đã tìm về Hà Nam và tặng chị số tiền 70 triệu đồng để xây nhà. Một cử chỉ đẹp giữa đời thường
Nguồn: soha.vn