KemKeoReal
New member
Có hẳn một đám đàn ông để mắt tới, trong đó có cả anh "nhà lầu xe hơi" ở Hà Nội, chỉ cần gật đầu là "lên đời" ngay, nhưng chị Vân vẫn cứ vất vả với nghề đồng nát, ngày ngày chạy khắp phố phường kiếm từng đồng lẻ nuôi con
Mất chồng nhưng tình cảm vẫn mãi trong lòng
Gương mặt thanh thoát, đôi mắt đen ướt buồn, chiếc áo vải bạc màu của chị Nguyễn Thị Vân (Xuân Trường, Nam Định) khiến người ta cảm thấy xót xa ngay từ lần đầu gặp mặt. Khi đã thân thiết hơn, chị kể về cuộc đời mình với giọng nghẹn ngào, nhiều lúc rơi nước mắt
"Cuộc đời tôi buồn lắm, ban ngày đi làm mệt quên đi thì thôi, chứ đêm về là khóc. Nhiều lúc nhìn thấy cảnh nhà người khác vợ chồng con cái ríu rít đầm ấm cũng khóc.
Bởi nghĩ đến nhà mình ngày xưa cũng thế, cả nhà quây quần, vui vẻ biết bao, thế mà giờ vợ chồng cách biệt âm dương, mẹ con mỗi người mỗi ngả", chị Vân tâm sự.
Chị Vân nói, mất người bạn đời ai cũng đau, nhưng với chị còn đau gấp nhiều lần vì hai vợ chồng thương nhau quá đỗi.
"Chúng tôi ở cùng xóm, chơi với nhau từ bé xíu nên thân thiết, hiểu nhau lắm. Nhiều anh chồng ở quê gia trưởng, không muốn vợ ăn diện, nhưng chồng tôi lại khác.
Hai vợ chồng làm nông nghiệp, đều nghèo, nhưng hễ có chút tiền là anh ấy lại giục vợ đi mua quần áo.
Cái dây chuyền này cũng là của anh ấy mua tặng, dặn tôi dù hoàn cảnh nào cũng không được bán, thấy nó như thấy anh", chị Vân vừa mân mê sợi dây, vừa rơm rớm nước mắt.
Đến giờ chị Vân vẫn không hiểu sao chồng mình lại mắc căn bệnh oan nghiệt đó. Hai năm chồng chạy thận tại Bệnh viện Bạch Mai, là hai năm đầy mồ hôi nước mắt của chị. Của cải trong nhà có gì bán hết, vay mượn khắp nơi mà chị vẫn không giữ được anh.
Và chị không bao giờ quên được khoảnh khắc, tới tận lúc ra đi, anh vẫn rướn giữ chặt bàn tay vợ trên ngực mình, nước mắt chảy dài như không nỡ rời xa
Từ chối việc lương cao vì sợ... bị tỏ tình
Chồng mất, hai con còn nhỏ, bố mẹ chồng già yếu, hơn 30 triệu tiền nợ là một con số khủng khiếp đối với người phụ nữ đang tưởng như không còn đứng vững vì nỗi đau mất mát.
Nghĩ ở quê trồng lúa thì chẳng biết bao giờ trả hết nợ, nuôi được con, chị Vân quyết định gửi con nhờ ông bà trông giúp rồi lên Hà Nội đi làm thuê.
May mắn thay, chị gặp được nhiều người tốt bụng, thông cảm với hoàn cảnh của chị. Trong đó, có một chị phụ nữ thường gọi chị tới giúp dọn dẹp cơ quan đã mời chị về nhà làm giúp việc, trả lương khá cao.
"Chị ấy tốt lắm, sau khi biết hoàn cảnh của tôi thì rất thương. Tôi về làm cho chị, công việc nhẹ nhàng mà thu nhập lại cao. Nhưng có một chuyện xảy ra khiến tôi đành phải từ biệt chị", chị Vân kể.
"Chị ấy có một người em trai, nghe đâu cũng làm sếp ở một công ty, hơn tuổi tôi nhưng vẫn chưa từng lấy vợ. Những lần tới thăm chị gái, anh ấy hay trò chuyện với tôi.
Thế rồi, một hôm, anh ấy ngỏ lời yêu tôi, muốn cùng tôi xây dựng hạnh phúc. Tôi chối từ, anh ấy vẫn 'tấn công'. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành xin nghỉ việc, dù trong lòng vô cùng tiếc", chị Vân tâm sự.
Tôi hỏi chị, sao lại từ chối một "cơ hội" như thế, chị cười buồn: "Anh ấy có điều kiện kinh tế, lấy anh tôi sẽ chẳng phải lo chuyện cái ăn cái mặc.
Nhưng còn các con tôi, tôi nghĩ ít có người đàn ông nào muốn vợ đem theo con riêng khi lấy chồng. Tôi không thể bỏ mặc các con để hưởng hạnh phúc một mình.
Hơn nữa, điều quan trọng, tôi không có tình cảm. Không chỉ với anh mà cả những người đàn ông khác. Có lẽ tôi chẳng thể yêu ai như đã yêu chồng. Hình ảnh anh vẫn văng vẳng trong đầu"
Và hằng ngày, chị Vân rong ruổi khắp các con phố Hà Nội thu gom đồng nát, gửi từng đồng về nuôi con trai, phụng dưỡng bố mẹ chồng và chu cấp cho cô con gái đang học ở Hà Nội.
Tuy vất vả, cực nhọc, nhưng điều an ủi là các con chị đều ngoan, thương mẹ, học hành chăm chỉ. Chị bảo, chị chỉ cần có thế
Nguồn: soha.vn